“Vậy thì sao?”

“Vậy nên dọc đường đuổi theo chặn xe ngựa của nàng, lúc đó nàng đang bảo vệ nhũ mẫu bên cạnh, cả người như một con sói trắng dựng lông, xinh đẹp, đầy khí phách, giống như nàng vốn dĩ sinh ra là để dành cho phương Bắc vậy, nên ta mới nói những lời đó.”

Lý Ứng Huyên ngượng ngùng hắng giọng, sờ sờ chóp mũi.

“Không ngờ là vô tình lại tìm thấy thật.”

Khóe miệng tôi co gi/ật.

Chưa kịp mở lời.

Đã thấy ngài đột nhiên thu lại ý cười.

“Vân Chiếu Dĩnh, ta đã đặt cược cả phương Bắc vào nàng, nếu nàng hối h/ận bây giờ, ta sẽ không cho nàng cơ hội rời đi đâu. Nếu nàng muốn bỏ trốn hoặc chọn một quân chủ khác, ta sẽ không chút lưu tình mà gi*t nàng.”

Nghe những lời này, tôi lại không thấy quá sợ hãi.

Chỉ khẽ lắc đầu.

“Tôi sẽ không đi đâu, kinh thành này đã chẳng còn gì đáng để tôi lưu luyến nữa.” Tôi ngừng một chút rồi nói tiếp, “Vừa nãy, quả thật có một khoảnh khắc tôi đã hối h/ận.”

Nhìn Lý Ứng Huyên đột nhiên căng thẳng.

Tôi vội vàng bổ sung.

“Thế nhưng, nhũ mẫu hy vọng tôi đến phương Bắc, ngài cũng hy vọng tôi ở lại phương Bắc, vậy nên, chắc là tôi sẽ ở lại đó thôi.”

Nếu tôi trở về kinh thành.

Có lẽ cả đời này chẳng còn cơ hội nào để chạm vào hỏa khí nữa.

Một người như thế, thật có lỗi với nhũ mẫu, càng có lỗi với chính bản thân mình.

Có lỗi với Viễn An Hầu, có lỗi với thầy, có lỗi với tất cả những người đã giúp đỡ tôi trên con đường mình đi qua.

“Vậy còn nàng, suy nghĩ của nàng thì sao?” Lý Ứng Huyên nhíu mày, giọng điệu nghiêm trọng chưa từng thấy, “Nếu bản thân nàng không tình nguyện, phương Bắc không giữ được nàng đâu.”

“Nhưng hỏa khí thì có thể, ngài và Ảnh Thất cũng có thể.”

Lời vừa dứt.

Cả tôi và Lý Ứng Huyên đều sững sờ.

Sau đó, tôi tận mắt chứng kiến tên này biết x/ấu hổ.

Đúng vậy, x/ấu hổ, một vệt đỏ nhạt lan trên vành tai.

Nói sao nhỉ, một người đàn ông đẹp trai như vậy mà biết x/ấu hổ thì đúng là có một sức hút riêng.

Ngài nắm lấy tay tôi.

Có chút lúng túng mở lời.

“Sao lại lạnh thế này? Ta ủ ấm cho nàng...”

24

Ngoài cửa sổ truyền đến giọng nói kiềm chế của Ảnh Thất.

“Khụ khụ khụ, tôi vào được không? Hai người không phải đang tạo ra sự sống đấy chứ?”

Lý Ứng Huyên im lặng một giây, đứng dậy phủi tay áo.

Sống ở phương Bắc hai tháng, tôi đã quen với việc này nên vô thức bịt tai lại.

Sau đó liền nghe thấy giọng nói vừa thẹn vừa gi/ận của ngài vang lên.

“Ảnh Thất!”

Ảnh Thất đẩy cửa bước vào.

Thản nhiên uống một chén trà trước.

Rồi mới lên tiếng:

“Nhũ mẫu chưa ch*t, hai tên khốn đó bốc phét đấy, tôi bắt được chúng đá/nh cho một trận thừa sống thiếu ch*t, chúng mới chịu nhả lời, nói là bà ấy nghe lén được chuyện của chúng nên đã gói ghém hành lý bỏ trốn từ trước. Chúng tiếc số tiền mà người bên nhà họ Phó cho nên cố tình tung tin bà ấy đã ch*t.”

Tôi sững người, nỗi sợ hãi và niềm vui sướng ùa về cùng lúc.

Ban nãy đã tiêu tốn quá nhiều sức lực.

Giờ đây trong niềm vui bất ngờ, tôi suýt chút nữa không đứng vững.

“Sao cậu không nói sớm!”

“Tôi nào dám, hai người đang bộc lộ tình cảm trong phòng, tôi mà vào lúc đó, Vương gia chắc biến tôi thành thái giám mất.” Ảnh Thất cười hì hì rồi nói tiếp: “Yên tâm đi, chuyện này cứ giao cho tôi.”

“Ý cậu là cậu tự cung à?” Lý Ứng Huyên lạnh lùng lên tiếng.

Khiến Ảnh Thất sợ đến mức vèo một cái trốn sau lưng tôi.

“Ý tôi là, việc tìm nhũ mẫu cứ giao cho tôi! Điện hạ! Tôi đối với ngài là trung thành tuyệt đối đấy!”

25

Đại sư vừa thấy tôi đến liền dẫn tôi ra sau núi.

Ở đó có vài món hỏa khí thầy để lại.

“Ta và thầy của nàng từng là bạn thân, sau này ta đi tu, thầy nàng chọn con đường riêng. Ta từng khuyên ông ấy, ông ấy lại nói mình đã sớm tính đường lui, rồi nhiều năm trôi qua, đường lui của ông ấy chính là quay về tìm ta.”

Đại sư thở dài, lắc đầu nói.

“Ông ấy vốn thề sẽ không để những thứ này xuất thế nữa, nhưng trước khi ch*t đã tìm ta, nói rằng nếu có một ngày nàng rơi vào đường cùng, chắc chắn sẽ đến tìm ta, lúc đó, hãy bảo ta giao những thứ này cho nàng.”

“Ghi nhớ nhé đứa trẻ, đừng làm những việc khiến mình hối h/ận, nhưng cũng đừng vì sợ hối h/ận mà không dám làm.”

Tôi bước ra sau núi.

Dưới bóng trúc là Ảnh Thất và Lý Ứng Huyên.

Lý Ứng Huyên đang nghịch ngợm miếng ngọc bội bên hông.

Nghe thấy động tĩnh, ngài ngẩng đầu nhìn tôi.

Ngài vô thức mỉm cười, tôi cũng cười.

Cảnh tượng này làm tôi thấy rất quen thuộc.

Tôi và Phó Thanh Húc cũng từng nhìn nhau cười như thế.

Nghĩ đến Phó Thanh Húc, tôi thu lại ý cười, chỉ còn lại chút đắng chát.

Ảnh Thất khó hiểu lên tiếng.

“Gia, hai người cười cái gì thế, sao tôi chẳng hiểu gì cả?”

Lý Ứng Huyên hừ một tiếng, chỉ thản nhiên lên tiếng.

“Cậu còn nhỏ, đợi cậu lớn lên rồi sẽ hiểu.”

25

Phủ Ngụy Vương ở kinh thành khá lớn.

Hỏa khí thầy để lại không thể chuyển hết trong một chốc một lát.

Tôi và Lý Ứng Huyên bàn bạc.

Định tháo dỡ một ít trước, rồi chọn một phần mang về phương Bắc.

Ảnh Thất gọi mấy tên ảnh vệ khác đến giúp.

Thực ra tôi thấy họ đến để phá thì đúng hơn...

Lý Ứng Huyên dâng sớ lên xin tạm lưu lại.

Hoàng đế vung tay một cái liền đồng ý, còn bảo ngài vào cung ăn cơm.

Thế là chúng tôi tạm thời ở lại kinh thành.

Ban ngày ngủ vùi.

Ban đêm thức trắng tháo dỡ hỏa khí.

Tôi tranh thủ lén đi thăm nhũ mẫu.

Bà mở một quán trà nhỏ, mỗi ngày sống rất thoải mái.

Vì thế tôi yên tâm, để lại một thỏi bạc rồi rời đi.

Chuyện Ngụy Vương về kinh, không ít người đã nhận được tin.

Cầm quà cáp dẫn theo con gái đến tận cửa.

Lý Ứng Huyên đối phó đến mức đ/au đầu, đành nhờ tôi giúp đỡ.

Danh tiếng của tôi ở kinh thành.

Ai hiểu thì đều hiểu.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
77.18 K
12 Thờ Ơ Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm