Đang chìm trong cảm xúc tiêu cực thì một bóng đen bất ngờ đổ xuống bàn học của tôi.
"Tiểu Bội, chúng ta nói chuyện một chút được không?"
Giọng nói đầy vẻ mệt mỏi của Chử Hàn Thành vang lên, "Anh có vài lời muốn nói với em."
Tôi kinh ngạc ngẩng đầu.
Từ sau lần cãi vã một tháng trước, tôi chưa từng liên lạc với cậu ta nữa.
Ban đầu, Chử Hàn Thành còn rất kiêu ngạo buông lời cay nghiệt.
"Thôi Bảo Bội, không tìm anh làm gia sư là thiệt thòi của em."
"Sau này em có đưa bao nhiêu tiền, anh cũng không thèm nữa!"
Tôi không trả lời, chặn số cậu ta luôn.
Phải đến khi mẹ tôi hỏi đã xảy ra chuyện gì, tôi mới miễn cưỡng bỏ chặn.
Dần dần, Chử Hàn Thành dường như cũng nhận ra quyết tâm không thèm để ý đến cậu ta của tôi.
Cậu ta bắt đầu h/oảng s/ợ, cố tình hay vô ý chặn đường tôi sau giờ học.
Lấy danh nghĩa mẹ tôi để quan tâm đến kết quả học tập của tôi.
Tôi cảnh giác lùi lại một bước, "Sự quan tâm này của anh có tính phí không?"
"Em thật sự hết tiền rồi, không thể nuôi nổi hai gia sư cùng một lúc đâu."
Thực ra tôi nói dối cậu ta thôi.
Sau khi hợp đồng đá/nh quyền anh trái phép của Tiết Dục kết thúc, ông chủ thấy cậu ấy vất vả nên đã thưởng thêm một khoản tiền.
Cậu ấy không những trả hết số tiền viện phí tôi đã ứng trước, mà còn chuyển lại một phần tiền gia sư cho tôi, gọi đó là "lợi nhuận" từ sự tiến bộ của tôi.
Bình thường tìm cậu ấy giảng bài, cậu ấy cũng không nhận tiền.
Bảo rằng việc này thuộc phạm vi giải đáp thắc mắc sau giờ học, là tặng kèm miễn phí.
Nói tóm lại, tôi đã có thể tích lũy được một khoản quỹ nhỏ rồi.
Chử Hàn Thành bị thái độ lạnh lùng của tôi đ/âm trúng, giọng nói không nhịn được mà trầm xuống.
"Tiểu Bội, nhất định phải nói chuyện với anh như vậy sao?"
"Chúng ta là thanh mai trúc mã hơn mười năm, anh cứ ngỡ... chúng ta có thể mãi mãi hòa thuận như vậy."
Tôi mím môi, định lên tiếng.
Những dòng bình luận bất ngờ xuất hiện:
【Hu hu hu nam chính hèn mọn quá, đưa nữ chính đi Maldives chơi mà còn thiếu tiền, chỉ đành cố nén sự khó chịu để đi tìm nữ phụ thôi.】
【Nam chính nữ chính của chúng ta là những quả mướp đắng nhỏ... nữ phụ có tiền thì gh/ê g/ớm lắm sao? Xét cho cùng thì nam nữ chính cũng đâu làm gì quá đáng với cô ta, nhất định phải làm ầm ĩ cho khó coi thế này à?】
【Gh/ét nữ phụ này quá đi! Có chị em nào kể cho tôi cái kết của cô ta để tôi hả gi/ận trước không?】
【Tới đây! Kết thúc tiểu thuyết là nhà cô ta phá sản, cô ta thì đầu óc chậm chạp không thi đỗ đại học chính quy, ra nước ngoài học hai năm thì bị c/ắt viện trợ, chỉ đành bỏ học đi làm công nhân, cuối cùng bị một tên l/ưu ma/nh dẻo miệng lừa tình, mang th/ai rồi bị bạo hành đến ch*t.】
【Vừa hay nam chính đại học xong khởi nghiệp thành công, nuốt chửng thị phần sau khi nhà nữ phụ rút lui, nương theo chiều gió mà lớn mạnh, sướng thật đấy!】
Tôi bỗng cảm thấy một sự gh/ê t/ởm không thể thốt nên lời.
Không chỉ vì Chử Hàn Thành dùng chiêu bài tình cảm để đòi tiền tôi, mà còn vì sự á/c ý đi/ên cuồ/ng trong những dòng bình luận kia.
Chỉ vì tôi không ngoan ngoãn làm "máy rút tiền" của họ mà tôi đáng ch*t.
Thậm chí, đáng bị ng/ược đ/ãi tà/n nh/ẫn đến ch*t.
Tôi cười lạnh, nhìn Chử Hàn Thành càng lúc càng chướng mắt.
"Anh cũng biết chúng ta là thanh mai trúc mã hơn mười năm, vậy mà anh đã đối xử với tôi thế nào?"
"Anh m/ắng tôi là heo, nói tôi ng/u ngốc, mỉa mai tôi đắc ý quên mình. Chử Hàn Thành, người không biết còn tưởng tôi là kẻ th/ù của anh đấy!"
"Anh cút đi, tôi sẽ không cho anh một xu nào cả!"
9
Bình luận:
【??? Nữ phụ bị úng n/ão à?】
【Nói nhỏ thôi, chắc là thức tỉnh rồi... dù sao thì giai đoạn đầu nam chính cũng đâu có sắc mặt tốt gì với cô ấy, người ta không tình nguyện cũng là lẽ đương nhiên.】
【Thế nào gọi là không sắc mặt tốt? Đó gọi là thầy giỏi, hiểu không? Nam chính không phải vì tốt cho nữ phụ sao, không dùng ngôn từ kí/ch th/ích một chút thì cô ta làm sao tiến bộ được?】
【Nói một câu công bằng, làm người ta tiến bộ có nhiều cách mà? đá/nh đ/ập m/ắng nhiếc là hạ sách nhất.】
Bình luận bất ngờ tranh cãi gay gắt.
Tôi lười chẳng buồn quan tâm.
Tôi phát hiện ra chỉ cần tránh xa Chử Hàn Thành và Giang Dung Thục, bình luận sẽ không xuất hiện nữa.
Tôi đang định quay người rời đi.
Không ngờ, Chử Hàn Thành nắm ch/ặt lấy cổ tay tôi, dùng lực đến mức xươ/ng cốt tôi đ/au nhức.
"Thôi Bảo Bội, đừng tưởng anh không biết em đã làm gì!"
Cậu ta thở gấp, bất ngờ nở nụ cười đầy á/c ý, "Điểm thi tháng này em lại tiến bộ ba mươi điểm, chắc chắn là Tiết Dục đã lộ đề cho em rồi, các người thật không biết x/ấu hổ!"
Tiết Dục quanh năm vững vàng ở vị trí đứng đầu khối.
Sau đó những kỳ thi tháng này, cậu ấy đều đi hỗ trợ giáo viên ra đề chứ không tham gia thi.
Tôi trừng mắt, nhìn cậu ta với vẻ không thể tin nổi.
"Chử Hàn Thành, anh đừng có ngậm m/áu phun người!"
"Anh có bằng chứng không? Nói bậy bạ chính là vu khống phỉ báng đấy!"
"Bằng chứng?" Chử Hàn Thành khoanh tay, giơ vài tờ đề thi mỏng manh lên, thong dong nhìn tôi, "Bằng chứng ở ngay đây."
Ánh mắt tôi đông cứng lại, vội vàng cư/ớp lấy.
Trên đó là những bài tập Tiết Dục sắp xếp cho tôi, được phân loại theo từng điểm kiến thức.
Trong kỳ thi tháng có một câu hỏi rất giống.
Lúc đó trong phòng thi tôi rất phấn khích, nghĩ thầm là mình trúng mánh rồi!
Tôi nghiến răng, "Tôi còn tưởng tài liệu này bị mất, không ngờ là bị anh tr/ộm mất!"
Chử Hàn Thành cười lạnh.
"Đừng nói khó nghe vậy. Là anh nhặt được trên đường, thấy có điểm bất thường nên mới thu lại vì chính nghĩa và sự công bằng đấy."
"Em cũng không cần vội x/é bỏ đâu-- trước khi đến tìm em, anh đã nộp bằng chứng cho giáo viên rồi, bây giờ chắc giáo viên đã gọi cậu ta lên nói chuyện rồi đó."
Cậu ta thở dài, giơ tay định xoa đầu tôi.
"Được rồi, Tiểu Bội, chúng ta quay lại như cũ, làm lại từ đầu có được không?"
"Anh biết em thích anh-- dù anh không có cái gọi là tình yêu nam nữ với em, nhưng anh sẵn sàng chấp nhận em, chỉ cần em từ bỏ Tiết Dục, để anh tiếp tục làm gia sư cho em--"