“Cho đến tận hôm qua, khi tôi cầm thư của cô đi hỏi hắn về chuyện bình thê, hắn mới nói ra cái gọi là ‘lưỡng toàn kỳ mỹ’.”

“Hắn bảo cô giỏi kinh doanh, tôi giỏi thơ thư. Một người thay hắn quản lý gia nghiệp, một người thay hắn ứng phó gia quyến quan lại, vừa vặn bổ trợ cho nhau.”

Giọng nàng rất nhẹ, nhưng đáy mắt lại không chút do dự.

“Đến nước này, tôi còn gì mà không hiểu nữa?”

“Hắn không phải khó lựa chọn giữa cô và tôi. Hắn chỉ là vừa không nỡ bỏ tiền bạc nhà họ Bùi, vừa không muốn buông tha môn đăng hộ đối nhà họ Triệu.”

“Người như vậy, tôi không gả.”

“Bùi tỷ tỷ, đa tạ cô đã viết thư cho tôi.”

“Tôi chỉ nói sự thật cho cô biết thôi. Từ hôn hay không, là quyết định của chính cô.”

“Chính vì thế, tôi mới phải cảm ơn cô.”

Nàng khẽ nói:

“Người khác sợ hỏng hôn sự của tôi, chỉ khuyên tôi giả vờ như không biết. Chỉ có cô là chịu để tôi nhìn rõ, người tôi sắp lấy rốt cuộc là loại người nào.”

Tôi nhìn thoáng qua chiếc hộp hôn thư đã đóng ch/ặt.

“Nay nhìn rõ, cũng chưa gọi là muộn.”

“Đúng là không muộn.”

Triệu Thư Uẩn giao hộp hôn thư cho nha hoàn.

“Đưa trả cùng với sính lễ nhà họ Ôn, không được giữ lại một món nào.”

Chúng tôi nhìn nhau mỉm cười.

Tin tức Ôn Đình Quân mất đi hôn ước nhà họ Triệu nhanh chóng lan truyền khắp kinh thành.

Chàng vẫn đỗ Tiến sĩ, không đến mức sa sút, nhưng chẳng còn ai sắp xếp chỗ ở hay giới thiệu đồng liêu giúp chàng nữa.

Những sĩ tử vốn vây quanh chàng cũng dần dần tản mát.

Tôi không rảnh để xem trò vui của chàng.

Ba trăm tấm tơ lụa đợt đầu cho Cục Dệt tạo, thời hạn giao hàng chỉ còn hai mươi ngày. Đúng lúc này, vài xưởng nhuộm lớn trong kinh bỗng đồng loạt c/ắt nguồn cung thanh phàn (phèn xanh) của nhà họ Bùi.

Thanh phàn là nguyên liệu quan trọng nhất để cố định màu.

Không có nó, phương th/uốc tổ truyền không thể thực hiện được.

Quá hạn giao hàng, không những phải bồi thường gấp ba tiền cọc, nhà họ Bùi còn vĩnh viễn mất đi tư cách cung ứng cho Nội vụ phủ.

Chưởng quầy lo đến mức mồ hôi đầm đìa.

“Đông gia, mấy xưởng nhuộm đều bảo không có hàng. Nhưng tôi phái người đi xem, kho của họ rõ ràng chất đầy!”

Triệu Thư Uẩn siết ch/ặt tờ giấy mẫu hoa văn trong tay.

“Có kẻ cố tình ép cô vi phạm hợp đồng.”

Tôi gạt hạt tính cuối cùng, đóng sổ sách lại.

“Đã họ muốn xem nhà họ Bùi bồi thường tiền, thì hãy để họ tự ôm lấy đống thanh phàn đó mà ch*t chìm.”

13

Tôi thức đêm gửi ba bức thư khẩn đến tổng hiệu ở Giang Nam.

Không m/ua thanh phàn trong kinh nữa, chuyển sang nhập trực tiếp từ nơi sản xuất.

Đường thủy không kịp, thì chuyển sang đường bộ, thuê xe nhanh chạy ngày đêm không nghỉ. Phí vận chuyển tuy đắt gấp bốn lần, nhưng vẫn rẻ hơn việc bồi thường gấp ba tiền cọc.

Chưởng quầy xót xa đến mức mặt mày nhăn nhúm.

“Đơn hàng này chẳng phải làm không công sao?”

“Đơn hàng đầu tiên không ki/ếm tiền, cái ki/ếm được là chữ tín của nhà họ Bùi.”

Tôi đẩy sổ sách cho ông ấy.

“Tiền bạc là vật ngoài thân, bảng hiệu mà sập mới là lỗ thật sự.”

Cùng lúc đó, tôi để Thích Lan tung tin rằng nhà họ Bùi vì thiếu nguyên liệu mà chuẩn bị hủy hợp đồng, rồi âm thầm phái người đi dò giá ở các xưởng nhuộm.

Họ đinh ninh tôi không trụ nổi mười ngày, không những không chịu hạ giá mà còn v/ay tiền gom hết số thanh phàn còn sót lại trên thị trường, chờ đến phút cuối b/án giá cao cho tôi.

Ngày thứ mười hai, đoàn xe chở thanh phàn từ Giang Nam tiến vào kinh thành.

Tin tức lan ra, mấy xưởng nhuộm từng ôm hàng đều ngẩn ngơ.

Lượng thanh phàn tiêu thụ trong kinh có hạn, họ lại dồn phần lớn tiền mặt vào hàng hóa. Nhà họ Bùi không m/ua, ba nhà chỉ còn cách ép giá lẫn nhau để b/án tháo.

Tôi lại phái chưởng quầy đến tận nơi.

“Thấp hơn giá thị trường ba phần, tiền mặt thanh toán ngay, chúng tôi có thể thu. Cao hơn một đồng cũng không lấy.”

Ba vị chưởng quầy miệng thì m/ắng tôi thừa nước đục thả câu, nhưng nhìn hạn thanh toán cuối tháng đang đến gần, cuối cùng vẫn phải cắn răng b/án lại.

Nhà họ Bùi không những giao hàng đúng hạn, còn thu m/ua được lượng th/uốc nhuộm đủ dùng cho nửa năm với giá rẻ.

Ngày giao hàng, quản sự Cục Dệt tạo kiểm tra màu sắc từng tấm một, cuối cùng đóng dấu đỏ lên văn thư.

“Ba trăm tấm, không thiếu một tấm.”

“Xem ra bảng hiệu nhà họ Bùi này, từ nay coi như đã đứng vững rồi.”

Nghe câu này, đôi vai đã căng cứng suốt hai mươi ngày của tôi cuối cùng cũng thả lỏng.

Tình Mi đưa bánh quế hoa đến bên miệng tôi.

Tôi vừa cắn một miếng, liền thấy Diệp Vân Cẩn bước vào sân dưới ánh hoàng hôn. Trên vai phủ một lớp tuyết mỏng chưa tan, nhìn là biết tan tầm liền chạy đến ngay.

Chàng thấy văn thư đóng dấu đỏ trong tay tôi, đáy mắt ánh lên ý cười.

“Chúc mừng Bùi đông gia, lại hoàn thành một thương vụ lớn.”

Nói đoạn, chàng lấy từ trong tay áo ra một chiếc lò sưởi nhỏ, đặt vào bàn tay đang lạnh cóng của tôi.

“Sổ sách chậm một đêm không chạy mất, nhưng nếu tay bị cóng hỏng, đó mới là vụ làm ăn lỗ vốn thực sự.”

Sự ấm áp thấm dần vào đầu ngón tay.

Tôi ôm lò sưởi, đưa nửa miếng bánh quế hoa còn lại cho chàng.

“Miếng này coi như quà cảm ơn.”

Diệp Vân Cẩn nhận lấy, vừa cắn một miếng, mày đã nhíu lại.

“Vẫn quá ngọt.”

“Chê ngọt thì trả lại đây.”

Chàng lập tức cho nốt nửa miếng còn lại vào miệng.

“Quà cảm ơn đã nhận rồi, làm gì có lý nào trả lại.”

Không lâu sau, nhà họ Bùi chính thức nhận được tấm biển hiệu Ngự dụng thương hiệu.

Trong hơn mười sĩ tử từng nhận sự giúp đỡ của tôi, có bảy người đỗ Tiến sĩ.

Họ cùng nhau đến chúc mừng, không tặng vàng bạc, chỉ mang tờ khế ước “giúp đỡ thêm một người” quay lại.

Sau mỗi tờ khế ước, đều có thêm một cái tên xa lạ.

Thiện ý thực sự đã đi hết chặng đường này đến chặng đường khác.

Ngày treo biển hiệu, cha mẹ cũng từ Giang Nam đến kinh thành.

Mẹ tôi ngước nhìn bốn chữ “Bùi Ký Ngự Cung”, khóc còn dữ dội hơn cả Tình Mi.

Sau khi đám đông tản đi, Ôn Đình Quân đi dọc con phố dài, dừng lại trước cửa nhà họ Bùi.

Lần này, trong tay chàng không có hôn thư, chỉ có một chiếc túi vải đã cũ đến bạc màu.

14

Ôn Đình Quân hành lễ với cha mẹ tôi trước.

Thái độ hạ xuống cực thấp, giọng điệu cũng chân thành hơn bất cứ lúc nào.

“Bá phụ, bá mẫu, trước đây là Đình Quân tuổi trẻ ngông cuồ/ng, không biết trân trọng.”

“Nay con đã nghĩ thông suốt. Con nguyện tuân theo tam thư lục lễ, đón Lệnh Diên về làm chính thê. Sau khi cưới tuyệt đối không can thiệp vào việc kinh doanh của nàng.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
77.18 K
12 Thờ Ơ Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm