Ngay sau đó, tiếng còi cảnh sát vang lên dưới chân núi.

Cảnh sát ập đến, bắt giữ tại chỗ Lục An Nhiên đã mặt mày xám xịt và Lục Tri Hành vì tội liên quan đến buôn người.

Nhìn hai kẻ đó bị áp giải đi, lòng tôi chỉ còn lại một sự dửng dưng.

12

Bão tuyết dần ngớt, ánh mặt trời xuyên qua tầng mây.

Ông cụ dìu tôi, sợ tôi đụng phải vết thương.

Bà Lục mang theo chút hy vọng lên tiếng:

"Chân của Tri D/ao, liệu có thể chữa khỏi không?"

Ông cụ lạnh nhạt liếc nhìn bà Lục:

"Nếu có thể chữa khỏi, tôi đã không để con bé phải chịu khổ thêm bao nhiêu năm như vậy."

Bà Lục nhìn bóng lưng tôi dần xa, ngồi bệt xuống nền tuyết khóc nức nở.

Ông Lục như già đi mười tuổi trong chớp mắt, lòng đầy hối h/ận.

Trực thăng từ từ cất cánh.

Tôi ngồi trong khoang máy, nhìn bóng người nhỏ dần dưới chân, hoàn toàn buông bỏ chấp niệm trong lòng.

Sau đó, Lục An Nhiên bị kết án tù chung thân.

Nghe nói ông Lục bà Lục đã đặc biệt nhờ người phải "chăm sóc" Lục An Nhiên thật tốt.

Lục Tri Hành bị kết án mười lăm năm tù giam.

Ông Lục bà Lục cũng đã đoạn tuyệt qu/an h/ệ với Lục Tri Hành.

Nhưng những điều đó đều không còn liên quan đến tôi nữa.

Nửa năm sau, đoạn video livestream trên núi tuyết được lưu giữ vĩnh viễn.

Sự thật được lan truyền rộng rãi, những tài khoản marketing và đội quân mạng từng b/ạo l/ực mạng tôi đều phải công khai xin lỗi, các tài khoản liên quan cũng bị nền tảng khóa vĩnh viễn.

Ông Lục bà Lục nhiều lần nhờ người liên lạc với tôi, gửi đến khoản bồi thường khổng lồ, đều bị tôi trả lại nguyên vẹn.

Họ cũng từng đích thân đến nhà họ Tống bái phỏng, thậm chí quỳ ngoài cổng nhà họ Tống đợi suốt cả đêm.

Tôi vẫn luôn đóng cửa không gặp.

Một lần sau khi kết thúc cuộc c/ứu hộ trên núi tuyết, ông cụ ngồi bên cạnh tôi, khẽ hỏi liệu tôi có ý định tha thứ cho họ hay không.

Tôi nhìn những ngọn núi tuyết trùng điệp ngoài cửa sổ, khẽ lắc đầu:

"Con cũng không biết."

Có lẽ vài chục năm sau, khi năm tháng đã xóa nhòa mọi nỗi đ/au, tôi có thể buông bỏ hiềm khích trong lòng.

Nhưng hiện tại, tôi thực sự không thể làm được điều đó một cách thản nhiên.

Tôi đang có sự nghiệp mình yêu thích, cũng có ông cụ Tống chân thành quan tâm đến mình.

Ít nhất là bây giờ, tôi cảm thấy như vậy là tốt lắm rồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
77.18 K
12 Thờ Ơ Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm