Đêm khuya, một cô gái lạ kết bạn WeChat với tôi.

【Bạn trai của cô b/án thông tin báo cáo hàng ngày của cô cho người khác đấy!】

Có lẽ sợ tôi không tin, cô ấy gửi một đoạn ghi âm.

Đó là tiếng trò chuyện trong ký túc xá của Kỳ Dịch.

Giọng nói quen thuộc nghe rất chói tai.

"Có kẻ ngốc chịu m/ua thì tội gì không b/án."

"Chẳng có gì phải lo, Kiều Linh làm sao rời xa tôi được."

"Xì, các cậu bảo xem, liệu còn có người khác chịu m/ua không nhỉ, để tôi ki/ếm thêm một khoản nữa?"

Một giọng nói vang lên ngay lập tức.

"Không đâu."

Người đó đáp quá nhanh, ký túc xá bỗng chốc im bặt, một lúc lâu sau, anh ta mới tìm lời chữa ch/áy:

"... Đồ bi/ến th/ái không nhiều đến thế đâu."

Tôi sững sờ.

Giọng nói này, sao lại giống hệt... giọng của người yêu cũ của tôi thế nhỉ?

1

Kỳ Dịch dạo này hơi lạ.

Trước đây, yêu cầu của anh ấy đối với tôi là không được làm phiền, không kiểm tra, không gây sự.

Gần đây, yêu cầu của anh ấy lại biến thành phải liên lạc mọi lúc, việc gì cũng phải báo cáo.

Đối với thắc mắc của tôi, bạn bè bảo rằng anh ấy đã biết cách yêu rồi.

"Cậu quản xem tại sao đột nhiên anh ta lại như vậy làm gì?"

"Dù sao cũng là chuyện tốt, chứng tỏ anh ta đã nảy sinh tính chiếm hữu với cậu, đó mới là tình yêu bình thường chứ."

Tôi cười gượng gạo.

Nỗi nghi ngờ trong lòng không tan đi.

Cho đến một đêm khuya, ba tháng sau, sau khi tôi gửi tin nhắn chúc ngủ ngon cho Kỳ Dịch theo yêu cầu của anh ấy.

Đang định đi ngủ, tôi bỗng nhận được một lời mời kết bạn.

【Kiều Linh phải không?】

【Tôi là bạn gái của bạn cùng phòng với bạn trai cô.】

【Tôi nghe được một chuyện, nghĩ thế nào cũng thấy cô nên biết.】

Sau khi kết bạn, câu đầu tiên cô ấy gửi là--

【Bạn trai cô b/án thông tin báo cáo của cô cho người khác đấy!】

Không cho tôi thời gian phản ứng.

Cô ấy gửi một tệp ghi âm.

Thời gian trên tệp hiển thị là ghi lại vào tối nay.

【Hôm nay tôi gọi video với bạn trai, tình cờ nghe được, tức quá nên ghi âm lại.】

【Nếu cô không tin tôi, cô tự nghe đi.】

Tôi bấm vào đoạn ghi âm.

Trong tiếng chơi game ồn ào lẫn với tiếng người đi lại, không biết là ai hỏi một câu.

"Kỳ Dịch, cậu đổi máy tính mới à?"

"Tiền đâu ra thế? Không phải vẫn đang b/án thông tin của cô bạn gái nhỏ đấy chứ?"

Lời vừa dứt, ký túc xá trở nên náo nhiệt.

Kỳ Dịch cười cợt, đáp lại vài câu không đứng đắn.

"Sao, gh/en tị với đường tài lộc của anh à?"

"Tôi cũng không ngờ, một cô gái ngoan hiền mờ nhạt như Kiều Linh mà cũng có thể hút h/ồn mấy gã đàn ông khác."

"Kỳ ca, anh làm thế này quá đáng quá, nhỡ bị phát hiện, bạn gái anh chẳng bay màu ngay."

Giọng nói này rõ ràng và sắc nét, dường như ở rất gần micro.

Là bạn trai của cô gái vừa kết bạn với tôi.

"Hơn nữa tôi nhớ hai người quen nhau khá lâu rồi, anh không sợ cô ấy bị gã đàn ông nào đó có ý đồ x/ấu cư/ớp mất à?"

Kỳ Dịch không chút do dự.

"Cư/ớp mất? Kiều Linh á?"

"Cô ấy không rời xa tôi được đâu, từ nhỏ đã thế rồi."

"Các cậu không phải không biết, cô ấy mắc hội chứng sợ ở một mình, như đứa trẻ vậy, cứ ở một mình là khóc. Cho nên dù cô ấy có biết, cùng lắm là gi/ận dỗi thôi, chứ còn dám đ/á tôi chắc?"

Tim đ/ập thình thịch.

Tôi vội vã tháo tai nghe xuống.

Không dám nghe tiếp nữa.

Sự lo âu và hoảng lo/ạn khó lòng kìm nén dâng trào trong lòng, dần xâm chiếm lấy ý thức.

Tôi cuộn tròn người lại, trốn sâu vào trong chăn.

Theo thói quen, tôi từ từ điều hòa nhịp thở trong không gian chật hẹp.

2

Kỳ Dịch nói đúng.

Tôi không thể rời xa anh ấy.

Do hội chứng sợ ở một mình và lo âu chia ly mắc phải từ nhỏ, tôi gần như không thể rời xa người khác dù chỉ một khắc.

Kỳ Dịch là người hiểu rõ điều này nhất.

Chúng tôi lớn lên cùng nhau.

Ban đầu, Kỳ Dịch đối xử với tôi rất tốt, trong đám trẻ con, tôi chỉ bám lấy mình anh, khiến lòng hư vinh của anh phồng lên.

Dần dần, khi lớn hơn một chút, Kỳ Dịch bắt đầu cảm thấy phiền.

Anh không hiểu tại sao tôi lại bám ch/ặt lấy anh như vậy.

Thế là có một hôm tôi đến tìm anh, anh nh/ốt tôi trong phòng rồi lẻn ra ngoài chơi.

Đến chiều tối anh về nhà, tôi đã vì quá căng thẳng và lo âu mà r/un r/ẩy toàn thân, không nói nên lời.

Người lớn lúc này mới phát hiện ra sự bất thường, đưa tôi đi b/ệnh viện, sau khi có kết quả chẩn đoán, Kỳ Dịch đã bị một trận đò/n tơi bời.

Anh c/âm nín chịu đựng.

Sáng hôm sau, mặt mũi sưng vù đã chạy đến nhà tôi.

"Xin lỗi, sau này anh sẽ không để em ở một mình nữa."

Tôi nhìn anh không nói lời nào.

Kỳ Dịch tưởng tôi không tin.

Anh đặt viên ngọc bình an anh đeo từ nhỏ vào lòng bàn tay tôi.

"Anh thề, anh sẽ luôn ở bên em."

"Chuyện như hôm qua, anh tuyệt đối sẽ không làm nữa!"

Thời niên thiếu sau đó, anh và tôi như hình với bóng.

Ngay cả khi cấp ba anh theo bố mẹ chuyển đến thành phố khác, anh cũng không ngừng liên lạc với tôi.

Và còn hẹn ước với tôi cùng thi vào một trường đại học.

Ngày nhận giấy báo nhập học, anh bảo tôi xuống dưới lầu.

Ba năm không gặp, thiếu niên đã trổ mã, phong lưu phóng khoáng, khí thế bức người.

Anh nhếch môi, cúi mắt nhìn tôi.

Ánh mắt đầy vẻ quyết tâm chiếm hữu.

"Trưởng thành rồi, có muốn yêu đương với anh không?"

Thấy tôi ngẩn ngơ, anh cười: "Không phải đã hứa rồi sao?"

"Anh sẽ ở bên em cả đời."

Ba năm nay, triệu chứng của tôi đã nhẹ đi nhiều, nhưng vẫn bám người hơn người bình thường.

Sau khi yêu nhau, Kỳ Dịch nói tôi như vậy là không được.

Sau lần tôi vì anh nửa tiếng không trả lời tin nhắn mà đến tận dưới ký túc xá đợi anh, anh đặt ra quy tắc cho tôi.

Không được làm phiền, không kiểm tra, không gây sự.

"Đã có thể chuyển biến tốt, tại sao không thể tốt hơn nữa?"

"Em không được buông thả bản thân bám lấy anh như vậy."

"Chúng ta đã lớn rồi, không thể cứ như hồi nhỏ lúc nào cũng ở bên nhau được."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
77.18 K
12 Thờ Ơ Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm