"Anh không ngại làm lá chắn cho em đâu."

"Em tin anh đi, anh nhất định sẽ làm tốt hơn Giang Dã."

Tôi rất cảm động, "Cảm ơn anh, bạn học Triệu."

"Anh quả thực là một người rất ưu tú..."

"Tốt cái con khỉ khô!"

Giang Dã đ/ấm một cú khiến Triệu Trí đổ gục.

Anh lại trở về là vị thiếu gia ngạo nghễ ngày nào.

Giẫm một chân lên người Triệu Trí, "Gan chó ở đâu ra, dám cư/ớp người của tao?"

Động tĩnh quá lớn, dần dần thu hút một đám người vây xem.

Giang Dã làm như không thấy, túm cổ áo Triệu Trí nhấc bổng anh ta lên.

Đôi mày nhíu lại đầy sát khí, giọng điệu lạnh lùng:

"Mày coi lời tao nói là gió thoảng bên tai phải không?"

Tôi không thể nhịn được nữa: "Giang Dã! Anh đủ rồi đấy!"

18

Triệu Trí bị g/ãy xươ/ng phải nhập viện.

Tôi có chút áy náy, "Xin lỗi anh. Tất cả là vì em nên anh mới bị thương."

Triệu Trí mỉm cười, "Không sao cả."

"Là cách nói chuyện của anh có vấn đề, bạn học Giang Dã chỉ là nhất thời nóng gi/ận thôi."

"Người cần nói xin lỗi phải là anh mới đúng."

Bài đăng đó đã bị xóa.

Nhưng những lời đồn á/c ý hơn lại lan truyền khắp trường.

Nói tôi là loại đàn bà lẳng lơ mặt dày, vừa quyến rũ Giang Dã, vừa câu dẫn Triệu Trí.

Suốt mấy ngày liền, tôi nhận được vô số tin nhắn m/ắng nhiếc.

Ngay cả mẹ tôi cũng nhận được những cuộc điện thoại quấy rối từ người lạ.

Tôi tức đến run người, mở một bài viết thanh minh trên diễn đàn.

Nói rằng tôi và Giang Dã hay Triệu Trí đều chỉ là bạn bè.

Đừng liên lụy đến những người vô tội.

Nhưng đáp lại chỉ là càng nhiều lời cười nhạo.

Khi Tống Chi trở lại trường, có kẻ hiếu sự trực tiếp tìm đến cô ấy, muốn đòi lại công bằng cho cô.

"Chi Chi, nếu cần, chúng tớ đều đứng sau lưng cậu."

Không ngờ.

Tống Chi nghe xong, trước mặt tôi liền ch/ửi thẳng vào mặt họ:

"Các người là cái thá gì mà suy đoán Thư Thư như thế?"

"Ai nói với các người là Thư Thư cư/ớp Giang Dã?"

"Bổn tiểu thư chưa bao giờ nói như vậy!"

"Tớ biết các cậu có ý tốt. Nhưng các cậu đừng có mà không có n/ão như vậy có được không!"

Nói xong.

Tống Chi quay đầu hỏi tôi:

"Đồng Thư, rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra?"

"Ai b/ắt n/ạt cậu?"

Tôi áy náy nhìn cô ấy, "Xin lỗi Tống Chi. Tớ quả thực có chuyện giấu cậu."

"Chuyện là thế này."

Thế là tôi kể hết từ việc vô tình kết bạn với Giang Dã hồi lớp 10, mất liên lạc năm lớp 11, đến việc phát hiện anh ấy chính là Giang Dã trong kỳ nghỉ hè và an ủi anh ấy, cùng với những rắc rối sau khi khai giảng, kể hết không sót một chữ cho Tống Chi.

Tống Chi càng nghe mày càng nhíu ch/ặt:

"Vậy cậu có thích Giang Dã không?"

Tôi cắn môi dưới, gật đầu, "Ừm."

Cô ấy lập tức giãn mày, "Vậy cậu nên chấp nhận anh ấy đi chứ."

"Chi Chi, cậu không hiểu đâu."

Cậu không hiểu lời đồn đ/áng s/ợ đến thế nào.

Nó từng cư/ớp đi những người thân yêu nhất của tớ.

Tớ không thể để nó làm tổn thương mẹ tớ thêm lần nào nữa.

Tống Chi biết câu chuyện về bà nội của tôi.

Cô ấy lộ vẻ hối lỗi, giọng trầm xuống,

"Xin lỗi cậu nhé Thư Thư, là tớ nghĩ mọi chuyện quá đơn giản."

Một lúc lâu sau.

Cô ấy như đã quyết tâm, vỗ vỗ vai tôi, "Yên tâm đi. Giao cho tớ."

"Tớ đảm bảo, tuyệt đối sẽ không còn ai làm tổn thương cậu và mẹ cậu nữa."

19

Rất nhanh.

Tống Chi đăng một bài viết mới trên diễn đàn bằng tài khoản chính chủ.

Cô ấy kể lại sự việc một cách nguyên vẹn.

Bao gồm cả việc nhờ tôi chat thay cô ấy với Giang Dã.

【Sự việc là như vậy. Chuyện này, Đồng Thư không hề có lỗi gì cả.】

【Các người có gì thì cứ nhắm vào tớ mà nói. Đừng liên lụy đến người vô tội.】

Lòng tôi ngũ vị tạp trần.

Đáng lẽ cô ấy không cần phải nói ra.

Nhưng bây giờ vì tôi, cô ấy đã tự rước họa vào thân.

Tống Chi lại quay sang an ủi tôi, "Yên tâm đi. Tớ không sao."

Năm phút sau.

Giang Dã cũng dùng tài khoản chính chủ để thanh minh:

【Tống Chi hiện tại là bạn của tôi, còn Đồng Thư là người tôi đang theo đuổi.】

【Là tôi thích Đồng Thư trước, cũng là tôi chủ động theo đuổi cô ấy.】

【Các người có chuyện gì thì cứ nhắm vào tôi. Đừng liên lụy đến họ.】

【Những kẻ hiện đang quấy rối Đồng Thư và mẹ cô ấy đã nhận được thư luật sư.】

【Từ nay về sau, đừng để tôi nghe thấy bất kỳ lời đồn nhảm nào nữa, nếu không tôi tuyệt đối không tha thứ.】

Tống Chi trích dẫn lại bài viết: 【Nhà họ Tống chúng tôi cũng sẽ không ngồi yên nhìn đâu.】

Sau lần đó.

Trường học yên bình trở lại.

Giang Dã lại biến mất.

Không lâu sau, Triệu Trí trở lại trường.

Nhưng đi lại vẫn còn khá bất tiện.

Thế nên cứ khi nào rảnh tôi lại giúp anh ấy cầm cặp, m/ua cơm.

Chiều hôm đó.

Chúng tôi từ căn tin bước ra.

Đụng mặt ngay Giang Dã.

Bao nhiêu ngày không gặp, anh vẫn đẹp trai như ngày nào.

Nhưng trông g/ầy gò hơn, đôi mày u ám hơn hẳn.

Tôi lo anh ấy lại động thủ, bị nhà trường kỷ luật.

Theo phản xạ, tôi chắn trước mặt Triệu Trí, "Giang Dã, anh đừng như vậy."

Giang Dã mím ch/ặt môi mỏng, rồi cúi đầu chín mươi độ, giọng nói đầy lạc lõng:

"Xin lỗi bạn học Triệu Trí."

"Lần trước là do tôi nóng gi/ận."

Lần trước Triệu Trí nhập viện, Giang Dã không hề xin lỗi.

Chỉ bao trọn toàn bộ chi phí y tế cho anh ấy.

Thái độ còn rất kiêu ngạo, nói rằng đời này sẽ không bao giờ xin lỗi loại người tiểu nhân như anh.

Triệu Trí sững sờ.

Một lúc lâu sau, anh cười cười, ngượng ngùng gãi đầu,

"Không sao đâu. Tôi cũng có lỗi mà."

"Tôi không nên tìm cách hạ thấp cậu."

Giang Dã đứng thẳng người dậy, không nhìn anh ấy nữa.

Trái lại, anh nhìn chằm chằm vào tôi,

"Đồng Thư, tôi biết sai rồi sẽ sửa."

"Sau này cũng sẽ không nóng gi/ận nữa."

"Em đừng đẩy tôi ra nữa, được không?"

Sống mũi tôi cay cay.

Vậy ra mấy ngày nay không đến trường là vì anh đang tìm cách bù đắp sao?

Một góc trong lòng tôi lập tức sụp đổ.

Tôi gật đầu, "Được."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Yêu Lại Từ Đầu

Chương 10
Tôi ở nhờ nhà họ Tống mười năm, với Tống Nghiên luôn là nước sông không phạm nước giếng. Ở công ty, anh là sếp sòng của tôi, còn tôi là một trong những trợ lý của anh. Tan làm, anh là con trai người bạn thân của bố mẹ tôi, thuộc kiểu rất ít khi trò chuyện. Nhưng rồi có một ngày, chúng tôi kết hôn. Anh nói: "Tuổi anh cũng không còn nhỏ, em lại là người biết rõ gốc gác, là một lựa chọn rất tốt." Tôi mỉm cười, che giấu tâm tư: "Vậy thì chúng ta mỗi người đều đạt được thứ mình cần rồi." Cho đến khi tin đồn tình ái giữa tôi và chàng thư ký truyền đi xôn xao khắp nơi. Vị đại lão giới cảng thơm vốn luôn cao ngạo, lạnh lùng bỗng xông vào phòng thư ký. Dưới ánh mắt của bao người, anh đích thân đút bánh ngọt vào miệng tôi: "Vợ tôi dạo này đang mang thai, bình thường phải phiền mọi người chiếu cố nhiều hơn. Tiệc trà chiều hôm nay, tôi mời."
0

Mới cập nhật

Xem thêm