Tôi như một gã hề trong vở kịch này.

Trơ mắt nhìn bữa tiệc náo nhiệt vốn chẳng thuộc về mình.

Khung cảnh vô cùng sôi nổi.

Đến mức quả táo trên bàn bị hất rơi, lăn lóc vào góc tường mà cũng chẳng ai hay biết.

Giống như tôi đứng trong góc tối này, cũng chẳng ai đoái hoài.

Cho đến khi họ quyết định ra ngoài ăn pizza để ăn mừng.

Cuối cùng cũng có người nhớ đến tôi.

Chị gái quay đầu lại nói với tôi: "Tối nay em ăn gì? Đây là bữa tối thưởng cho sự tiết kiệm của chị, chắc em không định đi theo đấy chứ?"

Mẹ tôi lộ vẻ khó xử.

"Thế thì, em gái hâm lại cơm trưa nay đi, vẫn còn ít mướp với rau xanh đấy."

Bên kia, bố tôi đã lái xe từ gara ra.

Ông thúc giục: "Đi nhanh lên, đừng có lề mề, lát nữa tắc đường đấy."

Chị gái lên xe, bố nhấn ga, họ rời đi ngay lập tức.

Tôi nhặt quả táo bị rơi dưới gầm bàn lên.

Không ngờ, đó lại là một quả táo thối.

Trước khi bị rơi vỡ, nó đã mục rữa từ bên trong rồi.

4,

Tôi và chị gái là cặp song sinh khác trứng.

Chị tôi giống mẹ.

Còn tôi lại giống bà nội.

Lúc nhỏ không nhận ra sự khác biệt quá lớn.

Dần dần lớn lên, tôi thấy rõ mẹ gần gũi với chị hơn.

Ngay cả bố, mỗi khi nhìn thấy gương mặt tôi, lại nhớ về những chuyện cũ.

Ông than thở chuyện bà nội thiên vị chú tôi.

Ông cứ lải nhải trước mặt tôi như một bà Tường Lâm (nhân vật hay than vãn trong văn học Trung Quốc).

Cho đến một lần tôi không nhịn được mà hỏi: "Vậy nên bố mới vì chuyện đó mà thiên vị chị gái sao? Chỉ vì con giống bà nội?"

Chuyện này có lẽ đã khiến bố mẹ cảnh giác.

Họ bắt đầu "bưng nước cho bằng" (cố gắng tỏ ra công bằng) trước mặt tôi và chị.

Điều kiện gia đình thực sự có hạn.

Cái chế độ bốc thăm cũng được phát minh từ lúc đó.

Trong phần thưởng nhất định có món chúng tôi muốn.

Nhưng về cơ bản chỉ có một phần.

Ai may mắn thì người đó được.

Như vậy vừa có người đạt được thứ mình muốn, vừa không bị chỉ trích là thiên vị.

Tôi từng gào khóc nức nở vì vận may của mình quá tệ.

Sau khi chị gái bốc trúng liên tiếp ba giải lớn.

Tôi nhìn đống đồ bỏ đi mình bốc được.

Chỉ thấy tủi thân vô cùng.

Mẹ lại nói: "Thế ai bảo con không có vận may?"

"Thực ra chị con cũng bình thường thôi, vì là chị nên lần nào cũng nhường con bốc trước, chẳng lẽ chị ấy cũng phải tủi thân mà khóc sao?"

"Thay vì ngồi đây khóc, chi bằng nghĩ cách làm sao để có thêm cơ hội bốc thăm?"

Cảm xúc con người nhiều lúc bị kéo căng vô hạn.

Bạn có thể vì tủi thân mà khóc nức nở trong giây này, nhưng lại vì nhận được thứ gì đó mà cảm động ở giây tiếp theo.

Mẹ từng vì tôi vận may quá kém, thực sự không nhận được thứ mình muốn mà phá vỡ quy tắc.

Bố m/ắng mẹ thiên vị.

Chị gái trách mẹ không công bằng.

Chỉ có tôi ôm ch/ặt chiếc điện thoại "cục gạch" chỉ biết nghe gọi mà không buông tay.

Sau này mẹ thưởng cho chị một chiếc máy đọc sách điện tử mới giải quyết được chuyện đó.

Đến tận lúc này tôi mới hiểu ra.

Hóa ra đây cũng chỉ là một th/ủ đo/ạn để duy trì sự ổn định mà thôi.

5,

Không lâu sau là tiệc mừng đỗ đại học.

Đêm trước ngày diễn ra tiệc, mẹ gọi tôi và chị ra phòng khách.

Nói tiền mừng của họ hàng bạn bè lần này sẽ dùng làm phí sinh hoạt đại học cho chúng tôi.

Câu này chẳng có gì mới lạ, tôi chỉ "ừ" một tiếng.

Không ngờ câu tiếp theo của mẹ lại là: "Chúng ta vẫn dùng cách bốc thăm để quyết định mỗi người được bao nhiêu nhé?"

Tôi còn chưa kịp thắc mắc.

Chị gái đã háo hức nói: "Hay quá, hay quá."

Mẹ tiếp tục nói: "Mỗi tháng đưa ba nghìn tệ làm phí sinh hoạt, chia mỗi người một nghìn rưỡi thì cảm giác không đủ, mẹ với bố sợ làm phật lòng cả hai đứa."

"Chi bằng vẫn như trước đây, một người hai nghìn rưỡi, một người năm trăm, ít nhất cũng có một người dựa vào vận may để đạt mức sống tiêu chuẩn."

Tôi gần như ngẩn người hỏi: "Vậy người nhận năm trăm thì làm thế nào?"

Mẹ không chút do dự đáp: "Thì đi làm thêm, trong đại học có nhiều công việc làm thêm lắm."

Bố tôi lập tức nói: "Cách này hay đấy, bố tán thành."

Lần này tôi cuối cùng không nhịn được mà nói: "Nếu con bốc trúng hai nghìn rưỡi, bố mẹ còn có thể biện minh được không?"

Mẹ sững người một chút: "Con nói vậy là ý gì?"

"Nếu con bốc trúng hai nghìn rưỡi, mẹ sẽ không nói là con bốc trúng tiền Brunei đấy chứ?"

"Còn chị bốc trúng năm trăm, thì có khi lại là tiền Singapore."

Mẹ hơi ngơ ngác, còn bố thì hiểu ngay.

Hai nghìn rưỡi đô Brunei đúng bằng năm trăm tệ, năm trăm đô Singapore đúng bằng hai nghìn rưỡi tệ.

Quan trọng nhất là, chị gái tôi phải là người nhận được hai nghìn rưỡi tệ.

Ông quát tôi: "Ý con là bố và mẹ thiên vị?"

"Đã nghĩ thế thì chúng ta làm cho tới cùng."

"Ba nghìn đưa hết cho chị con, còn con thì một xu cũng đừng có lấy."

Không lấy thì không lấy vậy.

May mà nguyện vọng của tôi đã đổi rồi.

Từ nay về sau, không cần phải tranh giành nữa.

6,

Trong tiệc mừng đỗ đại học.

Họ hàng liên tục hỏi tôi và chị thi cử thế nào.

Bố mẹ tránh không nhắc đến điểm số.

Chỉ nói hai đứa đều đỗ cùng một trường.

Họ hàng xuýt xoa: "Những đứa trẻ ưu tú như vậy, sao nhà các người lại có tận hai đứa?"

Thực ra điểm số của tôi và chị chênh lệch gần ba mươi điểm.

Trường tôi muốn đăng ký, chị tôi căn bản không đủ điểm.

Mẹ khuyên tôi: "Thực ra trường đó của con cũng bình thường, chi bằng sang trường chị con có thể vào, chọn chuyên ngành tốt hơn."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Yêu Lại Từ Đầu

Chương 10
Tôi ở nhờ nhà họ Tống mười năm, với Tống Nghiên luôn là nước sông không phạm nước giếng. Ở công ty, anh là sếp sòng của tôi, còn tôi là một trong những trợ lý của anh. Tan làm, anh là con trai người bạn thân của bố mẹ tôi, thuộc kiểu rất ít khi trò chuyện. Nhưng rồi có một ngày, chúng tôi kết hôn. Anh nói: "Tuổi anh cũng không còn nhỏ, em lại là người biết rõ gốc gác, là một lựa chọn rất tốt." Tôi mỉm cười, che giấu tâm tư: "Vậy thì chúng ta mỗi người đều đạt được thứ mình cần rồi." Cho đến khi tin đồn tình ái giữa tôi và chàng thư ký truyền đi xôn xao khắp nơi. Vị đại lão giới cảng thơm vốn luôn cao ngạo, lạnh lùng bỗng xông vào phòng thư ký. Dưới ánh mắt của bao người, anh đích thân đút bánh ngọt vào miệng tôi: "Vợ tôi dạo này đang mang thai, bình thường phải phiền mọi người chiếu cố nhiều hơn. Tiệc trà chiều hôm nay, tôi mời."
0

Mới cập nhật

Xem thêm