"Giờ mình quay lại với nhau được không?"

Tôi tránh né sự đụng chạm cơ thể của anh ta.

Sững sờ.

Thật sự không thể ngờ được.

Sau khi trải qua một loạt chuyện như vậy.

Dụ Thanh Từ vẫn nghĩ rằng tôi và anh ta còn khả năng quay lại.

Vậy thì tôi không ngại đ/âm thêm một nhát vào tim anh ta nữa.

Tôi giả vờ ngạc nhiên: "Anh quên rồi sao? Thời gian trước, anh giới thiệu Phương Thừa Duẫn cho em, bọn em đã ở bên nhau rồi mà."

Dụ Thanh Từ ch*t lặng.

Sau đó mới muộn màng nhớ lại mình đã làm gì.

Anh ta nghiến răng ken két, mãi không thốt nên lời.

Tôi cười vẫy tay với anh ta.

"Tạm biệt nhé~

"Bạn trai em đến đón em rồi."

Phương Thừa Duẫn quả thực đã đến đón tôi.

Nhìn thấy lớp trang điểm trên mặt tôi, anh ấy sững người, tiếp đó khẽ cười.

Tôi véo cơ ngựk anh ấy, hơi khó chịu, "Cười gì thế?"

Phương Thừa Duẫn hạ giọng đáp.

"Rất đáng yêu."

"Đây là lần đầu tiên nhìn thấy mặt này của em đấy."

Anh ấy nâng khuôn mặt tôi lên.

Tranh thủ lúc xung quanh không có người.

Cúi đầu hôn xuống.

Đêm nay trăng thanh gió mát, lúc về đến ký túc xá, môi tôi vẫn còn hơi sưng.

Đôi mắt của Chiêm Tinh Vãn cũng sưng đỏ dữ dội.

Trông như đã khóc rất lâu.

Cô ta trừng mắt nhìn tôi đầy c/ăm h/ận, đổ hết mọi lỗi lầm lên đầu tôi, gằn giọng chất vấn: "Thẩm Uẩn Sơ, có phải cậu đã sớm lường trước được kết quả này, nên cố tình xem mình là trò cười đúng không?"

"Dụ Thanh Từ thích cậu, đắc ý lắm đúng không? Nhưng ngoài việc xinh hơn mình một chút, cậu còn có cái gì nữa? Tại sao ai cũng vây quanh cậu thế!"

Tôi suy nghĩ kỹ một chút, nghiêm túc trả lời.

"Nhân phẩm của mình cũng tốt hơn cậu."

Sắc mặt Chiêm Tinh Vãn càng khó coi hơn.

Ánh mắt h/ận không thể băm vằm tôi ra.

【"Tướng do tâm sinh", câu thành ngữ này quả là có lý.】

【Giờ tiêu chuẩn đạo đức dành cho nữ chính đã thấp đến mức này rồi sao? Tôi thích xem nữ chính có tham vọng, chứ không phải một nữ chính đ/ộc á/c, ích kỷ và thiếu hiểu biết.】

【Đúng vậy, đến tận bây giờ tôi vẫn không hiểu nổi, cô ta bị nam chính s/ỉ nh/ục thì liên quan gì đến nữ phụ chứ.】

Tôi khẽ thở dài.

"Chiêm Tinh Vãn, mình chỉ đưa tài khoản cho cậu thôi, việc mạo danh mình để yêu đương với Dụ Thanh Từ là quyết định của chính cậu. Gieo nhân nào gặt quả nấy, cậu đừng đổ lỗi cho mình."

Chiêm Tinh Vãn không nghe lọt tai, không nói gì, cứ nhìn chằm chằm vào mặt tôi.

Trong đáy mắt cô ta có sự oán h/ận, còn ẩn giấu một tia tính toán.

Trong lòng tôi chợt hoảng.

Chẳng lẽ cô ta đang tính kế làm sao để h/ủy ho/ại gương mặt của tôi sao?

9

Tôi nơm nớp lo sợ suốt mấy ngày.

Luôn đề phòng Chiêm Tinh Vãn.

Nhưng cô ta lại chẳng có động tĩnh gì.

Có lẽ do tôi mắc chứng hoang tưởng bị hại, nên vẫn không dám lơ là.

Nước sau khi rời khỏi tầm mắt không dám uống, các loại đồ dùng vệ sinh đều để trong tủ có khóa, thậm chí còn đặt cả camera giám sát trên giường.

Một ngày nọ, sau khi hẹn hò với Phương Thừa Duẫn xong.

Tôi đang chuẩn bị về ký túc xá.

Thì bị Dụ Thanh Từ từ đâu lao ra chặn lại.

Anh ta đã theo dõi chúng tôi rất lâu.

Chứng kiến tận mắt cảnh tôi và Phương Thừa Duẫn nắm tay, hôn nhau, thực hiện mọi cử chỉ thân mật mà chỉ các cặp đôi mới có.

Anh ta gần như phát đi/ên vì gh/en.

Giọng anh ta khàn đặc: "Thẩm Uẩn Sơ, anh đã chia tay với Chiêm Tinh Vãn rồi."

"Tên Tưởng Văn Nhạc từng quấy rối em trước đây, anh đã đặc biệt đến trường đại học của hắn, đá/nh hắn một trận và cảnh cáo hắn sau này đừng có tung tin đồn nhảm nữa."

"Là anh hiểu lầm em, nhưng anh cũng là bị dẫn dắt sai lệch mà."

Tôi lùi lại vài bước, giữ khoảng cách với anh ta.

"Rồi sao nữa?"

Biểu cảm của Dụ Thanh Từ cứng đờ.

Anh ta khó khăn nặn ra một nụ cười, hạ thấp thái độ nói: "Em đừng ở bên Phương Thừa Duẫn nữa. Bảo bối, anh có thể cho em xem cơ bụng, anh rất ngoan, có thể gọi tên em nghe nữa."

"Mọi chuyện trước kia, cứ coi như chưa từng xảy ra, được không?"

Tôi không nhịn được mà bật cười.

Phản vấn.

"Coi như chưa từng xảy ra?"

"Dụ Thanh Từ, anh lừa em đến thành phố xa lạ cách xa ngàn dặm, m/ắng em x/ấu xí, đả kích em, rồi chia tay kiểu c/ắt đ/ứt. Tất cả mọi thứ, đều phải coi như chưa từng xảy ra sao?"

Sắc m/áu trên mặt Dụ Thanh Từ dần nhạt đi.

Lông mi anh ta khẽ run.

"Thẩm Uẩn Sơ, cho anh một cơ hội, để anh bù đắp cho em được không?"

Tôi lắc đầu, thản nhiên nói: "Không cần đâu, Phương Thừa Duẫn đẹp trai hơn anh, thân hình cũng tốt hơn anh, cảm ơn anh đã làm cầu nối cho bọn em."

Lời vừa dứt, tôi không nhìn biểu cảm của anh ta nữa, lách qua người anh ta định về ký túc xá.

Nhưng đúng lúc này.

Phần bình luận đã biến mất từ lâu lại xuất hiện.

【Nữ phụ chạy mau, nữ chính mang theo một bình axit đến tìm cô rồi!】

【Thời gian này, cô ta luôn cân nhắc xem có nên dùng chiêu này không, sau khi nhìn thấy nam chính bám lấy nữ phụ thì hoàn toàn hắc hóa rồi.】

【Nữ phụ chạy đi, tôi không muốn tận mắt nhìn thấy gương mặt này bị h/ủy ho/ại đâu.】

Tôi rùng mình.

Chỉ là, thông báo của phần bình luận đến quá muộn.

Vừa định thần lại, Chiêm Tinh Vãn đã tới, cô ta chặn ngay trước mặt tôi.

Sau lưng là tường, bên cạnh là Dụ Thanh Từ, tôi không còn đường chạy.

Tôi đang cân nhắc khả năng đẩy Dụ Thanh Từ ra để đỡ đò/n.

Giây tiếp theo.

Chiêm Tinh Vãn trực tiếp tạt axit tới.

Không giống như trong phim truyền hình.

Cô ta không nói lời đe dọa, không lèm bèm dài dòng, mà ra tay luôn.

Tôi sợ hãi dùng tay che mặt.

Nhưng không hiểu sao, ngay khoảnh khắc Chiêm Tinh Vãn tạt axit về phía tôi, cô ta đột nhiên ngoặt tay, toàn bộ axit tạt thẳng lên người Dụ Thanh Từ.

Tiếng da th!t bị ăn mòn nghe đến rợn cả người.

Tiếp theo đó.

Là tiếng kêu thảm thiết đầy đ/au đớn của Dụ Thanh Từ.

Chiêm Tinh Vãn vừa khóc vừa cười, trạng thái tinh thần không bình thường chút nào.

"Dụ Thanh Từ, còn nhớ hồi cấp ba, lúc anh b/éo ú bị mọi người gh/ét bỏ không? Chỉ có mình em, luôn kiên định đứng bên cạnh anh, luôn cổ vũ anh."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Yêu Lại Từ Đầu

Chương 10
Tôi ở nhờ nhà họ Tống mười năm, với Tống Nghiên luôn là nước sông không phạm nước giếng. Ở công ty, anh là sếp sòng của tôi, còn tôi là một trong những trợ lý của anh. Tan làm, anh là con trai người bạn thân của bố mẹ tôi, thuộc kiểu rất ít khi trò chuyện. Nhưng rồi có một ngày, chúng tôi kết hôn. Anh nói: "Tuổi anh cũng không còn nhỏ, em lại là người biết rõ gốc gác, là một lựa chọn rất tốt." Tôi mỉm cười, che giấu tâm tư: "Vậy thì chúng ta mỗi người đều đạt được thứ mình cần rồi." Cho đến khi tin đồn tình ái giữa tôi và chàng thư ký truyền đi xôn xao khắp nơi. Vị đại lão giới cảng thơm vốn luôn cao ngạo, lạnh lùng bỗng xông vào phòng thư ký. Dưới ánh mắt của bao người, anh đích thân đút bánh ngọt vào miệng tôi: "Vợ tôi dạo này đang mang thai, bình thường phải phiền mọi người chiếu cố nhiều hơn. Tiệc trà chiều hôm nay, tôi mời."
0
12 Thờ Ơ Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm