Văn Dã không còn tâm trí làm việc nữa.

Anh hủy bỏ mọi lịch trình, lập tức lao đến nơi ở của Thẩm Mạn.

Anh đ/ập cửa dồn dập.

Không có ai đáp lại.

Anh mất kiên nhẫn nói:

"Thẩm Mạn, ra đây."

"Chúng ta nói chuyện đi."

Cho đến khi người hàng xóm mở cửa.

"Anh này, anh đừng làm ồn nữa."

"Cô bé sống ở đây đã trả phòng từ một tháng trước rồi."

Văn Dã tức đến bật cười.

Một tháng trước.

Đó là lúc Khương Nhiễm vừa mới vào làm.

Vì mẹ Văn Dã yêu cầu anh mỗi ngày tiện đường đưa Khương Nhiễm về nhà an toàn.

Nên Văn Dã không còn đưa đón Thẩm Mạn nữa.

Anh gi/ận Thẩm Mạn, gi/ận cô ngay cả việc chuyển nhà cũng không nói cho anh biết.

8

Tôi chuyển đến căn hộ gần công ty mới nhất.

Một ngày nọ đi làm về.

Người đang đứng trước cửa nhà làm tôi gi/ật mình.

Đèn đường vốn đã lờ mờ, càng làm cho Văn Dã trông u ám hơn.

Tôi không ngờ anh lại tìm đến tận đây.

Văn Dã dựa vào tường, sắc mặt rất trầm, tư thế như kẻ đến hỏi tội.

Giọng điệu khi anh nói cũng rất tệ:

"Tưởng chạy càng xa thì anh không có cách nào với em sao?"

Tôi không muốn để ý đến anh.

Chỉ muốn về nhà tắm rửa rồi ngủ một giấc thật ngon.

Văn Dã nhíu mày, ấn ch/ặt tay tôi đang mở khóa.

"Tại sao nghỉ việc?"

"Ngày đó thứ em bắt anh ký là đơn xin nghỉ việc của em sao?"

Tôi không cảm thấy mình có vấn đề gì.

"Vốn dĩ em muốn cho anh xem."

"Là anh bận nghe điện thoại của Khương Nhiễm."

Lực tay Văn Dã càng mạnh hơn, siết đến mức cổ tay tôi đ/au nhói.

"Vậy là còn đổ lỗi cho anh sao?"

Tôi không có hứng thú cãi nhau với anh.

Ngay khi tôi cố gắng vùng vẫy thoát khỏi tay anh, thì bị anh kéo mạnh vào lòng.

Hương vị quen thuộc bao trùm lấy tôi.

Nhưng tôi lại không thể tìm lại được cảm giác rung động như trước nữa.

Tay Văn Dã trả th/ù mà véo vào phần th!t mềm bên eo tôi.

đ/au.

Anh cúi đầu nhìn tôi, giọng khàn đục.

"Thẩm Mạn, em làm người mà không hiểu phép lịch sự sao?"

"Chia tay cũng không nhắc nhở người trong cuộc là anh sao?"

"Dùng cách này để chia tay với anh?"

Thật khó hiểu.

Tôi lấy điện thoại ra, mở lịch sử trò chuyện.

"Em có nhắc anh hay không, phiền anh tự xem đi."

Sau khi nhìn rõ tin nhắn tôi gửi, Văn Dã sững sờ.

Anh dần nới lỏng bàn tay đang đặt trên eo tôi.

Tranh thủ lúc anh chưa phản ứng kịp, tôi thoát khỏi cái ôm của anh.

Mở khóa, vào nhà, khóa trái cửa.

Ngay khi tôi tưởng Văn Dã đã rời đi.

Tôi lại nghe thấy anh nói ở ngoài cửa:

"Thẩm Mạn."

"Anh không nhìn thấy tin nhắn chia tay của em."

"Lúc đó anh đang họp, là Khương Nhiễm đã chạm vào điện thoại của anh."

Tôi không biết anh nói những điều này với tôi còn có ý nghĩa gì nữa.

Cách một cánh cửa, tôi đáp lại anh:

"Dù có nhìn thấy, thì có thể thay đổi được gì không?"

"Người như anh, chẳng lẽ còn có thể níu kéo tôi sao?"

"Cho nên, anh có thấy hay không thấy cũng vậy, kết cục của chúng ta đều là chia tay."

Ngoài cửa hoàn toàn yên tĩnh trở lại.

Một lúc lâu sau, tôi mới nghe thấy anh tự giễu:

"Thẩm Mạn."

"Trong mắt em, anh là loại người như thế nào?"

Loại người nào ư?

Người đàn ông không bao giờ chủ động cúi đầu nhận lỗi.

Người đàn ông không bao giờ biết đặt mình vào vị trí của người khác.

Người đàn ông không bao giờ nhận ra sự không thỏa đáng của bản thân.

Người đàn ông như vậy, làm sao có thể vì một tin nhắn chia tay của tôi mà chủ động hạ mình cơ chứ?

Trong mối qu/an h/ệ của chúng ta, từ đầu đến cuối chỉ có một mình tôi là đang kiên trì một cách vô ích.

Tôi không thể tiếp tục sai lầm thêm nữa.

Một bước sai, từng bước sai.

Tôi không trả lời câu hỏi của Văn Dã.

Chỉ mặc kệ ngoài cửa ngày càng yên tĩnh.

9

Căn hộ này, thực ra là ký túc xá công ty tạm thời phân bổ.

Chẳng bao lâu nữa, tôi sẽ được điều chuyển ra nước ngoài làm vị trí quản lý với mức lương cao hơn.

Vì tôi là trẻ mồ côi nên chẳng có gì vướng bận.

Đối với việc điều chuyển này, tôi rất hài lòng.

Lại là một buổi tan làm.

Tôi lại nhìn thấy Văn Dã.

Xe của Văn Dã đỗ dưới lầu công ty tôi.

Anh dựa vào thân xe, nhìn tôi.

"Em hiểu lầm anh rất sâu sắc."

"Anh nghĩ em nên cho anh một cơ hội giải thích."

Tôi và anh đã không còn là người yêu.

Tôi không còn lý do gì để tiếp tục nghe anh giải thích nữa.

Nhưng Văn Dã lại lần đầu tiên không phân biệt công tư:

"Nếu em không chịu nói chuyện tử tế với anh."

"Anh không ngại lên trên gặp sếp mới của em để bàn về việc kết thúc hợp tác dự án đâu."

Tôi không muốn vừa mới nhảy việc đã gây thiệt hại cho công ty.

Trước đây Văn Dã gh/ét nhất những người không phân biệt công tư.

Nhưng giờ đây, anh lại làm đúng việc anh gh/ét nhất.

Anh còn chẳng hề thấy mình sai, trái lại còn mở cửa xe, lạnh lùng nói:

"Lên xe."

Quãng đường đi rõ ràng rất ngắn, nhưng tôi lại thấy dài đằng đẵng.

Ngồi chung một chiếc xe với Văn Dã, hóa ra đã trở nên không thoải mái đến thế.

Anh bắt đầu giải thích.

Anh nói, sở dĩ anh giấu giếm mối qu/an h/ệ của chúng tôi.

Là vì anh vẫn chưa thực sự nắm giữ thực quyền.

Người nhà anh rất nghiêm khắc, yêu cầu anh chỉ được yêu đương và kết hôn với người môn đăng hộ đối.

Nếu để người nhà anh phát hiện ra sự tồn tại của tôi, họ sẽ không tiếc bất cứ giá nào để gây khó dễ cho tôi, ép tôi rời đi.

Khương Nhiễm là cô con dâu mà cha mẹ anh đã định sẵn, cũng là tai mắt mà cha mẹ anh cài cắm bên cạnh anh.

Chỉ để giám sát ch/ặt chẽ anh, đề phòng anh có người phụ nữ nào không liên quan bên cạnh.

Anh nói, anh làm vậy là để bảo vệ tôi.

Nực cười làm sao.

Nhân danh bảo vệ, lại làm hết mọi việc tổn thương tôi.

Kết quả, kẻ khởi xướng lại còn cảm thấy mình bị hiểu lầm nên rất tủi thân.

Tại ngã tư đèn xanh đèn đỏ, đèn đỏ bật sáng.

Văn Dã dừng xe, không cam lòng nói:

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Tôi Không Còn Bám Lấy Đối Tượng Yêu Qua Mạng Lạnh Nhạt Nữa

Chương 10
Để huấn luyện đối tượng yêu qua mạng vốn lãnh cảm, tôi lúc nào cũng cố ý quyến rũ anh ấy: 【Bảo bối, em mới mua một đống đồ hay ho rồi chui vào trong chăn tự chơi một mình nè, lúc em dùng anh có muốn nghe không?】 Anh ấy đáp lại tôi: 【Được.】 Dù anh ấy không mấy hứng thú, nhưng tôi vẫn vui vẻ bật cuộc gọi thoại lên. Lúc này, đạn mạc bất ngờ xuất hiện trước mắt tôi: 【Nữ phụ đã nỗ lực đến mức này rồi, tiếc là nam chính vẫn chẳng có chút hứng thú nào với cô ta.】 【Sáng nay, bạn cùng phòng của nữ phụ vô tình nhìn thấy ảnh cơ bụng của anh người yêu qua mạng lưu trong điện thoại nữ phụ, liền ra giá hẳn một trăm nghìn nhân dân tệ để nữ phụ nhượng lại anh này cho cô ta, thế mà nữ phụ còn không chịu đấy.】 【Tôi khuyên nữ phụ tốt nhất là bán lại đi, bằng không về sau hai người họ cũng tự yêu nhau thôi.】 【Nữ phụ vẫn chưa biết nam chính chính là thái tử gia nhà ông chủ của bố cô ta đâu nhỉ? Mỗi lần nữ phụ đến nhà, anh ta đều rất lạnh nhạt, có gặp mặt ngoài đời thì cũng chẳng bắn ra tia lửa tình nào đâu.】 【Bạn cùng phòng với nam chính đều có tiền, ở bên nhau đúng kiểu môn đăng hộ đối. Sau này nam chính biết chuyện nữ phụ từ chối bán lại mình, ôm hận vì cô ta làm lỡ dở hai người họ, chỉ dùng một câu nói đã khiến bố nữ phụ bị sa thải.】 Cuộc gọi thoại vừa kết nối, tôi đột nhiên cúp máy. Tôi ủ rũ nói: 【Tự nhiên em hết muốn cho anh nghe rồi.】
28
8 Bệnh Cũ Chương 13
11 Thờ Ơ Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm