Đến lúc này, không chỉ tôi mà cả bố mẹ cũng ngơ ngác.

Bởi vì sau khi Lưu Tiểu Văn tốt nghiệp, bà nội cô ta mới gọi điện cách đây vài ngày, liên tục dặn dò nhất định phải bảo nó về giúp việc đồng áng.

Ai ngờ, chớp mắt một cái nó đã đặt xong vé máy bay.

Mẹ tôi thấy bầu không khí gượng gạo, khó xử nói:

"Tiểu Văn, Hoan Hoan tính tình khá vụng về, dọc đường chưa chắc đã chăm sóc tốt cho cháu được, dù sao cháu cũng chưa từng đi xa."

Bố tôi nghe vậy cũng gật đầu:

"Đúng vậy, giao cháu cho nó, chúng ta cũng không yên tâm."

Nói xong, tay Lưu Tiểu Văn đang khoác lấy tay tôi dần buông xuống.

"Dì ơi, chú ơi, có phải hai người cũng thấy cháu không đủ tư cách đi du lịch không ạ?"

Lúc này, đừng nói là bố mẹ tôi.

Ngay cả tôi cũng không còn hiểu nổi cô gái bằng tuổi có vẻ ngoài thuần phác, ngày thường ngoan ngoãn này nữa.

Bố mẹ tôi tính tình hiền lành, nhưng tôi thì không.

Tôi hỏi thẳng nó một câu:

"Tiểu Văn, tiền vé máy bay ai trả cho em?"

Lưu Tiểu Văn nghẹn lời, chậm mất nửa nhịp mới thốt ra mấy chữ:

"Ừm, là tiền sinh hoạt phí em tự tích góp ạ."

Tôi ồ lên một tiếng đầy ẩn ý:

"Ra là vậy, tiền sinh hoạt phí là tích góp từ số tiền bố mẹ tôi cho em."

"Số tiền này thậm chí còn dư dả đến mức em m/ua được cả vé máy bay, vậy thì lấy đâu ra chuyện không xứng đáng?"

"Em đây chẳng phải là kiểu cầm bát ăn th!t, đặt đũa xuống lại ch/ửi mẹ sao?"

Lưu Tiểu Văn hoảng hốt, vội vàng đỏ mặt xin lỗi:

"Xin lỗi chú dì, xin lỗi chị Hoan Hoan, đều là do em quá nh.ạy cả.m rồi, nhưng em chỉ muốn dùng một chuyến du lịch để vẽ nên cái kết hoàn hảo cho quãng đời đại học của mình thôi."

Mẹ tôi thở dài, vỗ vỗ vai nó:

"Thôi, không sao đâu con, Hoan Hoan cũng là kiểu người thẳng thắn, đừng để bụng làm gì."

"Đã vậy thì hai đứa cùng đi đảo Phuket đi, đi chung đường cho tiện, đến nơi thì ai chơi việc nấy, rồi lại cùng nhau về."

Lời đã nói đến mức này, tôi cũng chỉ đành gượng cười đẩy cửa nhà ra:

"Đi thôi, cùng ra sân bay."

Lưu Tiểu Văn lúc này mới phá lệ cười, vui vẻ kéo vali đi theo sau lưng tôi.

Trên đường ra sân bay, Lưu Tiểu Văn cũng không còn vẻ tủi thân nữa.

Nó vừa bật nhạc to vừa gõ phím điện thoại lia lịa.

Gần như cùng một giây, điện thoại tôi nhận được một thông báo.

Nhóm chat - Gia đình hạnh phúc.

Tiểu Văn: "Chú ơi, dì ơi, con đến xin kinh phí đi du lịch tốt nghiệp đây ạ! Con tra thử chi phí trung bình ở đảo Phuket là 8000+ tệ, hai người cho con tám nghìn là được ạ~"

Nói xong, nó còn gửi kèm một danh sách dự toán.

Khoảnh khắc nhìn thấy tin nhắn, tôi ch*t lặng.

Nhìn chằm chằm vào dòng chữ đó, tôi ngẩn người suốt ba giây.

Tám nghìn tệ là khái niệm gì chứ?

Đó là số tiền sinh hoạt phí nửa học kỳ từ khi nó bắt đầu đi học đại học.

Giờ người ta tốt nghiệp rồi, vậy mà còn mặt mũi đi xin quỹ du lịch, lại còn là tám nghìn tệ?!

Gần như ngay lập tức, tôi hít thở dồn dập, trực tiếp bật chế độ cấm chat trong nhóm.

Tôi trả lời không chút do dự:

"Không cần xin nữa, chuyến đi này tôi bao toàn bộ, trong thẻ tôi còn năm vạn, phần chi phí trung bình của cô tôi gánh hết."

Tin nhắn vừa gửi đi.

Lưu Tiểu Văn ở ghế trước taxi quay đầu lại, nhìn tôi với vẻ tủi thân.

"Chị Hoan Hoan, chuyến này không phải còn có bạn của chị sao, nếu chị trả tiền cho em, họ sẽ suy đoán về xuất thân của em thì phải làm sao..."

Tôi cố nặn ra một nụ cười lịch sự, đáp trả nó:

"Vậy sao? Nếu đã thế thì thật hết cách, bạn của chị đều thuộc giới thượng lưu A8 cả, những vòng tròn không thể hòa nhập được thì chúng ta không nên cố ép."

"Hay là em đi du lịch cùng bạn học của em đi, chẳng phải họ cũng có người được hỗ trợ kinh phí sao?"

3

Lời vừa dứt, chú tài xế không dấu vết liếc nhìn nó một cái, ánh mắt đầy mỉa mai.

Lưu Tiểu Văn mặt tái mét, ngoan ngoãn ngồi lại chỗ cũ, không dám hó hé gì nữa.

Tôi nghiến răng nhìn bóng lưng nó, trong lòng đã sớm bốc hỏa.

Đúng lúc xui xẻo, tay tôi trượt một cái, điện thoại nhảy vào trang cá nhân của Lưu Tiểu Văn.

đ/ập vào mắt là trang cá nhân được trang hoàng lộng lẫy của vị "tiểu thư giả" được tài trợ này.

Bài đăng mới nhất thậm chí còn là:

Trạm đại học, đến nơi. [Mũ cử nhân]

Phía trước là đảo Phuket, hãy thắt dây an toàn, xuất phát!

Đính kèm là một tấm vé máy bay và chín bức ảnh mạng.

Tôi lướt qua phần bình luận, toàn là người thân bạn bè tung hô, không nhịn được mà cười lạnh.

Ra là vậy, nó lấy tiền của bố mẹ tôi để đến đây làm màu sao?

Mặt dày thật đấy.

Không biết từ lúc nào, tôi đã nắm ch/ặt tay.

Khi màn hình điện thoại sáng lên lần nữa.

Tôi đã quay lại ứng dụng đặt vé hủy vé máy bay, đổi sang đặt bốn tấm vé tàu hỏa ghế cứng.

Tôi lại nhắn một tin vào nhóm bạn thân:

"Kế hoạch thay đổi, không đi đảo Phuket nữa nhé, tự nhiên muốn trải nghiệm phong cảnh thôn quê, hướng về ruộng ngô thôi."

Ngay sau đó, San San gửi một icon ngơ ngác:

"Hoan Hoan, cậu bị chập mạch à?"

Lý Tĩnh Di cũng gửi một icon trừu tượng:

"Đúng đấy, tớ sắp đến sân bay rồi này!"

Tôi đá/nh liều, phát hỏa trong nhóm:

"Có biến, nhắm thẳng ruộng ngô mà khai hỏa cho tôi, oanh tạc kẻ tiểu nhân đi!!!"

Ngay sau đó, cả hai nhận ra tôi không đùa, lặng lẽ thay đổi điểm đến.

Thấy vậy, tôi thở phào nhẹ nhõm, vỗ vỗ vào lưng ghế của chú tài xế.

"Chú ơi, đổi đường đi, không ra sân bay nữa, đến ga tàu hỏa ạ."

Lưu Tiểu Văn vừa nghe thấy thì ngẩn người.

Nó nhìn đồng hồ rồi vội vã hỏi:

"Chị Hoan Hoan, chỉ còn một tiếng rưỡi nữa là đến giờ bay rồi, chúng ta còn định đi đâu nữa thế!"

Tôi cười, vỗ vỗ vai nó:

"Là bạn của chị, họ muốn đi check-in ở một địa điểm hot, chúng ta check-in xong rồi mới ra đảo Phuket nhé."

"Nhưng, nhưng vé máy bay không chờ người đâu ạ!"

Tôi nhìn nó bằng ánh mắt cười mà như không:

"Tiểu Văn, em quên rồi sao? Lịch trình vé máy bay đều do chị bao mà, nếu thực sự không tiện đường, hay là em tự mình ra sân bay trước đi?"

Lưu Tiểu Văn bị tôi chặn họng đến mức không thở nổi, tức tối quay người lại, cũng không còn vui vẻ gì nữa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Tôi Không Còn Bám Lấy Đối Tượng Yêu Qua Mạng Lạnh Nhạt Nữa

Chương 10
Để huấn luyện đối tượng yêu qua mạng vốn lãnh cảm, tôi lúc nào cũng cố ý quyến rũ anh ấy: 【Bảo bối, em mới mua một đống đồ hay ho rồi chui vào trong chăn tự chơi một mình nè, lúc em dùng anh có muốn nghe không?】 Anh ấy đáp lại tôi: 【Được.】 Dù anh ấy không mấy hứng thú, nhưng tôi vẫn vui vẻ bật cuộc gọi thoại lên. Lúc này, đạn mạc bất ngờ xuất hiện trước mắt tôi: 【Nữ phụ đã nỗ lực đến mức này rồi, tiếc là nam chính vẫn chẳng có chút hứng thú nào với cô ta.】 【Sáng nay, bạn cùng phòng của nữ phụ vô tình nhìn thấy ảnh cơ bụng của anh người yêu qua mạng lưu trong điện thoại nữ phụ, liền ra giá hẳn một trăm nghìn nhân dân tệ để nữ phụ nhượng lại anh này cho cô ta, thế mà nữ phụ còn không chịu đấy.】 【Tôi khuyên nữ phụ tốt nhất là bán lại đi, bằng không về sau hai người họ cũng tự yêu nhau thôi.】 【Nữ phụ vẫn chưa biết nam chính chính là thái tử gia nhà ông chủ của bố cô ta đâu nhỉ? Mỗi lần nữ phụ đến nhà, anh ta đều rất lạnh nhạt, có gặp mặt ngoài đời thì cũng chẳng bắn ra tia lửa tình nào đâu.】 【Bạn cùng phòng với nam chính đều có tiền, ở bên nhau đúng kiểu môn đăng hộ đối. Sau này nam chính biết chuyện nữ phụ từ chối bán lại mình, ôm hận vì cô ta làm lỡ dở hai người họ, chỉ dùng một câu nói đã khiến bố nữ phụ bị sa thải.】 Cuộc gọi thoại vừa kết nối, tôi đột nhiên cúp máy. Tôi ủ rũ nói: 【Tự nhiên em hết muốn cho anh nghe rồi.】
28
10 Bệnh Cũ Chương 13
11 Thờ Ơ Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm