Đám cưới của tôi và vị hôn phu đang tiến hành được một nửa thì bị bạn thân nối khố của anh ta ngắt lời để lên sân khấu tặng quà.

Đến lượt “người anh em” của anh ta, cô ta lấy từ trong túi ra một bó hoa làm từ chiếc áo Iót ren đã qua sử dụng.

Mọi người thấy vậy liền ồ lên, ánh mắt đầy ẩn ý quét qua hai người họ.

“Thứ này là của A Trạch để lại từ năm 18 tuổi, tôi đặc biệt giữ đến hôm nay để tặng cho cô.”

Toàn thân tôi cứng đờ, vị hôn phu không những không giải thích mà còn mỉm cười bất lực.

Tôi chần chừ không nhận lấy, người “anh em” kia vẫn giữ nguyên tư thế đưa quà.

Vị hôn phu có chút không vui:

“Mạn Mạn, tôi và Tương Tương quen biết hơn hai mươi năm rồi, nếu thật sự có gì thì còn đến lượt cô sao? Biết điều chút đi.”

Tôi cụp mắt không nói.

Ngày trước, khi cô ta tung tin đồn tôi là người thứ ba, anh ta nói đó chỉ là đùa vui, bảo tôi phải biết điều.

Sau này, cô ta đêm nào cũng quấn lấy anh ta đòi ngủ cùng, anh ta nói đó chỉ là thói quen, bảo tôi phải biết điều.

Thậm chí khi được hỏi tại sao lại thích tôi, anh ta cũng chỉ thản nhiên nói:

“Biết điều.”

Nhưng hôm nay, tôi không muốn biết điều nữa.

Tôi gi/ật chiếc khăn voan trên đầu xuống nhét vào tay cô ta:

“Quà đáp lễ đây, tôi nhường vị trí cô dâu cho cô.”

Trình Tương Tương ôm chiếc khăn voan, đáy mắt thoáng hiện tia đắc ý, giả vờ làm ra vẻ khó xử:

“Mạn Mạn, tôi và A Trạch chỉ là anh em, cô xem, lại hiểu lầm rồi đúng không.”

“Ngày vui thế này, cô đừng làm lo/ạn nữa, đừng để mọi người xem trò cười.”

Tôi không quan tâm, tháo chiếc nhẫn trên tay đưa cho cô ta luôn.

“Chờ lát nữa tôi sẽ đưa luôn váy cưới cho cô, nếu cô thấy ngại thì cứ mặc cái bộ cô đã chuẩn bị sẵn đó là được.”

Tôi cười như không cười. Hôm đi m/ua váy cưới, Trình Tương Tương nhất quyết đi theo, lấy danh nghĩa là giúp tôi tham mưu.

Nhưng đến nơi, cô ta không những tự giới thiệu mình là cô dâu mà còn tranh giành mẫu váy tôi thích.

Vậy mà Phó Hạo Trạch lại bênh vực cô ta.

“Cô ấy chưa lấy được chồng nên sốt ruột, Mạn Mạn em hiểu chuyện nhất, đừng so đo với cô ấy.”

Trình Tương Tương nghe vậy liền đùa giỡn với anh ta ngay tại cửa hàng váy cưới, theo cử chỉ thân mật, ánh mắt hai người cũng trở nên m/ập mờ.

Tôi cứ đứng đó, nhìn Phó Hạo Trạch nuốt nước bọt, nhìn gương mặt Trình Tương Tương ửng đỏ.

Rõ ràng mối qu/an h/ệ của họ đã vượt quá mức bạn bè, nhưng tôi lại không được phép tức gi/ận.

Mỗi lần tôi vì Trình Tương Tương mà gi/ận dỗi, Phó Hạo Trạch đều chỉ có một câu nói:

“Chúng tôi chỉ là anh em, không phải em hiểu chuyện nhất sao?”

...

Nói xong tôi không thèm nhìn phản ứng của mọi người tại hiện trường nữa, xách váy định đi về phía phòng nghỉ.

Phó Hạo Trạch nhận ra tôi là đang làm thật, kịp thời nắm lấy cánh tay tôi:

“Mạn Mạn, nhiều người đang nhìn thế này, đừng làm lo/ạn nữa được không?”

Anh ta hơi nhíu mày, chưa đợi tôi mở miệng, Trình Tương Tương đã nũng nịu:

“A Trạch, anh đừng m/ắng Mạn Mạn chứ.”

“Mạn Mạn, để tôi dạy dỗ anh ta giúp cô.”

Trình Tương Tương vừa nói vừa vung nắm đ/ấm, nhưng không ngờ lại bị bậc thềm làm vấp ngã, đ/âm sầm vào lòng Phó Hạo Trạch, được anh ta ôm ch/ặt lấy.

Ngay giây tiếp theo, đám bạn của anh ta vỗ tay tán thưởng, trêu chọc:

“Tương Tương lại dùng chiêu cũ rồi, không muốn A Trạch kết hôn đây mà.”

Trình Tương Tương nghe vậy không đứng dậy, cười đáp lại:

“Chúng tôi là anh em, anh ấy hứa sẽ ở bên tôi rồi, sao có thể kết hôn trước được.”

Ngón tay tôi co quắp lại, thu hồi ánh mắt, nhân cơ hội rời đi.

Khi cánh cửa phòng nghỉ đóng lại, tôi trút bỏ hết sức lực ngồi phịch xuống ghế sofa.

Hôm nay không phải lần đầu tiên tôi và Phó Hạo Trạch làm đám cưới, chúng tôi đã tổ chức gần mười lần, lần nào đến thời khắc quan trọng cũng đều xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Trình Tương Tương luôn tìm đủ mọi lý do để gọi Phó Hạo Trạch đi.

Mà cuối cùng tôi cũng đã thông suốt, thứ không thuộc về mình thì tôi không nên cưỡng cầu.

Tôi thay đồ xong định rời đi trước, nhưng vừa ra đến cửa thì đụng phải Phó Hạo Trạch.

Anh ta nhìn tôi từ trên xuống dưới, sắc mặt âm trầm:

“Mạn Mạn, sao em lại trở nên không biết điều như vậy?”

“Tương Tương đang ở ngoài thay em mời rư/ợu người thân bạn bè, may mà có cô ấy giúp em giải vây, lát nữa em phải cảm ơn cô ấy cho tử tế đấy.”

Tôi cắn ch/ặt môi dưới, hốc mắt không kiềm chế được mà đỏ hoe:

“Phó Hạo Trạch, nếu Trình Tương Tương tốt như vậy thì anh đi kết hôn với cô ta đi, chẳng phải tôi đã nhường vị trí đó rồi sao?”

“Tôi đúng là không biết điều, đến tận hôm nay mới nhìn rõ bộ mặt của đôi cẩu nam nữ các người.”

Phó Hạo Trạch sững sờ mất vài giây, không biết là vì lần đầu tiên tôi quát anh ta, hay vì giọt nước mắt nơi khóe mắt tôi.

Nhưng với tôi, tất cả đều không còn quan trọng nữa.

Tôi vừa nhấc chân định bước đi, anh ta liền phản ứng lại, gọi người chặn tôi lại.

“Mạn Mạn, đã không biết điều như vậy thì hãy tận mắt chứng kiến anh và Tương Tương cử hành nghi lễ đi.”

Tôi không thoát ra được, chỉ đành bị ép đưa đến tiền sảnh.

Trình Tương Tương đã thay bộ lễ phục mời rư/ợu, đang cúi người lắng nghe mẹ Phó nói chuyện.

Phó Hạo Trạch cố tình sắp xếp tôi ngồi ở bàn nhà anh ta để làm tôi nh/ục nh/ã.

Mẹ Phó thậm chí không thèm nhìn tôi lấy một cái.

“Ta đã nói từ lâu là người ngoài này không được, đâu như Tương Tương, ta nhìn nó lớn lên từ bé, là con dâu ta ưng ý nhất.”

Khóe miệng tôi nhếch lên một nụ cười mỉa mai, quay mặt đi giả vờ như không nghe thấy.

Trình Tương Tương tỏ ra vô cùng ngoan ngoãn, liếc nhìn tôi đầy thách thức.

Phó Hạo Trạch nắm tay cô ta đi đến trước mặt tôi:

“Tương Tương đã chịu thiệt thòi thay em, còn không mau mời rư/ợu cô ấy đi.”

Tôi chậm rãi nâng ly rư/ợu đứng dậy, sau đó không chút do dự hất thẳng vào người Trình Tương Tương.

“Đa tạ.”

Hiện trường lập tức hỗn lo/ạn, bộ váy vốn dĩ đã mỏng, lại thêm bị ướt, phần ngựk gần như lộ ra hết.

Phó Hạo Trạch vội vàng cởi áo khoác khoác lên người cô ta.

“Hứa Tư Mạn, cô quá đáng lắm rồi.”

Anh ta va mạnh vào vai tôi, ánh mắt những người còn lại như muốn ăn tươi nuốt sống tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
77.18 K

Mới cập nhật

Xem thêm