Phó Hạo Trạch ngày nào cũng chạy đến tìm tôi, tôi mặc kệ anh ta, anh ta cũng chẳng bận tâm, cứ tự mình xông vào giúp tôi làm việc.

Thẩm Thanh Tranh cũng không chịu thua kém, hai người đàn ông to x/ác cứ tranh nhau làm việc khiến tôi đ/au hết cả đầu.

“Phó Hạo Trạch, anh vẫn chưa nhìn rõ sao? Tôi là người như thế nào anh hiểu rõ nhất. Tôi đã từng cho anh cơ hội, là chính anh không biết nắm lấy, chúng ta cũng không thể quay lại được nữa.”

“Bây giờ anh làm những việc này còn có ý nghĩa gì chứ? Chỉ khiến tôi cảm thấy chán gh/ét anh thêm mà thôi. Nếu anh còn muốn giữ lại chút ký ức đẹp đẽ giữa chúng ta, tôi khuyên anh, hãy sớm rời đi đi.”

Phó Hạo Trạch lùi lại hai bước, gương mặt anh ta đầy vẻ không thể tin nổi, ánh mắt nhìn tôi tràn đầy tổn thương.

“Mạn Mạn, em thật sự không muốn cho anh dù chỉ một cơ hội sao?”

Tôi không trả lời, chỉ lướt nhìn anh ta một cái hờ hững, nhưng tôi biết, anh ta đã hiểu.

Sau khi mọi chuyện đã nói rõ, Phó Hạo Trạch quả nhiên không xuất hiện nữa, mà chỉ lén lút trốn trong bóng tối, nhưng tôi đều vờ như không thấy.

Thẩm Thanh Tranh vẫn cứ giữ vững lập trường của mình. Trái tim dù sắt đ/á đến đâu cũng sẽ có lúc lung lay, tôi nhận ra tâm cảnh của mình bắt đầu thay đổi.

“Thẩm Thanh Tranh, chúng ta thử xem sao. Ba tháng, nếu được thì chúng ta tiếp tục hẹn hò, nếu không thì quay về vị trí bạn bè, được không?”

Thẩm Thanh Tranh đang giúp tôi tưới hoa, nghe vậy gương mặt cậu ấy biểu cảm vô cùng sống động. Cậu ấy muốn ôm tôi nhưng vì tay đang bẩn nên khựng lại.

“Hứa Tư Mạn, cảm ơn chị đã đồng ý cho em cơ hội, em sẽ không làm chị thất vọng đâu, bạn gái à.”

Thẩm Thanh Tranh đối xử với tôi còn tốt hơn trước, cũng khiến tôi không hề cảm thấy hối h/ận về quyết định này.

Khi Phó Hạo Trạch nhìn thấy chúng tôi hôn nhau, anh ta cuối cùng cũng đã hiểu ra, có những người một khi đã bỏ lỡ thì chính là cả một đời.

“Mạn Mạn, anh chúc em hạnh phúc.”

Tôi đan mười ngón tay vào tay Thẩm Thanh Tranh: “Cảm ơn anh.”

Trên đường về nhà, ánh hoàng hôn buông xuống, người mình yêu ở ngay bên cạnh, tôi nghĩ, đây chính là hạnh phúc.

(Hết.)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
77.18 K

Mới cập nhật

Xem thêm