Hắn diễn quá đạt, ánh mắt chị nhìn hắn càng thêm xót xa.

Để bù đắp cho lỗi lầm của tôi, chị thậm chí còn giữ hắn lại ăn tối.

Tôi kiên quyết phản đối.

"Không được, anh ta đâu phải không có nhà, sao cứ phải ăn ở đây?"

Phùng Khải Hiên đáng thương rụt cổ lại.

"Em, em về nhà đây."

Hắn mở cửa rời đi.

Tôi đóng sầm cửa lại, trong lòng thở phào nhẹ nhõm.

Cuối cùng cũng đi rồi, chỉ cần đêm nay hắn không ở đây, bi kịch kiếp trước sẽ không xảy ra.

Bữa tối vừa dọn lên bàn, cửa đã bị gõ.

Chị vừa đứng dậy ra mở cửa vừa lẩm bẩm: "Giờ này ai lại đến nhỉ?"

Trong lòng tôi bỗng trào dâng một nỗi bất an mãnh liệt, tôi nhảy phắt khỏi ghế, chạy ra cửa.

"Chị đừng mở."

Nhưng cửa đã mở ra.

Phùng Khải Hiên đứng ngoài cửa, cúi đầu, vẻ mặt vô cùng dè dặt.

"Chị Y Y, bà em vẫn chưa về, em đói."

Tôi lập tức chặn cửa lại.

"Anh nói dối!"

Bà hắn ở nhà, lúc nào cũng ở đó.

Kiếp trước, khi lấy lời khai chúng tôi mới biết.

Bà hắn biết hết mọi chuyện.

"Bà anh ở nhà, em đi gọi bà ra đây."

Tôi sải bước định đi ra ngoài.

Sắc mặt Phùng Khải Hiên hơi biến đổi, hắn sụt sùi lau nước mắt.

"Anh không nói dối, bà đi b/ệnh viện rồi..."

"Nếu em không cho anh ăn, thì anh nấu mì gói, chị Y Y, em không biết đun nước nóng, chị có thể..."

"Không thể! Anh cút ngay!"

Còn muốn lừa chị tôi sang nhà hắn, mơ đi!

"Trần Giai Giai!"

Giọng chị tràn đầy tức gi/ận.

"Em đã đủ trò chưa?"

Chị kéo phắt tôi ra sau lưng, nhường chỗ trống ở cửa.

"Đừng nấu mì nữa, vào đây ăn cùng đi."

Hắn khúm núm đi vào, ngồi trước bàn ăn.

Bữa cơm diễn ra vô cùng ngột ngạt.

Ăn xong hắn vẫn không vội đi, cứ ngồi trên ghế sofa nói là đợi bà về.

Nhưng ánh mắt cứ liếc nhìn vào bếp.

Tôi biết, hắn không phải đang đợi bà.

Hắn đang đợi một cái cớ, một cái cớ để được ở lại qua đêm.

Tám giờ tối.

Trời đã tối đen như mực.

Quả nhiên.

Hắn lên tiếng.

"Chị Y Y, bà em vẫn chưa về, tối nay em có thể ngủ lại nhà chị không?"

Đầu tôi ong lên một tiếng.

Cái cớ y hệt kiếp trước.

Chị đã tin.

Chị để hắn ngủ ở phòng khách.

Nửa đêm, hắn lẻn vào phòng chị.

Tôi gần như nhảy dựng lên đẩy hắn ra.

"Không được!"

"Anh không được ở nhà em, anh sẽ b/ắt n/ạt chị em!"

Biểu cảm của chị khựng lại.

"Giai Giai, em đang nói nhảm gì thế?"

Tôi ôm ch/ặt lấy chân chị.

"Chị, em không nói nhảm, nửa đêm anh ta sẽ lẻn vào phòng chị đấy, anh ta không phải người tốt!"

Phùng Khải Hiên biến sắc mặt hung dữ trong giây lát rồi nhanh chóng trở lại vẻ oan ức.

"Chị Y Y, chị đừng gi/ận Giai Giai, em không ở lại nữa, em về đây."

Hắn nhích chân ra ngoài.

Lần này, chị không giữ hắn lại nữa.

Sau khi đóng cửa, tôi thở phào một hơi thật dài.

Lần này, thực sự đã chặn đứng được rồi.

Khi chị tắm cho tôi, chị không nói một lời nào.

Tôi biết chị thực sự gi/ận rồi.

Nhưng tôi không hối h/ận.

Chỉ cần chị được bình an vô sự, chị có đá/nh tôi cũng được.

Chín giờ tối.

Đèn trần nháy lên một cái rồi tắt ngấm.

Chị nhấn công tắc nhưng không thấy phản ứng gì.

"Mất điện à?"

Nhưng nhìn sang các tòa nhà khác trong khu chung cư, đèn vẫn sáng trưng.

"Chắc là nhảy aptomat rồi, thôi kệ đi, đi ngủ thôi, sáng mai gọi thợ điện xem sao."

Chị dắt tôi lên giường, đắp chăn rồi đóng cửa lại.

Tôi nằm trên giường, lòng dạ bồn chồn bất an.

Sao tự nhiên lại nhảy aptomat?

Đang suy nghĩ, cửa lại vang lên tiếng gõ.

Tôi nhảy vọt khỏi giường, chân trần chạy ra ngoài.

Chị đã ra đến cửa.

Ngoài cửa vang lên tiếng cầu c/ứu đầy nước mắt của Phùng Khải Hiên.

"Chị Y Y, nhà mất điện rồi, bà không có ở nhà, em sợ lắm."

"Chị mở cửa cho em vào với được không?"

"Đừng mở!"

Chị do dự.

Đúng lúc đó, điện thoại chị reo, là bà của Phùng Khải Hiên.

"Y Y à, bà có chút vấn đề về sức khỏe nên phải ở lại b/ệnh viện theo dõi một đêm, Hiên Hiên nói nhà mất điện, nó ở một mình sợ lắm, cháu làm phiền chăm sóc nó một đêm được không?"

Tôi lập tức hét lên: "Đừng đồng ý, bà ta lừa chị đấy!"

Chị nhíu mày nhìn tôi: "Giai Giai, em làm lo/ạn cả ngày rồi, chị không muốn đôi co với em nữa."

Chị đồng ý với bà Phùng, dứt khoát mở cửa, Phùng Khải Hiên lập tức chen vào.

Nhìn thấy tôi như con nhím xù lông, hắn cố ý rụt vai, trốn sau lưng chị.

Nói nhỏ: "Chị Y Y, em ngủ ở ghế sofa là được rồi."

"Không được! Anh ngủ phòng em, em sang ngủ với chị!"

Chị khựng lại, không phản đối, bèn ôm gối chăn của tôi sang phòng chị, trải lại chăn cho Phùng Khải Hiên.

Tôi lén rút chiếc chìa khóa treo trên cửa, sau khi đóng cửa lại, tôi nhanh chóng khóa trái cửa từ bên ngoài.

Sắc mặt chị trầm xuống.

"Giai Giai, em làm cái gì vậy?"

Tôi kéo chị về phòng, đóng cửa, khóa trái, hạ thấp giọng.

"Chị, anh ta sẽ hại chị."

Sắc mặt chị đã rất khó coi.

"Giai Giai, tại sao em lại nói Hiên Hiên như vậy?"

Sống mũi tôi cay cay, tôi ngẩng đầu nhìn chị.

"Chị, em thấy trong điện thoại anh ta có ảnh của chị."

Chị sững người.

"Ảnh gì?"

"Rất nhiều, có ảnh chụp chính diện, có ảnh chụp toàn thân."

"Còn có, ở đây nữa."

Tôi chỉ vào ngựk và mông của chị.

Sắc mặt chị thay đổi.

"Thấy khi nào?"

"Hôm qua, điện thoại anh ta để ở màn hình album ảnh, không khóa màn hình."

"Giai Giai, có khi nào em nhìn nhầm không?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
77.18 K

Mới cập nhật

Xem thêm