Khung ảnh gia đình đặt ở đầu giường, quả cầu pha lê em trai tặng đặt cạnh khung ảnh, chiếc khăn quàng mẹ đan quấn trên người.
Ấm áp thật.
Giống như vòng tay của mẹ hồi còn bé.
Tôi cứ thế đổ gục xuống giường rồi thiếp đi.
Tôi nằm mơ, mơ thấy mẹ nghi ngờ bố ngoại tình, hai người cãi vã.
Bố đ/ập cửa bỏ đi, mẹ đầu bù tóc rối đuổi theo ông.
Để lại đứa trẻ năm tuổi là tôi một mình trông nom em trai trong nôi.
Sau đó đồ điện chập ch/áy, ngọn lửa lan nhanh, khói đặc bao trùm.
Tôi ôm lấy em trai, vừa khóc vừa gào thét tìm đường thoát thân.
Lửa lớn th/iêu ch/áy tóc tôi, đ/au quá!
"Mẹ ơi, mẹ ở đâu..."
Ngày hôm sau tỉnh dậy, gối đã ướt đẫm, gò má vẫn còn cảm giác bỏng rát.
Tôi vốc nước lạnh rửa mặt, nhìn chằm chằm vào bức ảnh gia đình ở đầu giường rồi nói một câu:
"Con cũng đâu có muốn trở thành quái vật đâu!"
"Nhưng tại sao lúc đó lại xảy ra hỏa hoạn chứ?"
Trong nhà không có một ai, chỉ có mình tôi.
Lẽ ra tôi đã có thể chạy thoát.
Nhưng nếu tôi chạy, em trai phải làm sao đây?
Nó nhỏ như vậy, thậm chí còn chưa biết đi.
Để nuôi sống bản thân, tôi bắt đầu tìm việc làm.
Ông chủ khách sạn Thịnh Thế là một nhà từ thiện nổi tiếng ở địa phương.
Ông thương hại tôi nên cho tôi ở lại rửa bát trong bếp, lương hai nghìn ba một tháng.
Hôm đó, có người đặt năm mươi bàn tiệc, khách sạn không đủ người, tôi cũng bị gọi ra ngoài bưng bê.
Khoảnh khắc mẹ nhìn thấy tôi, giọng bà lập tức trở nên sắc lạnh:
"Mày đến đây làm gì?"
Bà nhìn về phía sân khấu, sợ tôi làm lo/ạn, túm lấy cánh tay tôi lôi thẳng ra hành lang.
Cửa vừa đóng lại, những lời chì chiết đã đổ ập xuống đầu tôi.
"Mày có thể đừng bám lấy em trai mày như một con m/a được không?"
"Dù mày có c/ứu mạng nó, nhưng mày cũng đã kéo chân nó bao nhiêu năm nay rồi."
"Nó vì mày mà thậm chí giấu cả giấy báo đỗ đại học, chỉ để sớm ra xã hội đi làm ki/ếm tiền phẫu thuật cho mày, mày còn chưa biết đủ sao?"
Tôi giải thích: "Con biết, con không có, con chỉ là..."
Mẹ tôi hoàn toàn không nghe:
"Mày chỉ là cái gì? Chẳng phải đã bảo mày đừng đến lễ cưới sao? Lỡ như người nhà bên phía cô dâu nhìn thấy, họ sẽ bàn tán về em trai mày thế nào? Liệu họ có nghĩ nhà chúng ta có một kẻ ăn bám không?"
Tôi hít sâu một hơi, đ/è nén cơn đ/au nhói đang lan tỏa trong lồng ngựk.
"Được, con đi ngay đây!"
Tôi gỡ tay mẹ ra, lặng lẽ rời đi từ phía bên kia hành lang.
Tôi không dự đám cưới của em trai.
Không ai biết nó còn có một người chị gái với khuôn mặt bị h/ủy ho/ại, kinh dị đến đ/áng s/ợ.
Ai biết được cũng sẽ không nhắc đến vào lúc này, sợ xui xẻo!
Ngày hôm sau, tôi tiếp tục quay lại khách sạn làm việc.
Ông chủ vừa đến đã gi/ận dữ hỏi tôi:
"Tống Nghiên, cô làm cái trò gì thế? Khách hàng hôm qua khiếu nại, bảo cô cố tình tháo khẩu trang ra để phá đám cưới nhà người ta."
"Cô muốn làm gì? Bản thân gặp bất hạnh rồi muốn trả th/ù xã hội à?"
"Từ ngày mai không cần đến nữa! Ở đây tôi không cần loại người có nhân cách phản xã hội!"
Đây không phải là lần đầu tiên tôi bị đuổi việc.
Nhưng đây là lần đầu tiên tôi bị đuổi vì sự khiếu nại của chính gia đình mình.
Tôi đội nắng rửa bát trong bếp suốt năm ngày, nhận được ba trăm năm mươi tệ.
Đúng lúc tôi đang ngồi ở trạm xe buýt, ngơ ngác không biết mình còn có thể làm gì thì điện thoại reo.
Là em trai gọi.
"Chị, San San bảo đám cưới không mời chị dự nên trong lòng thấy áy náy lắm, muốn mời chị về nhà ăn bữa cơm để bày tỏ lời xin lỗi!"
3
"Không cần..."
Tôi vừa định từ chối.
Điện thoại của em trai đã bị Tô San San cư/ớp lấy.
"Chị ơi, chị gi/ận em à?"
"Không mời chị dự đám cưới là vì nghĩ cho khách mời thôi, chị vì c/ứu Đình Xuyên mới thành ra thế này, em không nên chê bai chị mới phải!"
Cô ta nói rất chân thành.
Nếu tôi không đồng ý thì lại thành ra tôi hẹp hòi.
"Được thôi!"
Sau khi cúp máy, tôi đặc biệt nhắn tin hỏi em trai về sở thích của Tô San San.
Sau đó tôi đến cửa hàng trái cây, chi một trăm năm mươi tệ m/ua cho cô ta một quả sầu riêng.
Trừ lần trước không tính.
Thì đây coi như là lần gặp mặt chính thức đầu tiên của tôi và Tô San San.
Tôi muốn để lại ấn tượng tốt với cô ta.
Tôi không có nhiều tiền, m/ua sầu riêng xong là chẳng dám bắt taxi nữa.
Đằng nào cũng chỉ cách năm sáu trạm, thôi thì đi bộ về.
Trời rất nóng.
Đến trước cửa nhà, tôi mồ hôi nhễ nhại, tựa lưng vào tường nghỉ một lúc lâu, đeo khẩu trang cẩn thận rồi gõ cửa.
Người mở cửa là bố tôi.
Khoảnh khắc nhìn thấy tôi, biểu cảm của bố là muốn nói lại thôi.
"Vào trước đi!"
Tô San San từ phòng ngủ bước ra.
Thấy tôi, cô ta thay đổi thái độ hẳn, vô cùng nhiệt tình.
Phía sau cô ta còn có một người đàn ông chột mắt, hói đầu, bụng phệ, tầm ngoài bốn mươi.
"Anh họ xa của em."
Tôi gật đầu coi như chào hỏi.
Đưa quả sầu riêng cho Tô San San.
"Đình Xuyên bảo em thích ăn, chị cũng chưa m/ua bao giờ, nên nhờ nhân viên chọn giúp đấy!"
Tô San San nhận lấy, tiện tay đặt lên bàn trà.
Khi ăn cơm.
Ánh mắt anh họ cô ta cứ liếc nhìn tôi chằm chằm.
Tô San San đặt đũa xuống, bắt đầu làm mai mối:
"Chị, chị hai mươi mấy rồi mà chưa có bạn trai nhỉ? Thấy anh họ em thế nào?"
"Anh họ tuy lớn tuổi hơn một chút, mắt có chút khiếm khuyết, nhưng anh ấy làm ở nhà máy lò hơi, lương tám nghìn tệ một tháng đấy. Quan trọng nhất là anh ấy đồng ý bỏ ra mười tám vạn tám tiền sính lễ, chỉ cần chị sinh cho anh ấy một đứa con là được!"
Động tác đang cúi đầu ăn cơm của tôi khựng lại.
Tôi ngẩng đầu nhìn về phía em trai.
Em trai cúi đầu, tránh ánh mắt của tôi.
Rõ ràng là nó biết trước sự sắp đặt này của Tô San San.
Bố tôi nói: "Cậu Triệu này cũng khá đấy."