Đến nước này mà Lâm Thanh Thanh vẫn không tin.
Tôi lạnh lùng nói: "Trước đây đúng là nhà tôi, nhưng nhà hàng đã sang nhượng từ tuần trước rồi. Lúc đó tôi đã nói với cậu, nhưng cậu còn chưa nghe hết câu đã ngắt lời tôi rồi."
"Hơn nữa, vấn đề chính bây giờ không phải là nhà hàng của ai."
"Mà là cậu cố tình dẫn mọi người đến ăn quỵt."
Đám người bọn họ bữa này ăn hết hơn hai trăm nghìn tệ.
Nghĩ đến con số này, thần sắc Lâm Thanh Thanh có chút đi/ên cuồ/ng:
"Vậy tại sao lúc đầu cậu không ngăn tôi lại?"
Trước đó tôi nghĩ cùng lắm họ chỉ gọi món tầm mười vạn tệ thôi.
Tôi sẽ nói với chú Vương giảm giá 50%, một bữa cơm cũng chỉ tầm năm vạn tệ.
Ba mươi tám người chia ra, mỗi người hơn một nghìn.
Giá đó vẫn nằm trong khả năng chi trả của họ, dù có xót ví một chút nhưng cũng vừa hay là một bài học nhớ đời.
Kết quả là họ gọi một mạch hết hơn hai trăm nghìn tệ.
Hơn nữa thái độ vừa rồi của họ đã đắc tội với chú Vương, giảm 50% chắc chắn là không thể rồi.
Bữa cơm này chỉ có thể thanh toán theo giá gốc.
Nghe xong đoạn ghi âm, các bạn học biết từ đầu đến cuối đều là Lâm Thanh Thanh lừa họ, lập tức chĩa mũi dùi vào cô ta.
"Là cậu nói có thể cho chúng tôi ăn thả ga năm tệ, kết quả từ đầu đến cuối người ta chưa từng đồng ý!"
"Tiền cơm này chúng tôi sẽ không chia đều đâu, cậu phải tự bỏ tiền ra!"
"Đúng vậy, lúc đầu là cậu nói có chuyện gì cậu chịu trách nhiệm, giờ xảy ra chuyện rồi, đến lúc cậu chịu trách nhiệm rồi đấy."
Vương Thiến và Tống Nguyệt trước đây còn bám lấy Lâm Thanh Thanh.
Giờ thấy Lâm Thanh Thanh "lật xe", hai đứa nó lập tức trốn đi thật xa.
Thấy Vương Thiến vẫn đang livestream, Lâm Thanh Thanh hét lên bảo cô ta tắt ngay đi.
Nhưng giờ độ nóng đang tăng vọt, Vương Thiến làm sao nỡ lòng tắt livestream.
Mà các bạn học bên cạnh lại đang ép cô ta phải chịu toàn bộ chi phí bữa ăn này.
Lâm Thanh Thanh lại gào lên với họ: "Món ăn đâu phải một mình tôi ăn, tại sao bắt tôi chịu toàn bộ chi phí?"
"Cũng đâu phải tôi bắt các người gọi nhiều như thế, chẳng phải do các người tham lam, nghe thấy năm tệ ăn thả ga là toàn chọn món đắt tiền gọi, kết quả đồ gọi ra còn chưa ăn hết một nửa!"
Tôi rút điện thoại tìm tài khoản của Vương Thiến, ấn vào phòng livestream của cô ta.
Lúc nãy bình luận toàn là ch/ửi nhà hàng lòng dạ đen tối, ch/ặt ch/ém khách, giờ xem xong toàn bộ quá trình, từng người một đều kinh ngạc vì cú "quay xe" này.
【Hóa ra người kia muốn lợi dụng bạn cùng phòng để chiếm lợi mà không thành, nên mới cố tình bôi nhọ nhà hàng nhằm lợi dụng dư luận để ăn chùa.】
【May mà bạn cùng phòng thông minh giữ lại bằng chứng từ trước, không thì đúng là khó mà nói rõ ràng.】
【Vậy rốt cuộc ai là người trả tiền bữa cơm này?】
Lâm Thanh Thanh và đám người họ cãi nhau ầm ĩ, gây ảnh hưởng đến những thực khách khác.
Chú Vương trầm giọng nói: "Tôi không có hứng thú nghe các người đùn đẩy trách nhiệm, mau trả tiền bữa này đi, nếu không tôi báo cảnh sát xử lý đấy."
Nghe thấy vậy họ không dám cãi cọ nữa, chỉ là về việc ai trả tiền bữa cơm này thì vẫn chưa có kết luận.
Lâm Thanh Thanh đột nhiên nhìn về phía tôi: "Hạ Nhiên, không phải trước đó cậu nói có thể giúp chúng tôi đàm phán giảm giá 50% sao?"
"Cậu giúp tớ đi, hơn hai mươi vạn tệ tớ thực sự không trả nổi, cậu bảo nhà hàng giảm cho chúng tôi 50% đi."
Tôi vặn lại: "Sao nào? Chẳng lẽ giảm 50% là cậu có thể thanh toán hết chỗ tiền đó sao?"
Lâm Thanh Thanh bị tôi chặn họng, cứng họng không nói nên lời.
Cô ta định giảm giá xuống trước, sau đó thuyết phục những người khác chia đều hóa đơn cùng mình.
Tôi lại tiếp tục: "Hơn nữa, bây giờ có giảm giá hay không cũng không phải do tôi quyết định."
Trước đó nói giảm 50% là vì tôi dẫn họ đến, nể mặt tôi nên chú Vương mới giảm cho.
Giờ họ ăn xong rồi, cũng đắc tội với nhà hàng hết rồi, giờ lại quay đầu đòi giảm giá, làm gì có chuyện đó?
Lâm Thanh Thanh trừng mắt nhìn tôi: "Cậu lại giở trò với tôi? Chính cậu là người đề nghị có thể giảm 50% cho chúng tôi mà!"
Vậy ra thái độ vừa rồi của Lâm Thanh Thanh không phải là phục tùng hay biết lỗi, chỉ là giả vờ để tranh thủ sự thương hại của tôi mà thôi.
Giờ nghe thấy không giảm giá được nữa, lại bắt đầu lộ ra bộ mặt thật.
Tôi cười lạnh: "Đúng vậy, lúc đó tôi đúng là đã nói thế, nhưng cậu đâu có đồng ý đâu."
"Vừa rồi thì tạt nước bẩn vào người tôi, giờ lại quay đầu muốn tôi b/án nhân tình giúp cậu giảm giá, lợi lộc cậu chiếm hết cả rồi à?"
Vừa dứt lời, thầy phụ trách lớp đã chạy tới.
Trước khi bị Lâm Thanh Thanh lôi đi, tôi đã nhờ Ôn Uyển liên lạc với thầy phụ trách, giờ thầy ấy cuối cùng cũng đã đến.
Có thể thấy thầy phụ trách đến rất vội, hơi thở còn chưa ổn định đã vội vàng hỏi:
"Chuyện gì thế này, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tại sao học sinh của tôi đều bị giữ lại ở nhà hàng?"
Mà sau khi nghe quản lý nhà hàng giải thích, thầy phụ trách lập tức tối sầm mặt mũi, suýt chút nữa ngất xỉu.
Thầy hét lên: "Các em ăn một bữa cơm hết hơn hai mươi vạn tệ cơ à?"
Đám đông lại nhao nhao giải thích sự việc cho thầy phụ trách.
Nghe xong, thầy phụ trách càng thêm đ/au đầu.
Thầy cũng không ngờ rằng mới quân huấn xong mà đám học sinh này đã gây ra chuyện lớn như vậy.
Thầy xoa xoa thái dương đang đ/au nhức, nói với chú Vương: "Ông xem, mấy đứa nhỏ này đều là sinh viên, hơn hai mươi vạn tệ thực sự không lấy ra nổi, ông xem giá này chúng ta có thể thương lượng lại được không?"
Chú Vương lạnh lùng nói: "Tôi mở nhà hàng, chứ không phải làm từ thiện."
"Nhưng nể tình cháu gái tôi cũng là sinh viên trường các người, bữa cơm này có thể giảm giá 30%."
Thế nhưng dù có giảm 30% thì cái giá đó cũng không phải là thứ họ có thể gánh vác, chia đều ra mỗi người phải đóng hơn bốn nghìn tệ.
Đa số mọi người đều là gia đình bình thường, sinh hoạt phí một tháng cũng chỉ tầm hai nghìn tệ.
Thế là họ lại bắt đầu tranh cãi xem ai gọi nhiều, ai ăn nhiều hơn.
"Tớ chỉ gọi một phần bào ngư kho th!t, còn lại đều là các người gọi, tại sao tớ phải chia đều tiền với các người?"
"đá/nh rắm, tự cậu ăn bao nhiêu trong lòng không biết à?"