Đầu năm nhất đại học, Tạ An đăng một tin nhắn vào nhóm tân sinh viên: "Có ai là đồng hương không? Ở Giang Thành, tìm người cùng đi làm thủ tục nhập học!"
Năm phút sau, cậu ấy nhắn tin riêng cho tôi: "Cậu đừng trả lời, chuyện của hai đứa mình cứ tạm thời không công khai đã, ở đại học quá phô trương không tốt."
Tôi nói được.
Thế là ngày đón tân sinh viên, cậu ấy đã lập đội với Phương Kiểu, người chủ động lên tiếng.
Cùng nhau đi lấy thẻ sinh viên, cùng nhau dạo quanh khuôn viên trường, cùng nhau ăn bữa cơm đầu tiên ở căng tin đại học.
Trên trang cá nhân, ba tấm ảnh đăng lên đều là cậu ấy và Phương Kiểu. Tôi nhấn thích, cậu ấy xóa sạch dấu vết của tôi trong tích tắc.
Chọn môn học, cậu ấy giành cho Phương Kiểu giảng viên hot nhất, còn tôi chỉ chọn được môn học lúc 8 giờ sáng chẳng ai thèm.
Hoạt động phá băng của lớp, cậu ấy chung nhóm với Phương Kiểu, còn bảo tôi tự tìm nhóm, đừng quá lộ liễu.
Phương Kiểu bị cảm, cậu ấy trốn học đi m/ua th/uốc, còn tôi sốt 39 độ thì nhận lại câu: "Uống nhiều nước vào, đừng có hở chút là tìm tôi."
Cả lớp đều đồn rằng Tạ An thích Phương Kiểu.
Tôi đã thay cậu ấy đính chính suốt cả học kỳ: "Không thể nào, cậu ấy có bạn gái rồi."
Thế nhưng trong đêm hội mừng năm mới, cậu ấy ôm hoa bước lên sân khấu.
"Phương Kiểu, từ tháng Chín đến giờ, tớ đã nghĩ suốt một trăm ngày, x/ác nhận một trăm lần, cậu chính là người mà tớ muốn nghiêm túc yêu thương."
Cả khán phòng hò reo cổ vũ.
Không ai chú ý đến cô gái ở hàng ghế đầu đang vỗ tay thì khựng lại.
Tôi đứng dậy, băng qua đám đông đang hò reo để đi về phía cửa sau.
Cậu ấy nhìn thấy tôi trên sân khấu, bó hoa suýt chút nữa rơi khỏi tay.
Tôi không quay đầu lại.
"Không cần giải thích nữa, người này cậu cứ theo đuổi đi."
……
"Cậu chạy cái gì?"
Tạ An đuổi theo từ cửa sau hội trường, nắm ch/ặt lấy cổ tay tôi.
Cậu ấy thở không ra hơi, đôi lông mày nhíu ch/ặt lại.
"Chỉ là hiệu ứng chương trình do hội sinh viên sắp xếp thôi, thua trò chơi nói thật hay mạo hiểm ấy mà."
"Phương Kiểu bị bạn trai cũ làm phiền, tớ giúp cậu ấy chắn một chút."
"Cậu có thể đừng làm mất hứng như vậy được không?"
Gió lạnh tràn vào cổ áo tôi.
Tôi nhìn cánh hoa hồng vẫn còn đang bị cậu ấy cầm trên tay.
Đỏ đến chói mắt.
"Hiệu ứng chương trình mà cần phải nói là đã nghĩ suốt một trăm ngày sao?"
Giọng tôi rất khẽ.
Trong mắt Tạ An thoáng qua vẻ thiếu kiên nhẫn.
"Lời thoại cũng đã viết sẵn từ trước rồi."
"Tớ không nói như vậy thì người khác làm sao tin được?"
"Bình thường cậu hiểu chuyện lắm mà, sao hôm nay lại cố chấp thế."
Cậu ấy buông tay tôi ra, lấy điện thoại xem một cái.
Màn hình sáng lên, là tin nhắn của Phương Kiểu gửi đến.
"Hủy kế hoạch ra sân vận động đón năm mới đi."
Cậu ấy nhét điện thoại vào túi quần.
"Phương Kiểu vừa nãy trên sân khấu suýt khóc rồi."
"Mọi người bảo đi ăn đồ nướng để an ủi cậu ấy."
"Cậu tự về ký túc xá trước đi, giao thừa mai bù sau."
Tôi không nói gì.
Chỉ lặng lẽ đút tay vào túi áo khoác.
Đầu ngón tay chạm phải cặp nhẫn đôi vốn định dành tặng cậu ấy.
Nhiệt độ kim loại lạnh buốt đến tận xươ/ng.
"Đi thôi."
Cậu ấy quay người bước đi, bước chân vội vã.
Bữa tiệc liên hoan lớp sau đêm hội được tổ chức tại một quán đồ nướng ở phía sau trường.
Tôi vốn không muốn đi, nhưng bạn cùng phòng cứ kéo tôi đi cho vui.
Trước bàn dài, Tạ An tự nhiên ngồi cạnh Phương Kiểu.
Phương Kiểu hắt hơi một cái.
"Lạnh quá đi mất."
Cô ấy xoa xoa cánh tay, ánh mắt dừng lại trên chiếc áo khoác Tạ An đang vắt trên lưng ghế.
Tạ An không nói gì.
Phương Kiểu trực tiếp với tay lấy chiếc áo khoác, khoác lên người mình.
"Tạ An, cho tớ mượn mặc chút nhé, cậu không phiền chứ?"
Tạ An đang cúi đầu trả lời tin nhắn, chẳng buồn ngẩng đầu lên.
"Mặc đi."
Một lát sau, Phương Kiểu lại nhíu mày.
"Nước trái cây này ngọt quá, ngấy ch*t đi được."
Cô ấy tiện tay cầm lấy ly nước lọc trước mặt Tạ An, uống một ngụm lớn.
Bạn cùng phòng đ/á vào chân tôi dưới gầm bàn.
Tôi cúi đầu nhìn những xiên đồ nướng trước mặt.
Trên que gỗ còn dính chút bột thì là.
"Bạn bè với nhau không cần khách sáo như vậy."
Cuối cùng Tạ An cũng ngẩng đầu lên, giải thích một cách nhẹ tênh.
Không khí trên bàn tiệc lập tức bùng n/ổ.
Lớp trưởng nâng ly bia đứng dậy.
"Tạ An, lời tỏ tình tối nay của cậu đỉnh thật đấy."
"Hoa khôi và nam thần của khoa chúng ta, đúng là một cặp trời sinh!"
Mọi người hùa theo trêu chọc.
Chàng trai ngồi đối diện tôi đột nhiên nhìn về phía tôi.
"Thẩm Tuế Ninh, trước đây cậu còn nói Tạ An có bạn gái cơ mà."
"Xem ra thông tin của cậu không chính x/ác rồi."
"Suýt chút nữa thì làm lỡ một mối nhân duyên tốt đẹp."
Tiếng cười đùa thiện chí bùng lên xung quanh.
Những ngón tay tôi nắm lấy chiếc ly trắng bệch.
Những gợn sóng trên mặt nước lan tỏa từng vòng.
Tôi nhìn Tạ An.
Cậu ấy đang dựa vào lưng ghế, cúi đầu xoay xoay chiếc bật lửa trong tay.
Ngọn lửa lóe lên rồi lại tắt ngấm.
Cậu ấy không nói một lời, mặc kệ tôi bị đem ra làm trò cười.
Trong thoáng chốc, tôi nhớ lại buổi tự học buổi tối năm lớp 12.
Để đỗ cùng một trường đại học, chúng tôi đã thức đêm giải đề đến tận rạng sáng.
Cậu ấy buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt, nhưng vẫn cố gắng giảng bài toán khó cho tôi.
Ánh đèn hành lang rất mờ.
Cậu ấy ghé sát tai tôi, giọng khàn khàn nhưng dịu dàng.
"Đợi đến đại học, tớ muốn cho tất cả mọi người biết cậu là bạn gái của tớ."
"Tớ muốn nắm tay cậu, đi khắp mọi ngóc ngách trong trường."
Lời hứa năm đó đanh thép biết bao.
Sự im lặng lúc này lại chói tai nhường ấy.
Bữa tiệc kết thúc.
Mọi người từng nhóm từng nhóm đi về phía trường học.
Tạ An và Phương Kiểu sóng bước đi phía trước.
Đèn đường kéo bóng của họ dài lê thê.
Phương Kiểu đột nhiên quay đầu lại, nở nụ cười ngọt ngào với tôi.
"Thẩm Tuế Ninh, cảm ơn cậu đã giúp chúng tớ che giấu nhé."
"Nếu không phải cậu cứ nói cậu ấy có bạn gái, chắc người khác đã sớm phát hiện ra chúng tớ đang m/ập mờ rồi."
Tôi dừng bước.
Nhìn bóng lưng không chút đắn đo của Tạ An.
Tay thọc vào túi áo khoác, lấy điện thoại ra.