Tiếng khóc của mẹ chồng im bặt, bà ta bò lăn bò càng lao tới:

"Y tá, xin cô làm phẫu thuật trước được không? Tiền tôi nhất định sẽ gom đủ! Tôi lạy cô!"

Cô y tá nhíu mày:

"B/ệnh viện có quy định, bắt buộc phải đóng phí trước."

"Người nhà mau quyết định đi, dây dưa nữa là không kịp đâu."

Mẹ chồng nằm liệt trên sàn, nước mắt chảy ròng ròng:

"Tôi không có tiền... tôi không còn một xu nào cả..."

Bà ta quay đầu nhìn tôi, trong mắt đượm vẻ cầu khẩn:

"Hân D/ao, mẹ sai rồi, đều là do mẹ hồ đồ, con c/ứu bố con đi có được không? Coi như mẹ c/ầu x/in con! Sau này mẹ sẽ làm trâu làm ngựa cho con!"

Tôi quay mặt đi, giọng nói không chút cảm xúc:

"Bà vừa nghe rồi đấy, tôi không có tiền."

Mẹ chồng cuối cùng cũng suy sụp, khóc lóc gào thét:

"Tôi có tiền, nhưng tiền đều bị Dữ Niên lấy đi rồi!"

"Ba triệu tiền bồi thường, cộng cả tiền tiết kiệm cả đời của hai ông bà già chúng tôi, đều bị nó lấy sạch!"

"Nó bảo đi đầu tư ki/ếm món hời, kết quả đi được ba ngày thì mất liên lạc! Điện thoại không nghe, WeChat không trả lời, tôi còn chẳng biết nó đang ở đâu nữa!"

Viên cảnh sát cảm thấy có gì đó không ổn, lập tức tiến lên:

"Con trai út của bà tên gì? Số căn cước bao nhiêu? Đi từ khi nào? Có nói đi đâu không?"

"Giang Dữ Niên! Ba mươi tuổi!"

Mẹ chồng khóc đến không thở nổi:

"Đi từ hôm mùng ba, chỉ bảo đi ngoại tỉnh bàn việc làm ăn, cụ thể đi đâu nó không nói!"

"Đồng chí cảnh sát, c/ầu x/in các anh giúp tôi tìm nó! Chỉ có nó mới có tiền c/ứu bố nó thôi!"

Tôi nhìn dáng vẻ mất h/ồn mất vía của bà ta, im lặng hai giây rồi lấy điện thoại ra.

"Không cần tìm nữa, tôi biết nó ở đâu."

Ánh mắt mọi người lập tức đổ dồn về phía tôi.

Tôi mở WeChat của Giang Dữ Xuyên, tìm vòng bạn bè của Giang Dữ Niên rồi đưa cho cảnh sát:

"Nó không đi bàn chuyện làm ăn đâu, đang mang tiền đi bao gái đấy, xe cũng tặng, túi cũng m/ua, hai ngày tiêu gần một triệu, định vị mới nhất là ở Đông Nam Á."

Viên cảnh sát nhận lấy điện thoại, lướt vài cái, sắc mặt lập tức tối sầm lại.

"Hỏng rồi."

Mẹ chồng lòng thắt lại:

"Hỏng cái gì? Đồng chí cảnh sát, các anh tìm được nó đúng không? Mau bảo nó về c/ứu bố nó đi!"

Viên cảnh sát thở dài, giọng nặng nề:

"Bà ơi, con trai bà rơi vào bẫy 'l/ừa đ/ảo sát heo' rồi. Loại án này gần đây chúng tôi tiếp nhận vài vụ, kẻ l/ừa đ/ảo giả làm phụ nữ đ/ộc thân, trước là yêu đương lừa tiền, sau đó lấy danh nghĩa du lịch dụ dỗ người ta ra nước ngoài, vừa đặt chân đến là bị kh/ống ch/ế ngay."

Mẹ chồng ngẩn người:

"Kh/ống ch/ế để làm gì?"

Viên cảnh sát ngập ngừng:

"Tống tiền, ép gia đình gửi tiền sang."

"Nghiêm trọng hơn thì trực tiếp đá/nh tàn phế rồi vứt ra ngoài, thậm chí là..."

"Rất nhiều người đi rồi không bao giờ trở về nữa, dù có may mắn c/ứu được về thì đa số cũng bị tr/a t/ấn đến mức t/âm th/ần, coi như phế nhân."

"Ông nói láo!"

Mẹ chồng hét lên:

"Đó là bạn gái Dữ Niên, chúng nó sắp kết hôn! Tôi từng thấy ảnh, con bé xinh lắm! Sao có thể là l/ừa đ/ảo được?"

"Xinh đẹp thì mới dễ câu cá."

Cảnh sát trả điện thoại cho tôi:

"Chúng tôi sẽ lập tức liên hệ với cảnh sát bên đó để phối hợp điều tra, nhưng bà phải chuẩn bị tâm lý, loại án xuyên biên giới này rất khó khăn, liệu có tìm được người không, bao giờ về được, đều khó nói trước."

Mẹ chồng há hốc mồm, hồi lâu không nói được lời nào.

Đột nhiên bà ta đảo mắt, ngã ngửa ra sau.

Cảnh sát nhanh tay đỡ lấy bà ta:

"Bà ơi! Bà tỉnh lại đi!"

Trong phòng cấp c/ứu lại truyền đến tiếng báo động chói tai.

Bác sĩ bước ra, tháo khẩu trang, lắc đầu với chúng tôi.

"Xin lỗi, cấp c/ứu không thành công, b/ệnh nhân Giang Kiến Quốc đã qu/a đ/ời."

"Á--!"

Mẹ chồng vừa tỉnh lại.

Nghe thấy câu này, bà ta phát ra một tiếng hét thảm thiết, vùng ra khỏi tay cảnh sát rồi lao vào phòng b/ệnh.

"Ông già ơi, chờ tôi với! Đừng bỏ lại tôi một mình!"

Bà ta nhào lên cái x/ác được đẩy ra, khóc lóc thảm thiết.

Nắm đ/ấm đ/ập liên hồi vào ngựk mình.

Tôi đứng cách đó vài bước, lặng lẽ nhìn.

Lòng trống rỗng.

Ngày Dữ Xuyên được đưa vào nhà x/ác, tôi cũng từng khóc như vậy.

Chỉ là lúc đó, chẳng có ai đứng bên cạnh tôi.

Cảnh sát bận rộn làm giấy chứng tử, liên hệ nhà tang lễ, đăng ký thông tin người nhà.

Mẹ chồng khóc đến kiệt sức, nằm liệt trên sàn.

Ánh mắt vô h/ồn nhìn lên trần nhà, như một con rối đã bị rút mất linh h/ồn.

Bà ta đột nhiên quay sang nhìn tôi, đôi môi mấp máy.

Tôi tưởng bà ta lại định ch/ửi tôi.

Kết quả bà ta chỉ lẩm bẩm:

"Giá như Dữ Xuyên còn sống thì tốt biết mấy..."

Lòng tôi như bị kim châm, quay mặt đi.

Cảnh sát bước tới:

"Cô Tô, các thủ tục hậu sự cần người nhà phối hợp ký tên, ngoài ra, vụ án của Giang Dữ Niên, chúng tôi có tin tức sẽ thông báo cho cô."

"Không cần đâu, tôi không phải người nhà, các anh cứ liên hệ trực tiếp với bà ấy đi, tôi còn việc, đi trước đây."

Nói xong, tôi quay người bước đi.

Mẹ chồng gọi với theo, giọng khản đặc:

"Hân D/ao... con... không tiễn bố con đoạn đường cuối sao?"

Tôi không dừng bước.

"Ông ấy không nhận tôi là con dâu, thì tôi cũng không có người bố chồng như ông ấy."

Bước ra khỏi b/ệnh viện, nắng chiều làm gương mặt bỏng rát.

Tôi lấy điện thoại ra, chỉ mới vỏn vẹn hai tiếng đồng hồ, thế giới đã đảo lộn.

Video đồng nghiệp quay lại đã lên hot search, tiêu đề:

【Con dâu sói mắt trắng từ chối trả viện phí cho bố chồng, vô lương tâm】

Video là cảnh tôi bị cảnh sát đưa đi tại nơi làm việc.

Phần chú thích dẫn dắt dư luận nói tôi chiếm đoạt di sản của chồng, ng/ược đ/ãi bố mẹ chồng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
77.18 K

Mới cập nhật

Xem thêm