Tôi không chút nghi ngờ lời họ nói.
Nhưng tôi cũng chẳng mấy bận tâm.
Bởi vì việc họ có thể ra ngoài hay không đâu phải do họ quyết định.
Hai kẻ đó bị bắt đi, tôi đến b/ệnh viện tìm gặp Chu Hiểu Tình vẫn đang hôn mê, bác sĩ điều trị lắc đầu với tôi.
“Chúng tôi cũng hết cách.”
“Thực ra tình trạng của cô ấy không quá nghiêm trọng, hoàn toàn có thể chữa khỏi, nhưng người nhà không chịu đóng viện phí, chúng tôi chỉ có thể duy trì dấu hiệu sinh tồn, nếu cứ tiếp tục như vậy, sợ là không tỉnh lại được!”
Tôi suy nghĩ một chút rồi nói:
“Tiền viện phí để tôi trả!”
Với sự giúp đỡ của tôi.
Nửa tháng sau, Chu Hiểu Tình hồi phục ý thức, câu đầu tiên cô ấy nói sau khi tỉnh lại chính là:
“Báo cảnh sát, tôi muốn báo cảnh sát.”
“Đây là mưu sát!”
Tôi thở phào nhẹ nhõm, kể lại mọi chuyện xảy ra trong lúc cô ấy hôn mê. Cô ấy khóc nức nở một trận, cuối cùng còn cố gắng gượng dậy để quỳ xuống cảm ơn tôi.
Tôi không chịu nổi sự cảm ơn quá lớn lao này, gần như là chạy trối ch*t khỏi phòng b/ệnh.
Sau đó.
Chu Hiểu Tình bình phục sức khỏe, với sự giúp đỡ của đông đảo cư dân mạng, cô ấy đã tống khứ Hàn Vũ Kiệt và Tiêu Thục Phân vào tù. Tiêu Thục Phân vào trong đó chẳng được mấy ngày vì quá sợ hãi mà lên cơn đ/au tim, cấp c/ứu không thành công nên đã qu/a đ/ời.
Hàn Vũ Kiệt biết tin mẹ ch*t cũng trở nên đi/ên đi/ên kh/ùng kh/ùng, cuối cùng bị tống vào b/ệnh viện t/âm th/ần, chắc là cả đời này chẳng ra nổi nữa.
Chu Hiểu Tình đã trả lại tiền cho tôi, trở thành một người hàng xóm lặng lẽ tốt bụng, một người chị em đáng tin cậy.
Còn tôi, một đầu bếp như tôi, cũng đã có được cuộc sống tốt đẹp, không cần phải ăn cơm ở nhà ăn, mỗi ngày về nhà đều có cơm nóng canh sốt, cảm giác gần như cưới được một người vợ hiền vậy, hạnh phúc không gì sánh bằng.
【Hết】