Trong vòng bảy ngày nếu không lấy được th/uốc giải, tôi chắc chắn phải ch*t.
"Đi theo ta!"
Mẹ dắt tay Hổ Nữu đi phía trước, bóng lưng thấp thoáng vẻ c/òng xuống.
Đã bao nhiêu lần tôi mơ về cảnh này, nước mắt đầm đìa ướt gối.
Giờ đây bà đang ở ngay trước mắt, vậy mà tôi ngay cả việc ôm bà cũng không dám lại gần.
"Nhà chật, hai ngày này con cứ ở tạm phòng chứa đồ đi... Đợi chị con gả đi rồi, con có thể ở phòng của nó."
Mẹ đẩy cửa, bụi bặm bay m/ù mịt.
đ/ập vào mắt đầu tiên là chiếc giường sắt cũ kỹ bị vứt bỏ.
Chiếc chăn hoa tôi từng đắp đã được giặt đến bạc màu, bên trên chất đầy những thùng giấy.
Bên trong toàn là những ký ức liên quan đến tôi.
Album ảnh cong vênh các góc, tấm áp phích tìm người khổ lớn x/é từ trên xe nhà xuống cũng đã phai màu.
"Ngủ sớm đi."
Mẹ dặn dò tôi trước khi rời đi, "Ngày mai gia đình thông gia sẽ qua ăn trưa, con chú ý đừng lỡ lời."
--
Sáng sớm hôm sau tôi đã dậy, chuẩn bị sẵn sàng nguyên liệu cho bữa trưa.
Hổ Nữu lăng xăng chạy theo sau lưng tôi, được mẹ xoa đầu khen ngợi.
Bố lườm nó một cái, con bé mới hậm hực rụt tay về.
"Có gì mà khen? Ta chịu để nó ở lại đây đã là nhân từ lắm rồi."
Cũng đúng, những việc này nhẹ nhàng hơn nhiều so với những gì tôi phải làm ở thôn Câu Tử.
Giường sắt rất cứng, nhưng vẫn tốt hơn là nằm trong hầm rau chật hẹp, lạnh lẽo.
Ít nhất trước khi ch*t cũng được ăn một bữa no, không phải chịu đò/n roj.
Nhà thông gia của chị gái nhanh chóng ghé thăm.
Hai gia đình ngồi trên bàn ăn bàn bạc về đám cưới ngày mai.
Tôi đứng lặng một bên, lẳng lặng nghe những từ ngữ mà tôi chẳng hiểu gì.
Cho đến khi bà phu nhân giàu có đó phát hiện ra tôi.
"Bà thông gia, đây là..."
"Là người giúp việc mới thuê trong nhà." Bố nhanh nhảu đáp, "Không người thân thích, nên giữ lại nhà giúp đỡ chút việc..."
Người giúp việc...
Tôi sững sờ, đầu cúi thấp hơn nữa.
"Ồ, tôi còn tưởng các người tìm được cô con gái út bị b/ắt c/óc rồi chứ!"
Phu nhân cười, "Nghe nói các người còn đi tham gia chương trình tìm thân gì đó mà, phải không?"
"Dì ơi, là đoàn làm phim nhầm lẫn ạ."
Chị gái nhanh chóng tiếp lời, "Người đàn bà này mang một bản giám định ADN giả đến để nhận vờ, mẹ con thấy cô ta không biết chữ nên mới tốt bụng giữ lại thôi."
"Còn đứng ngây ra đó làm gì? Qua rót trà đi!"
Tôi ngẩn người ra một lúc mới phản ứng kịp.
Khi cầm ấm trà lên, ổ bụng truyền đến cơn đ/au dữ dội.
Tay cầm không chắc, trà nóng hắt thẳng lên chân bà ta.
"Á!"
Bà ta hét lên bật dậy, "Chát" một cái t/át giáng xuống mặt tôi.
"Đồ xươ/ng hèn không có mắt à? Bộ này của tôi là len Shahtoosh đấy, cô làm bẩn rồi có đền nổi không?"
Mẹ theo phản xạ đưa tay định bảo vệ tôi.
Nhưng khi thoáng thấy gương mặt trắng bệch của chị gái, bà lại rụt tay về.
"Thông gia dạy dỗ người giúp việc như thế này sao? Vậy con gái được dạy dỗ ra chắc cũng không hiểu lễ nghĩa đâu nhỉ?"
"Chát" lại một tiếng giòn tan vang lên.
Chưa kịp để tôi phản ứng, tôi đã bị cái t/át tà/n nh/ẫn của bố đá/nh ngã xuống đất.
Bàn tay từng bế bổng tôi qua đầu, giờ đây lại giáng mạnh xuống mặt tôi.
Phản ứng đầu tiên của tôi không phải là khóc.
Mà là chuyển sang tư thế quỳ, dập đầu lia lịa trước khuôn mặt đang gi/ận dữ kia.
Giống như mỗi lần phạm lỗi khiến chồng nổi gi/ận, mỗi lần c/ầu x/in hắn đưa th/uốc giải, c/ầu x/in hắn đừng đá/nh Hổ Nữu vậy.
Trong mắt mẹ thoáng qua vẻ xót xa, bà mấp máy môi nhưng không nói gì.
"Đồ con ranh, chúng ta tốt bụng thu nhận mày, mày lại dám xui xẻo đúng ngày đại hỷ của chúng ta hả?"
Hổ Nữu bị tiếng t/át làm cho h/oảng s/ợ, quên mất lời dặn của tôi, khóc lóc lao ra chắn trước mặt tôi.
"Ông ngoại bà ngoại đừng đá/nh mẹ con!"
"Ông ngoại bà ngoại?" Phu nhân nhíu mày, "Đứa trẻ này là cháu ngoại các người? Vậy người đàn bà này chẳng phải là..."
"Lời trẻ con sao tin được?"
Bố cười làm lành, mạnh tay túm lấy tai Hổ Nữu, làm con bé đ/au đớn khóc thét lên.
Tôi đ/au lòng muốn ch*t, lao tới kéo đứa trẻ vào lòng.
"Xin lỗi, con xin lỗi!"
Dập đầu xong với bố mẹ, tôi lại quay sang phía phu nhân, "Tôi chỉ là đứa xươ/ng hèn đến từ vùng núi, chưa từng thấy sự đời... Con gái tôi còn nhỏ không hiểu chuyện, xin bà rộng lượng đừng chấp nhặt đứa trẻ ạ!"
Cho đến khi trán dập đến chảy m/áu, phu nhân mới chịu buông tha.
Bố lôi tôi về phòng chứa đồ.
Khi khóa trái cửa còn không quên lườm tôi một cái ch/áy mặt.
"Ở yên đó đợi đám cưới chị con kết thúc, nếu không ta sẽ tống cổ mày về lại vùng núi!"
Cánh cửa đóng sầm, khóa lại.
Sự đối xử th/ô b/ạo đẩy nhanh quá trình phát tác của th/uốc đ/ộc, tôi đ/au đớn co quắp trên sàn.
Lắng nghe tiếng cười nói hòa thuận ngoài phòng khách.
Tôi mỉm cười nhắm mắt lại.
Tôi ch*t rồi.
Linh h/ồn nhẹ bẫng thoát ra không trung.
Nhìn cơ thể mình co quắp đến biến dạng, tôi thở phào nhẹ nhõm.
Thật tốt, từ nay về sau không còn là gánh nặng của bất cứ ai nữa.
Bố mẹ cũng sẽ không phải lo lắng tôi trở thành vết nhơ khi chị gái gả vào hào môn.
Nhưng còn Hổ Nữu của tôi...
Tôi xuyên qua bức tường vào phòng mẹ, Hổ Nữu đang cuộn tròn trong lòng mẹ ngủ say.
Tôi bay tới, giống như hồi nhỏ mỗi khi gặp á/c mộng, làm nũng chui vào lòng mẹ.
Dang rộng đôi tay, ôm lấy họ.
Lúc này chuông báo thức reo, mẹ trở mình, cẩn thận đặt Hổ Nữu về lại giường.
Tôi vội vàng đứng dậy vì sợ bị bà phát hiện.
Nhưng bà không thấy.
Con người không thể nhìn thấy cũng không thể chạm vào linh h/ồn.
Mẹ vòng qua phía bên kia giường, lay bố dậy.
Bố liếc nhìn Hổ Nữu đang ngủ say, mặt lạnh tanh đắp lại chăn cho con bé.
Xỏ giày xuống giường, đi thẳng xuyên qua cơ thể tôi.
Hồi nhỏ chơi trốn tìm, bố luôn giả vờ không tìm thấy tôi để tôi thắng đến cùng.
Nhưng giờ đây, ông ấy thực sự không còn nhìn thấy tôi nữa.
Chỉ cần nghĩ đến đây, lòng tôi lại đ/au thắt lại.