"Theo tiền lệ của những vụ việc trước, tôi cần phải bồi thường 5 triệu tệ."
Lời vừa dứt, cư dân mạng hoàn toàn ngẩn người.
【Cô ta đang tự bóc phốt mình sao?】
【Cô ta dồn vào đường cùng rồi à? Cuối cùng cũng nhận ra lỗi lầm của mình rồi sao?】
【Thật là gian xảo, lấy lùi làm tiến để tranh thủ sự đồng cảm của công chúng, phỉ nhổ, tôi sẽ không mắc lừa đâu.】
Tôi khẽ mỉm cười, thời cơ đã đến.
"Nếu tôi nói rằng những đứa trẻ bị tổn thương trong các tin tức vừa rồi đều là cùng một người thì sao? Mọi người sẽ nghĩ thế nào?"
"Trong bảy năm qua, đứa trẻ này đã chuyển trường hơn mười lần, và cũng đã nằm viện hơn mười lần."
"Phụ huynh nhận được số tiền bồi thường từ giáo viên và nhà trường lên đến hàng chục triệu, vừa m/ua xe vừa m/ua nhà, đeo vàng đeo bạc, sống sung sướng vô cùng."
"Và tôi mới chỉ liệt kê ra sáu tin tức liên quan đến cậu bé này thôi."
"Tôi tin rằng, chẳng bao lâu nữa tôi sẽ trở thành tin tức thứ bảy của cậu ta, nên tôi đã công khai nó trước."
Phòng livestream dường như bị lag, cư dân mạng hoàn toàn im lặng.
Ba phút trôi qua.
Bình luận đầu tiên xuất hiện.
【Tôi nghe nhầm à? Cô ấy kể bao nhiêu tin tức như vậy, mà lại xảy ra trên cùng một đứa trẻ?】
【Tôi không tin, đứa trẻ này là kẻ xui xẻo bẩm sinh sao? Tất cả giáo viên đều nhắm vào nó.】
【Xui xẻo cái gì? Ai gặp phải bọn họ mới là xui xẻo, đây là một băng nhóm chuyên dàn dựng hiện trường giả!】
Tôi lấy ra một xấp tài liệu, lật từng trang cho cư dân mạng xem.
"Đây là b/ệnh án của đứa trẻ, ghi chép rõ ràng tình trạng thương tích của nó trong mỗi lần."
"Đây là hồ sơ nhập học của nó, dựa trên thông tin tôi tìm được có thể thấy."
"Đứa trẻ này cứ mỗi lần chuyển nơi ở là lại đổi tên một lần. Nó vào các trường tiểu học địa phương dưới dạng học sinh chuyển trường, đáng tiếc là lần nào cũng không ở lại quá ba tháng."
"Tối qua tôi cũng đã thử liên lạc với giáo viên tại trường học hiện tại của nó, nhưng lại nghe được một phiên bản khác."
"Các giáo viên đều nói, đứa trẻ này nhục mạ giáo viên, khiêu khích bề trên, ép buộc giáo viên phải động tay với nó."
"Thậm chí có vài vụ t/ai n/ạn, đều là do nó tự biên tự diễn, nhưng phụ huynh làm ầm ĩ quá mức, các giáo viên chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt."
"Chuyện này tôi hoàn toàn tin, vì tôi cũng là nạn nhân, đứa trẻ đó muốn làm tôi hớ hênh ngược lại tự làm mình u đầu, nếu không có sự xúi giục của phụ huynh, nó có dám không?"
"Xin hỏi, các người mở miệng ra là đòi giáo viên phải đền bù khuynh gia bại sản, vậy quyền lợi của giáo viên thì ai bảo vệ?"
Tôi lại đưa ảnh chụp màn hình bài đăng của bọn họ cho cư dân mạng xem.
Cùng với video tôi đã quay sẵn trước đó.
Biết rõ bọn họ muốn h/ãm h/ại mình, làm sao tôi có thể không chuẩn bị.
Ngay từ khi đứa trẻ bước vào văn phòng, tôi đã bật camera điện thoại lên.
Toàn bộ quá trình đều được ghi lại rõ ràng.
8
Tôi còn tiện tay tổng hợp lại tình cảnh của những giáo viên bị chúng h/ãm h/ại, đồng thời trình bày cho cư dân mạng thấy.
Giáo viên trong tin tức đầu tiên là một cô gái trẻ mới vào nghề.
Sau vụ đó, cô ấy chịu áp lực tâm lý nặng nề và mắc b/ệnh trầm cảm.
Nữ giáo viên trong tin tức thứ hai buộc phải rời bỏ vị trí làm việc suốt hai mươi năm.
Nam giáo viên trong tin tức thứ ba, khoản bồi thường khổng lồ đã khiến gia đình anh ấy tan nát.
...
Nhìn những tài liệu tôi đang nắm trong tay.
Phần bình luận bùng n/ổ như bom hạt nhân.
【Những giáo viên này thảm quá! Tôi không dám tưởng tượng nếu chuyện đó xảy ra với mình thì có sống nổi không.】
【Chúng ta đều bị lừa rồi, không ngờ cầm thú đội lốt người lại chính là phụ huynh.】
【Tôi vừa làm gì thế này? Tôi đã tiếp tay cho kẻ á/c. Tôi còn giúp chúng ch/ửi bới giáo viên, cái miệng ch*t ti/ệt của tôi này! Thật muốn tự t/át cho mình mấy cái.】
【Trên đời này lại có người đi dàn dựng hiện trường giả để tống tiền giáo viên sao? Lương tâm bị chó gặm rồi, kẻ đáng phải ngồi tù là bọn chúng mới đúng!】
Không biết ai đã báo cảnh sát.
Công an nhanh chóng đến hiện trường để điều tra tình hình.
Dương Tú Hồng mặt mày xám xịt, miệng lẩm bẩm: "Xong rồi, xong hết rồi."
Vợ chồng bọn họ tính toán kỹ lưỡng suốt bao nhiêu năm, không ngờ lại ngã ngựa ngay trong tay tôi.
Nhưng cô ta nhanh chóng hoàn h/ồn, thẹn quá hóa gi/ận m/ắng tôi.
"Mày cũng chẳng phải thứ tốt đẹp gì."
"Làm tiểu tam, chuyện x/ấu xa của mày bị phanh phui khắp nơi, cũng chẳng có kết cục tốt đẹp đâu."
Tôi lấy ra bức ảnh gia đình từ nhỏ đến lớn.
"Mở to con mắt chó của mày ra mà nhìn cho kỹ, bố tôi tên Trần Kiến Minh, mẹ tôi tên Lâm Vãn Thu."
"Tôi vốn tên là Trần Lâm Hạ, nhưng vì giấu thân phận nên luôn xưng là Lâm Hạ."
【Cái gì? Cô ấy thực sự là con gái của Trần Đổng sao?】
【Người ta là tiểu thư nhà giàu, cần gì phải vòi vĩnh phong bao? Đúng là cú t/át thẳng mặt mà.】
【Chúng ta đã trách lầm người ta rồi, ở đây tôi xin trịnh trọng xin lỗi cô Lâm, Trần Đổng.】
Những lời xin lỗi nhanh chóng lấp đầy màn hình.
Tôi chĩa camera về phía vợ chồng Vương Lỗi.
Nhìn họ bị áp giải đi, phòng livestream vỗ tay tán thưởng.
Nhưng tôi mượn nhiệt độ này nói thêm vài câu.
"Các bạn cư dân mạng, cũng chỉ vì tôi có khả năng lật ngược tình thế. Nếu đổi lại là một giáo viên bình thường, liệu lần này có bị bọn họ tống tiền thành công hay không?"
"Mỉa mai hơn là, bọn họ lấy việc dàn dựng hiện trường giả với giáo viên làm đối tượng tạo thu nhập, còn dạy cách làm trên mạng."
"Người giáo viên từng được kính trọng giờ đây sống như đi trên băng mỏng, chỉ sợ sơ sẩy một chút là trở thành công cụ trục lợi của phụ huynh."
"Giáo viên dồn hết năng lượng để tự bảo vệ mình, thì còn sức đâu mà dạy học trồng người?"
"Vụ kiện bồi thường giá trên trời đã x/é toạc điểm mấu chốt của giáo dục chúng ta."
"Nỗi đ/au của ai?"
Buổi livestream này đã thành công giúp tôi rửa sạch nỗi oan ức.
Đồng thời cũng ném ra một vấn đề xã hội nhức nhối.
Chủ đề về việc dàn dựng hiện trường giả tống tiền giáo viên đã duy trì độ nóng trong một thời gian rất dài.