Ngày tôi sinh con gái, chồng tôi ném một tờ giấy xét nghiệm ADN không cùng huyết thống vào mặt tôi.

Anh ta đ/au đớn tột cùng:

"Vãn Tình, anh đối xử với em tốt như vậy, sao em có thể mặt dày cắm sừng anh?"

"Ly hôn đi, tám trăm tám mươi nghìn tệ tiền sính lễ đầu năm phải trả lại cho tôi. Cô mang theo đứa con hoang này rời đi với hai bàn tay trắng, tôi không muốn nhìn thấy hai người thêm một lần nào nữa!"

Tôi ôm đứa con gái đang ngủ say trong tã Iót, không khóc cũng không làm lo/ạn.

Bình tĩnh gật đầu.

Dù sao thì tối qua, ngay trước cửa phòng sinh, tôi đã tận tai nghe thấy em gái nuôi của chồng nũng nịu nắm tay anh ta:

"Anh ơi, tâm nguyện cuối cùng của em là được ở riêng với anh một năm, tận hưởng lại sự cưng chiều như hồi còn nhỏ. Anh để chị dâu mang con rời đi một năm được không~"

Chồng tôi đầy vẻ cưng chiều:

"Đồ ngốc, đừng nói những lời xui xẻo đó. Em cứ ngoan ngoãn làm phẫu thuật ruột thừa đi, một năm tới anh chỉ dành thời gian cho một mình em thôi."

Tôi nằm trên bàn mổ, nước mắt lặng lẽ trào ra nơi đuôi mắt.

Anh ấy không biết rằng,

Người đàn ông đã đợi tôi mười năm sẽ đến đón tôi vào ngày mai.

Không chỉ một năm, cả đời này, tôi sẽ không bao giờ quay lại nữa.

1

Phó Hiểu Thuần chỉ tay vào con gái tôi, che miệng thốt lên:

"Anh ơi, thảo nào nhìn đứa trẻ này không thuận mắt, hóa ra là giống hoang."

Cô ta hét lên một cách khoa trương, móng tay dài sắc nhọn chọc một vết lên làn da non nớt của con gái tôi.

"Thật x/ấu xí, nhăn nheo như ông lão, người ta thường bảo con gái giống cha, chị dâu đúng là không kén chọn, cái gì cũng nuốt trôi được."

Chồng tôi, Phó Cảnh Hành, vẻ mặt xa cách và lạnh lùng:

"Vãn Tình, vì đây không phải là giống của nhà họ Phó, nó cũng không xứng hưởng căn phòng VIP này, cô mang theo đứa trẻ cút ngay lập tức."

Tôi ngước mắt nhìn Phó Hiểu Thuần đang đắc ý, trên người mặc đồ hiệu Chanel cao cấp, một viên kim cương trên đôi giày cao gót của cô ta cũng đủ giá trị bằng cả trăm căn phòng VIP này.

Nghĩ lại bản thân, từ lúc ra khỏi phòng sinh, tôi chỉ ôm con một mình, đến cả một người hộ lý cũng không có.

Tôi cười cay đắng.

Hóa ra tôi và con gái, cả hai cộng lại cũng không bằng một lần nũng nịu nhất thời của cô em gái nuôi Phó Hiểu Thuần này.

Tôi ôm con, khó khăn lê từng bước chân.

Chỉ cần di chuyển một chút, dòng m/áu nóng lại trào ra từ phía dưới, nhuộm đỏ cả ga giường.

Phó Hiểu Thuần hét lớn:

"Á-- Bẩn ch*t đi được! Chảy ra nhiều m/áu bẩn thế kia, vừa x/ấu xí vừa hôi hám, tối về người ta sẽ gặp á/c mộng mất!"

Cô ta vừa thét lên vừa chui vào lòng Phó Cảnh Hành, một tay dùng sức gi/ật tung tấm chăn.

Gió lạnh tràn vào trong chăn, để lộ cơ thể tôi chỉ mặc mỗi chiếc bỉm, vết mổ dài tám centimet trên bụng đang rỉ m/áu, hòa cùng dòng m/áu bẩn phía dưới, tí tách nhỏ xuống sàn.

Cửa phòng b/ệnh mở rộng, người qua lại tấp nập.

Tôi nh/ục nh/ã đến mức không còn chỗ dung thân, như thể bị ai đó l/ột sạch rồi ném ra giữa phố.

"Đắp lại cho tôi."

Giọng tôi r/un r/ẩy vì x/ấu hổ.

Phó Cảnh Hành hơi mất tự nhiên, nghiêng người chắn tầm nhìn bên ngoài, đưa tay đắp lại chăn:

"Được rồi, bộ dạng này mà ra ngoài, người ta lại tưởng nhà họ Phó đối xử tệ với cô."

Anh ta liếc nhìn vệ sĩ:

"Đi, tìm một chiếc xe lăn, đẩy người xuống phòng b/ệnh bình thường."

Phó Hiểu Thuần lập tức không chịu:

"Anh ơi, đây là người đàn bà hư hỏng cắm sừng anh đấy, thời xưa là phải bị thả trôi sông rồi! Phải để cô ta đi bộ ra ngoài như thế này, để cả b/ệnh viện xem xem bộ dạng của người đàn bà không biết x/ấu hổ là như thế nào, xem cái giá phải trả cho việc ngoại tình là gì."

"Nhưng mà..."

"Anh! Đã đến nước này rồi, lẽ nào anh vẫn muốn bảo vệ người đàn bà này và đứa con hoang đó sao?"

Phó Hiểu Thuần lập tức đỏ hoe mắt, giọng chất vấn sắc lẹm.

Thấy bộ dạng này của cô ta, Phó Cảnh Hành thở dài, trong mắt tràn đầy sự nuông chiều bất lực:

"Được rồi, được rồi, em là viên ngọc quý của nhà họ Phó, là bảo bối duy nhất của anh, em nói gì thì là thế đó."

Phó Hiểu Thuần hừ một tiếng hài lòng, nghênh ngang đi trước tôi, vỗ tay rêu rao về "chiến tích ngoại tình" của tôi.

"Mọi người mau lại xem này, chính là người đàn bà không biết x/ấu hổ này đã ngoại tình, còn vọng tưởng muốn anh tôi làm kẻ đổ vỏ! Đồ tiện nhân không biết nhục, mọi người nhất định phải mở to mắt ra, cẩn thận kẻo đàn ông nhà mình bị cô ta quyến rũ mất!"

Ánh mắt của những người xung quanh như những lưỡi d/ao sắc bén nhất, b/ắn tới từ khắp mọi phía.

Có người gi/ận dữ, cầm hộp giữ nhiệt ném thẳng cháo vào người tôi.

Cháo nóng bỏng, làn da trần trụi của tôi lập tức phồng rộp lên.

Phó Cảnh Hành không hề nhìn tôi lấy một cái.

Anh ta đứng cạnh Phó Hiểu Thuần, âm thầm đ/á những hòn đ/á nhỏ dưới chân cô ta ra, cố gắng hết sức để dọn sạch chướng ngại vật cho cô ta.

Nhìn cảnh tượng này, lồng ngựk tôi như bị đ/è ch/ặt bởi những miếng bông thấm đầy nước, bí bách đến mức gần như không thể thở nổi.

Tôi cắn răng đi đến phòng thường, đôi chân đã nhũn ra như bún.

Nằm vật xuống giường b/ệnh, tôi ôm con gái co quắp lại một góc.

Con gái à, con không còn bố nữa rồi.

Nhưng không sao, qua đêm nay, mẹ con mình cuối cùng cũng sẽ có một cuộc đời mới.

2

Đêm đến, con gái đột nhiên òa khóc, người nóng ran.

Tôi cố gắng gượng dậy, ôm con đi ra cửa, nhưng bị vệ sĩ chặn lại.

"Cô Tô, xin lỗi, nếu không có lệnh của thiếu gia và tiểu thư, cô không được rời khỏi phòng b/ệnh nửa bước."

Tôi ôm ch/ặt con gái vào lòng, lớn tiếng hét vào mặt vệ sĩ:

"Tránh ra! Con gái tôi bị sốt cao, phải được điều trị ngay lập tức!"

Vệ sĩ vô cảm chắn trước mặt tôi:

"Xin lỗi, trước khi cô trả hết tám trăm tám mươi nghìn tệ tiền sính lễ, cô không được rời khỏi phòng b/ệnh nửa bước. Nếu cô bỏ trốn, thiếu gia sẽ tính khoản tiền này lên đầu chúng tôi, mong cô đừng làm khó chúng tôi."

Toàn thân tôi lạnh toát, trong đầu như có thứ gì đó n/ổ tung.

Tám trăm tám mươi nghìn tệ tiền sính lễ sao?

Tất cả mọi người đều nói tôi lấy Phó Cảnh Hành là chim sẻ hóa phượng hoàng, trở thành phu nhân hào môn, cả đời hưởng vinh hoa phú quý không bao giờ hết.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm