“Sao hả? Bị vạch trần bộ mặt của kẻ tr/ộm, giờ chuyển sang diễn màn kịch khổ sở à?
“Tiếp theo có phải là muốn nói bản thân sắp ch*t, rồi ép tôi hoàn thành di nguyện của cô, rồi tái hôn với tôi không?”
Ánh mắt anh nhìn tôi đầy rẫy sự thất vọng tột cùng:
“Tạ Tiểu Thảo, chiếm đoạt vị trí của Văn Tĩnh suốt bảy năm, vẫn chưa khiến cô nhận thức được vị trí của mình sao?
“Tôi nuôi cô hai mươi năm, không phải để cô trở nên hèn hạ, bẩn thỉu và nhác nhở đến thế này!
“Ngày nào cô không xin lỗi vì thái độ vô lễ, thì đi đến từ đường chịu ph/ạt!
“Tôi muốn xem cái miệng của cô cứng hay gia quy của nhà này nghiêm!”
Nói xong, Tạ Cảnh Thâm gọi v* Vương: “Đưa nó đến từ đường!”
Nhìn vẻ mặt đỏ gay gắt của anh,
tôi cúi đầu cười.
Thấy chưa nào,
dù có tờ báo cáo hiến thận năm nấy.
Trong lòng anh,
tôi mãi là một người đàn bà ngang ngược, không từ th/ủ đo/ạn.
Dù chỉ là một tháng, một ngày, thậm chí là một canh giờ.
Tạ Cảnh Thâm chưa từng coi tôi là vợ anh.
Chúng tôi không có sự đồng cam cộng khổ như anh và Từ Văn Tĩnh,
cũng không có sự mặn nồng, lại càng không có sự nương tựa vào nhau.
Ngay cả khi tôi nói tôi muốn có một đứa con.
Anh cũng chỉ ghi lại kỳ rụng trứng mỗi tháng của tôi trên lịch.
Sau đó coi như một nhiệm vụ được giao phó.
Hoàn thành trên cơ thể tôi mà không chút cảm xúc.
Bảy năm hôn nhân, số lần chúng tôi chung giường chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Không có cầm tay, không có hôn nhau,
ngay cả sự ấm áp khi ngồi tựa vào nhau trên một chiếc ghế dài ngắm hoàng hôn,
tôi cũng chỉ có thể nhìn vào phim ảnh mà tưởng tượng.
Sự cưng chiều trong miệng Tạ Cảnh Thâm,
chẳng qua chỉ là coi những lời nĩ non tôi nói như một nhiệm vụ bắt buộc phải hoàn thành.
Có lúc làm cho có lệ,
có lúc quên bẫng,
có lúc thậm chí giả vờ không nghe thấy.
Nếu không phải vừa thấy anh ánh mắt đầy tình tứ lau miệng cho Từ Văn Tĩnh.
Tôi đã tưởng rằng,
trong từ điển cuộc đời anh,
không có hai chữ “động tình”.
V* Vương vội vã chạy đến, rụt cổ không dám lên tiếng,
nhưng khi thấy tôi toàn thân đầy m/áu, bà đã lấy hết can đảm khuyên một câu:
“Nhị gia, Tiểu Thảo vừa ph/á th/ai xong, giờ dùng gia pháp, e là...”
Tạ Cảnh Thâm c/ắt ngang lời v* Vương: “Tạ Tiểu Thảo, tôi cho cô thêm một cơ hội, có xin lỗi không?”
Tôi cắn ch/ặt răng, đầu ngón tay lạnh ngắt gần như ấn sâu vào mặt đất:
“Việc tôi không làm, tại sao phải xin lỗi?”
Từ Văn Tĩnh vị thắt lưng thở dốc, vẻ mặt khó xử nhìn tôi:
“Tiểu Thảo, cô cứ nhường một bước đi. Chị đã giải thích vô số lần rồi, cái ch*t của bố mẹ cô không phải do Cảnh Thâm gây ra.”
“Cô cố tình dùng tờ báo cáo để ép chị rời xa, tiếp cận Cảnh Thâm, bảy năm trời hại ch*t bảy đứa con của Cảnh Thâm, ngay cả đứa trẻ giữ được đến tám tháng cô cũng tìm mọi cách cho nó bị dị tật...”
“Nếu không phải vì Cảnh Thâm xét dựa trên nguyên tắc, không biết rõ sự tình mà để cô ph/á th/ai, chị không dám tưởng tượng sau khi đứa bé sinh ra sẽ phải chịu bao nhiêu ánh mắt kh/inh thường.”
“Dừng tay lại đi Tiểu Thảo, cách trả th/ù này chỉ khiến người khác bị thương...”
Lời chưa nói xong, Từ Văn Tĩnh trợn mắt bịt miệng lại.
Như thể là vô tình thốt ra bí mật tày trời này.
Trong biệt thự im phắng phắt.
Ánh mắt Tạ Cảnh Thâm vằn vẹo tia m/áu, giọng điệu lại rất nhẹ.
“Vậy là cô đã bắt đầu bố trí từ khi ở trại cai nghiện nước ngoài rồi sao?”
Anh cười một tiếng, “Thật là một vở kịch hay.”
Tôi không lên tiếng, cũng lười giải thích.
Không biết có phải ảo giác không, tôi lại thấy trong đáy mắt anh có chút ẩm ướt.
Từ Văn Tĩnh vội vã chữa ch/áy, “Không... không phải như thế, là do em nhất thời lỡ miệng nói sai... Cảnh Thâm anh đừng hiểu lầm, em...”
Vừa nói, cô ta đột ngột dùng sức bịt ch/ặt bụng, nhĩu mày thở dốc:
“đ/au quá... Cảnh Thâm em đ/au quá, chắc là viêm thận tái phát rồi...”
Tạ Cảnh Thâm đỡ lấy Từ Văn Tĩnh, mu bàn tay gân xanh nổi cộm:
“V* Vương! Đưa Tạ Tiểu Thảo đến từ đường chịu ph/ạt!”
“Không có sự cho phép của tôi, không ai được phép tìm bác sĩ cho nó!”
Sấm chớp dồn dập, mây đen bao phủ.
Anh vô cảm nói với tôi: “Đây là thứ cô n/ợ Văn Tĩnh.”
Nói xong, Tạ Cảnh Thâm bế Từ Văn Tĩnh lên, lao thẳng đến b/ệnh viện.
Người vốn dĩ chỉn chu nhất mực, ngay cả dép cũng không thay.
Tôi không muốn v* Vương phải khó xử, cứ thế quỳ trước từ đường dưới mưa.
Roj mây vung lên, gậy dài giáng xuống.
Tôi mới phát hiện ra,
tám mươi mốt roj, là roj mây ngâm nước muối.
Bốn mươi chín gậy, là gậy dài thấm đẫm nước ớt.
Tôi thẳng lưng, cắn ch/ặt răng.
Nuốt trọc mọi ti/ếng r/ên rỉ vào trong bụng.
Cho đến khi roj dài quất vào sau gáy,
trong đầu tôi hiện lên hình ảnh Tạ Cảnh Thâm của bảy năm trước.
Anh ôm ch/ặt cơ thể đầy vết thương của tôi.
Tôi bất chợt nhớ ra,
câu nói mà tôi không thể nào nhớ ra được, vế sau chính là:
“Tiểu Thảo, không quên được thì hãy khắc sâu vào xươ/ng tủy, anh sẽ bảo vệ em cả đời vẹn toàn.”
Tôi tự giễu cười.
Một thân x/ác tàn tạ, đã sớm quên hết mọi thứ.
Sự bảo vệ của Tạ Cảnh Thâm,
tôi cũng chẳng còn quan tâm nữa.
Sấm chớp giáng xuống đầu.
Tôi bất chợt ho ra một ngụm m/áu, cúi gầm đầu.
Mưa bão trút xuống, m/áu hòa vào cống thoát nước.
Tạ Cảnh Thâm bế Từ Văn Tĩnh với gương mặt tái nhợt,
lao vào đám đông chạy thẳng vào phòng cấp c/ứu.
Khoảnh khắc thấy bác sĩ,
Từ Văn Tĩnh mở to đôi mắt, siết ch/ặt tay Tạ Cảnh Thâm.
“Em không muốn vào b/ệnh viện, Cảnh Thâm, chỉ cần ngửi thấy mùi th/uốc sát trùng là em lại nhớ đến lúc phẫu thuật năm xưa.”
“Vừa lạnh, vừa đ/au, em cảm thấy bản thân có thể rời xa anh bất cứ lúc nào.”
Tạ Cảnh Thâm cởi áo khoác choàng lên người cô ta, dặn dò bác sĩ:
“Cho cô ấy dùng th/uốc giảm đ/au tốt nhất.”
Buổi chiều, Tạ Cảnh Thâm đưa Từ Văn Tĩnh đến biệt thự ngoại ô thành tạm trú.
Lo lắng tình trạng của Từ Văn Tĩnh, anh còn đặc biệt mời một bác sĩ riêng.
Buổi tối, Tạ Cảnh Thâm, người chưa từng vào bếp, vừa bước vào phòng bếp.