"Đợi khi Nhược Tuyết vào cửa, cứ đuổi nó xuống ngủ chuồng chó, dù sao nó cũng chẳng còn nơi nào để đi."
Giọng nói cay nghiệt của Lý Quế Lan truyền đến mọi ngóc ngách.
Dư luận vốn đang đồng cảm với kẻ yếu lập tức xoay chiều.
"Trời ơi, bà già này lòng dạ đen tối vậy sao?"
"Nuôi người như nuôi chó? Giờ còn mặt mũi đến c/ầu x/in?"
"Đáng đời! Gia đình kiểu này ai gả vào là xui xẻo cả đời!"
Lý Quế Lan mặt c/ắt không còn giọt m/áu, định xông lên cư/ớp điện thoại nhưng bị bảo vệ ngăn lại.
Phó Chấn không còn mặt mũi nào, kéo bà vợ già lủi thủi bỏ chạy.
Một màn kịch lố bịch đã trở thành khởi đầu cho việc tấm màn che mặt cuối cùng của nhà họ Phó bị x/é toạc.
Ở một diễn biến khác, bên trong Tập đoàn Phó Thị.
Giang Nhược Tuyết thấy con tàu nhà họ Phó sắp chìm, bắt đầu tìm đường lui cho mình.
Cô ta lợi dụng chút lòng tin còn sót lại của Phó Thận Hành, lén lút lẻn vào văn phòng tổng giám đốc.
Muốn đá/nh cắp bí mật thương mại cốt lõi của Phó Thị, dữ liệu nghiên c/ứu chip mới nhất.
Dữ liệu này là thứ giá trị duy nhất còn lại của nhà họ Phó.
Nếu b/án cho đối thủ cạnh tranh, đủ để cô ta tiêu xài cả nửa đời sau.
Đáng tiếc, cô ta không biết rằng, đây chỉ là một màn kịch "mời quân vào rọ".
Khi cô ta đã copy dữ liệu vào USB, chuẩn bị chuồn đi.
Tôi cùng Lục Bắc Dữ và cảnh sát đẩy cửa văn phòng ra.
"Nhược Tuyết em gái, nửa đêm không ngủ, đến ăn tr/ộm đồ à?"
Tôi dựa vào khung cửa, cười rạng rỡ.
Chiếc USB trong tay Giang Nhược Tuyết rơi xuống đất.
"Không, em không có! Em đến giúp anh Thận Hành sắp xếp tài liệu!"
Lục Bắc Dữ lạnh lùng nhìn viên cảnh sát bên cạnh.
"Bắt quả tang rồi, đưa đi thôi."
Khoảnh khắc Giang Nhược Tuyết bị c/òng tay, cô ta vẫn còn gào thét đi/ên cuồ/ng.
"Tôi bị ép buộc! Là Tô Mạn h/ãm h/ại tôi! Anh Thận Hành c/ứu em!"
Nhưng Phó Thận Hành lúc này thân còn lo chưa xong, lấy đâu ra sức c/ứu cô ta.
Khi Phó Thận Hành biết tin Giang Nhược Tuyết phản bội mình, tức đến mức hộc m/áu tươi.
Buổi tối, tại một bữa tiệc thương mại đẳng cấp ở Hải Thành.
Phó Thận Hành vì tia hy vọng cuối cùng, buộc phải đến c/ầu x/in những khách hàng mà trước đây anh ta từng coi kh/inh.
Trên bàn tiệc, anh ta bị chuốc cho say mèm.
Những kẻ từng khúm núm nịnh nọt anh ta, giờ đây đều đang xem anh ta như trò cười.
"Tổng giám đốc Phó, nếu anh uống hết ly rư/ợu này, tôi có thể cân nhắc cho anh v/ay năm mươi vạn."
Một gã sếp hói đầu đẩy ly rư/ợu có lẫn tàn th/uốc về phía Phó Thận Hành.
Phó Thận Hành mắt đỏ ngầu, r/un r/ẩy cầm ly rư/ợu lên.
Vì năm mươi vạn đó, để nhà họ Phó sống thêm được một ngày, anh ta buộc phải uống.
Ngay khi ly rư/ợu chạm vào môi.
Cánh cửa phòng VIP mở ra.
Tôi mặc bộ trang phục công sở gọn gàng, bước vào trên đôi giày cao gót.
Phía sau là một nhóm luật sư mặc vest chỉnh tề.
"Đừng uống nữa, uống ch*t anh cũng không trả hết n/ợ đâu."
Phó Thận Hành ngẩng đầu, nhìn thấy tôi, trong mắt lóe lên tia hy vọng.
"Mạn Mạn! Em đến giúp anh đúng không?"
"Em có nhiều tiền như vậy, chỉ cần em chịu giúp anh, Phó Thị nhất định sẽ hồi sinh!"
Anh ta như vớ được cọc, lao tới quỳ dưới chân tôi.
Ôm lấy chân tôi, khóc lóc thảm thiết.
"Anh sai rồi! Anh thực sự sai rồi! Trước đây là anh m/ù mắt!"
"Chỉ cần em giúp anh, sau này anh làm trâu làm ngựa cho em!"
Tôi gh/ê t/ởm đ/á anh ta ra.
"Tổng giám đốc Phó, anh hiểu lầm rồi."
"Hôm nay tôi đến với tư cách là chủ n/ợ."
Tôi ném xấp tài liệu lên người anh ta.
"Tất cả các khoản n/ợ của Phó Thị, tôi đều đã thu m/ua rồi."
"Nói cách khác, mỗi một xu anh đang n/ợ bây giờ đều là n/ợ tôi."
"Tôi không đến để c/ứu anh, tôi đến để thông báo cho anh."
"Anh có thể cút được rồi."
Tôi lấy điện thoại, chụp một bức ảnh chất lượng cao cảnh anh ta đang quỳ gối c/ầu x/in hèn mọn.
Trực tiếp gửi vào nhóm nhân viên hàng nghìn người của Tập đoàn Phó Thị.
Kèm chú thích: 【Từng là người giàu nhất, giờ là con chó ghẻ.】
Phó Thận Hành nhìn tin nhắn trong nhóm, chút tôn nghiêm cuối cùng cũng bị dẫm nát.
Anh ta ôm ngựk, trợn ngược mắt và ngất lịm đi.
Tiếng còi xe cấp c/ứu x/é toạc màn đêm.
Tôi đứng bên cửa sổ, nhìn anh ta được khiêng lên cáng.
Như vậy vẫn chưa đủ.
Còn một khoản n/ợ m/áu cuối cùng, chưa tính xong.
6
Giang Nhược Tuyết trong trại tạm giam cứ làm lo/ạn đòi gặp tôi.
Cô ta nói nếu tôi không đến, cô ta sẽ để bí mật năm đó th/ối r/ữa trong bụng.
Tôi biết cô ta đang ám chỉ điều gì.
Đó là nguyên nhân cái ch*t của bà ngoại tôi.
Kiếp trước, bà ngoại vì mang canh gà cho tôi mà gặp t/ai n/ạn giao thông trên đường.
Tôi cứ tưởng đó là t/ai n/ạn.
Cho đến khi tái sinh, lúc điều tra Giang Nhược Tuyết, tôi mới phát hiện ra manh mối.
Trong phòng thăm gặp của trại tạm giam.
Giang Nhược Tuyết c/ắt tóc ngắn, mặc đồng phục tù nhân, sắc mặt xám xịt, không còn vẻ kiêu ngạo như xưa.
Ánh mắt cô ta nhìn tôi vẫn còn sự c/ăm h/ận và đ/ộc á/c không thể kìm nén.
"Tô Mạn, cô thắng rồi."
"Nhưng tôi có một bí mật, nếu cô rút đơn kiện, tôi sẽ nói cho cô biết."
Tôi nhìn cô ta qua lớp kính, ánh mắt bình thản.
"Cô muốn nói về chuyện của bà ngoại?"
Giang Nhược Tuyết sững sờ một chút, rồi cười gằn.
"Cô biết rồi thì đã sao? Không có bằng chứng."
"Bà già đó ch*t thảm thật đấy, bị hất văng đi hơn chục mét."
"Ai bảo bà ta lo chuyện bao đồng, cứ nhất quyết đòi điều tra xem tôi có thực sự c/ứu Phó Thận Hành hay không."
"Tôi chỉ tìm người dọa bà ta một chút, ai ngờ gã tài xế đó uống say quá."
Tay tôi nắm ch/ặt lấy ống nghe, khớp ngón tay trắng bệch.
Hóa ra là vậy.
Bà ngoại vì hạnh phúc của tôi mà đi điều tra Giang Nhược Tuyết, nên mới bị diệt khẩu.