Ánh mắt đó, còn khiến tôi đ/au lòng hơn bất kỳ lời chỉ trích nào.
Hạ Miên Miên e dè nhìn về phía giáo viên chủ nhiệm:
"Thầy Vương, giờ bằng chứng đã rành rành, thầy sẽ không vì gia cảnh của bạn Chu Đường đặc biệt mà nương tay với bạn ấy chứ? Như vậy đối với những học sinh bình thường chúng em quá là bất công..."
Thật là một chiêu "lạt mềm buộc ch/ặt" cao tay.
Thầy chủ nhiệm mặt mày tái mét, sau vài giây im lặng, cuối cùng cất giọng khàn đặc tuyên bố:
"Kết quả thi thử lần ba của em Chu Đường bị hủy bỏ, ghi một lỗi cảnh cáo. Sau lễ chào cờ tuần sau, em phải đọc bản kiểm điểm trước toàn trường."
Tôi đứng ch/ôn chân tại chỗ, bên tai ù đi, mọi thứ trước mắt đều trở nên nhòe nhoẹt.
Chỉ có Hạ Miên Miên khi đám đông tản ra, dùng giọng nói chỉ hai chúng tôi nghe thấy, khẽ nói:
"Chị à, nhường em nhé."
3
Kết quả thi thử lần ba công bố.
Hạ Miên Miên với số điểm cao ngất ngưởng, một lần nữa giành vị trí nhất khối.
Còn tin tức tôi bị bắt quả tang gian lận, như mọc thêm cánh, bay vèo về đến nhà.
Bố tôi gi/ận dữ lôi đình:
"Gian lận?! Mày dám gian lận sao? Mặt mũi nhà họ Chu của chúng ta đều bị mày làm cho mất sạch rồi!"
Ông ấy gân cổ lên, mảnh vỡ ấm trà và nước trà b/ắn tung tóe khắp nơi.
"Bố! Con không có! Là Hạ Miên Miên nó..."
"C/âm mồm!!"
Ông ấy chẳng thèm nghe, ngón tay gần như chọc vào sống mũi tôi:
"Chẳng lẽ nhà trường lại oan uổng mày sao?"
"Tao thấy mày là do mẹ mày chiều hư rồi, phẩm hạnh kém cỏi, hư vinh tột độ!"
"Thành tích trước đây của mày chắc cũng là chép được mà ra chứ gì?"
"Người ta Miên Miên có thể dựa vào bản lĩnh của mình để đứng nhất! Còn mày? Ngoài việc làm mất mặt tao ra, mày còn làm được cái gì?"
Lồng ngựk ông phập phồng dữ dội, trong ánh mắt là sự chán gh/ét và thất vọng không chút che giấu:
"Miên Miên, từ hôm nay, phòng ngủ của Đường Đường thuộc về con! Thiếu cái gì cứ bảo chú! Chú m/ua cho con!"
Hạ Miên Miên cười ngọt ngào:
"Cảm ơn chú Chu!"
"Còn mày--"
Bố tôi lạnh lùng liếc tôi một cái:
"Cút xuống phòng người ở mà kiểm điểm cho tử tế!"
4
Phòng người ở nằm ở góc tầng một biệt thự.
Điều kiện không tệ, nhưng sự s/ỉ nh/ục thì đầy ắp.
Tôi lờ đờ đặt vài món đồ dùng cá nhân ít ỏi xuống, ngồi trên chiếc giường cứng ngắc, đầu óc rối bời.
Tôi rõ ràng là con gái ruột của ông, tại sao không phân biệt phải trái đã khép tội tôi? Tại sao lại cứ nhất quyết không chịu tin tôi?
Điều khó hiểu hơn cả là, rốt cuộc Hạ Miên Miên đã làm thế nào?
Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến ngay.
"Ái chà, tiểu thư sao lại ở đây thật rồi?"
Bảo mẫu Hạ Huệ Phân dắt tay Hạ Miên Miên bước vào.
Hai người đi lại qua lại như đang tham quan vườn bách thú, trên mặt Hạ Huệ Phân treo vẻ lo lắng giả tạo, trong ánh mắt lộ ra vẻ đắc ý của kẻ vừa hả hê.
"Cái chỗ này đâu phải chỗ cho người ở cơ chứ, vừa ẩm thấp ánh sáng lại kém. Tiểu thư từ nhỏ được nuông chiều, chắc chắn không chịu nổi đâu!"
"Bố con cũng thật là, nổi nóng lên là chẳng màng gì nữa... Để lát nữa dì nói lại với ông ấy!"
Tôi hừ lạnh một tiếng:
"Không phải chỗ cho người ở, thế mà bà cũng ở đây bao nhiêu năm rồi đấy thôi?"
"Mày--!"
Hạ Miên Miên mỉm cười ngăn mẹ mình lại.
Cô ta thay đổi vẻ mặt e dè thường ngày, túm lấy vạt váy, xoay một vòng trước chiếc giường chật hẹp của tôi.
Vạt váy tung bay, nụ cười rạng rỡ đến chói mắt.
"Chu Đường, phòng của cậu thật sự rất đẹp! Cái ban công lộ thiên đó, tối tối ngắm sao chắc thích lắm! Còn cái phòng thay đồ nữa... còn lớn hơn cả căn nhà trước kia của tớ!"
Cô ta hạ thấp giọng, giọng điệu đ/ộc á/c không chút che giấu:
"Tuy hơi có lỗi với cậu, nhưng... tớ xin nhận nhé!"
"Còn cậu, cứ ở yên đây mà học tập, biết đâu ngày nào đó gặp vận may thi hơn tớ, chú Chu vui lên, sẽ cho cậu lên phòng đôi đấy... hì hì!"
Ánh mắt tôi rơi trên người cô ta.
Cô ta đang mặc chiếc váy dạ hội cao cấp mùa xuân hè mà tôi còn chưa nỡ mặc, đeo sợi dây chuyền kim cương hồng mà bố tặng tôi năm ngoái, còn trên cổ tay cô ta...
Một vệt màu xanh biếc ôn nhu lọt vào tầm mắt.
Đồng tử tôi co rút lại:
"Cô tháo ra cho tôi!"
Hạ Miên Miên bị tiếng quát bất ngờ làm cho gi/ật mình, vỗ vỗ ngựk đầy h/oảng s/ợ:
"Làm tớ sợ ch*t đi được!"
"Cậu hung dữ cái gì? Bây giờ phòng là của tớ, đồ đạc bên trong đương nhiên cũng là của tớ!"
Cô ta đắc ý lắc lắc cổ tay:
"Sao, tiếc à? Keo kiệt thế? Có tin tớ mách chú Chu là cậu b/ắt n/ạt tớ không?"
Lý trí tôi đang bốc ch/áy, lao mạnh về phía cô ta:
"Tháo ra cho tôi!"
"Ai cho phép cô chạm vào vòng của mẹ tôi?!"
Hạ Miên Miên kêu lên một tiếng, linh hoạt né người ra sau.
Thấy tôi có vẻ như muốn liều mạng, cô ta lộ ra vẻ mặt chán gh/ét:
"Xì! Tớ cứ tưởng là đồ tốt gì, hóa ra là đồ người ch*t từng đeo! Đúng là xui xẻo!"
Lời còn chưa dứt, cô ta mạnh tay tháo chiếc vòng, không thèm nhìn, ném mạnh về phía bệ cửa sổ đ/á cẩm thạch bên cạnh!
"Không được--!"
Tôi x/é lòng x/é dạ, lao đến đỡ như một kẻ đi/ên.
"Chát--" một tiếng giòn tan.
Chiếc vòng vỡ tan tành.
Thế giới im lặng trong một giây.
"Hạ Miên Miên--! Tôi gi*t cô!"
Mắt tôi đỏ ngầu, bất chấp tất cả lao vào cô ta.
Nhưng hai chọi một, tôi hoàn toàn không phải đối thủ.
Hạ Huệ Phân bước một bước đến chắn trước mặt con gái, bàn tay to như cái quạt vung lên, t/át mạnh vào mặt tôi!
"Dám đụng đến con gái cưng của tao à? Tao thấy mày sống chán rồi!"
Tôi bị đá/nh nghiêng đầu sang một bên, nửa mặt tê dại ngay lập tức.
Trên mặt là cảm giác đ/au rát, trong miệng là vị sắt gỉ tanh ngọt, tôi khó khăn ngẩng đầu lên:
"Bà dám đá/nh tôi? Có tin tôi bảo bố đuổi việc..."
Lời nói còn chưa dứt, tôi đột ngột mở to mắt.