Lời nói đến đầu môi, tôi lại đột nhiên thấy vô vị.

Cuối cùng, tôi chỉ lắc đầu: "Em không rõ."

Chu Diệc Hàn cũng không ngạc nhiên: "Xin lỗi, hôm nay anh đường đột quá."

Tôi giữ anh ấy lại ăn một bữa cơm tối giản dị.

Lúc tiễn anh xuống lầu, cửa thang máy vừa mở, tôi nhìn thấy Trình Tư Trạch đang đứng ở hành lang.

Anh ấy quát m/ắng xối xả: "Lý Ý, đồ ng/u ngốc. Cô không có ô mà không biết gọi tôi đến đón à? Tìm hắn ta là có ý gì?"

"Còn nữa, tại sao cô không trả lời tin nhắn của tôi?"

Tôi bình tĩnh trả lời câu hỏi của anh: "Điện thoại hết pin rồi."

"Vừa hay gặp Chu Diệc Hàn, anh ấy đưa tôi về nên tôi mời anh ấy ăn một bữa."

Chu Diệc Hàn hơi ngạc nhiên, nhưng vẫn lịch sự gật đầu với anh rồi rời đi.

Để lại không gian cho chúng tôi.

Trình Tư Trạch theo tôi vào nhà.

Anh nắm lấy cánh tay tôi, kéo tôi về phía anh.

"Lý Ý, cô cố ý đúng không? Dùng hắn ta để chọc tức tôi?"

Tôi giải thích: "Không có. Thật sự là trùng hợp."

"Cô lừa ai thế, trước đó tôi vừa nói với cô Thẩm Lê đến nhà nấu cơm cho tôi, cô liền để Chu Diệc Hàn đến ăn cơm. Nếu cô muốn dùng cách này để làm tôi tức gi/ận, thì cô thực sự đã làm được rồi."

"Nhưng cô phải hiểu, Lý Ý, tôi không yêu cô. Cô làm thế này, không khiến tôi gh/en, càng không khiến tôi khó chịu. Chỉ khiến tôi cảm thấy... cô thật sự rất làm màu."

Tôi ngước mắt nhìn anh: "Rất làm màu sao?"

"Chẳng lẽ không phải à? Cô đừng quên, lúc mới kết hôn, chính miệng cô đã hứa với tôi là tôi có thể tiếp tục thích Thẩm Lê."

Tôi chớp mắt thật mạnh, ép dòng nước mắt ngược vào trong.

"Ừ, cho nên chẳng phải em vẫn luôn không ngăn cản anh sao?"

Tôi bình thản nói.

"Bây giờ em cũng coi như đang cản trở anh, làm anh khó chịu khi theo đuổi cô ấy rồi. Vậy chi bằng, chúng ta đi lấy giấy ly hôn đi."

"Kết thúc sớm mối qu/an h/ệ này, đối với anh, đối với em, đều tốt."

7.

Trình Tư Trạch như bị lời nói của tôi chọc cười, khóe miệng gi/ật gi/ật nhưng trong mắt chẳng có chút ý cười nào.

"Cô gấp rút muốn vạch rõ qu/an h/ệ với tôi như vậy sao?"

"Lý Ý, chuyện ly hôn, cũng nên để tôi là người nói trước."

Tôi gật đầu, thuận theo lời anh: "Được, vậy mai đến cục dân chính, để anh đề nghị, được không?"

Anh trừng mắt nhìn tôi mấy cái, lồng ngựk phập phồng dữ dội, cuối cùng không nói một lời rồi đ/ập cửa bỏ đi.

Tôi xoa xoa thái dương đầy mệt mỏi.

Sau khi vệ sinh xong, tôi do dự không biết có nên gửi bản thỏa thuận ly hôn đã soạn sẵn cho anh ngay bây giờ không.

Không ngờ, điện thoại của anh gọi đến trước một bước.

Giọng nói gi/ận dữ của anh truyền đến: "Lý Ý, cái cốc gốm trong phòng sách của tôi đâu? Chính là đôi cốc màu xanh mà chúng ta cùng làm ấy."

"Còn nữa, tấm thảm nhỏ cô đan ở phòng khách, con chó x/ấu xí ch*t đi được cô làm ở đầu giường phòng ngủ... sao đều biến mất rồi?"

"Vứt rồi."

Giọng anh đột nhiên cao lên: "Dựa vào đâu mà vứt? Đó đều là thứ cô tặng..."

Tôi ngắt lời anh.

"Trình Tư Trạch, chẳng phải anh bảo tôi đừng để lại dấu vết, đừng để Thẩm Lê phát hiện chúng ta từng ở bên nhau sao? Bây giờ tôi dọn dẹp sạch sẽ bằng chứng tôi từng tồn tại, ly hôn với anh, chúc phúc cho anh và cô ấy. Anh còn không hài lòng chỗ nào? Rốt cuộc anh đang gi/ận cái gì?"

Đầu dây bên kia im bặt, chỉ còn tiếng thở.

Giây tiếp theo, cuộc gọi bị ngắt.

Tôi cứ ngỡ với tính khí như Trình Tư Trạch, ít nhất một tuần anh sẽ không thèm đếm xỉa đến tôi.

Trước đây anh gi/ận là toàn đối xử với tôi như vậy.

Một tuần không về nhà, chỉ để mình tôi trong căn nhà trống rỗng.

Anh lại gọi điện đến vào lúc nửa đêm.

Giọng anh đầy hơi men: "Lý Ý, cô qua đón tôi đi, tôi đang ở quán bar..."

Cơn gi/ận tích tụ lập tức dâng lên: "Trình Tư Trạch, anh bị b/ệnh à? Giữa đêm hôm khuya khoắt, rốt cuộc anh muốn làm gì?"

Đầu dây bên kia im lặng một lúc, chỉ còn lại những tiếng ồn ào hỗn tạp.

Một lúc lâu sau, giọng anh buồn bực truyền đến: "Lý Ý... tôi cũng không biết mình muốn làm gì..."

"Tôi chỉ là... không quen..."

Tôi nghe không rõ, tôi rất buồn ngủ.

Không biết từ lúc nào lại thiếp đi.

Khi tỉnh lại, trời đã sáng rõ.

Nhớ đến cuộc gọi không đầu không cuối nửa đêm qua, trong lòng thoáng qua một chút áy náy.

Tôi cầm điện thoại lên, định nhắn tin cho anh, mới phát hiện mình đã bị chặn.

Thử hết mọi cách liên lạc có thể nghĩ ra, không ngoại lệ, tất cả đều bị chặn.

Tôi cầm điện thoại, ngẩn người nhìn màn hình một lúc, cuối cùng chỉ biết thở dài.

Thôi bỏ đi.

8.

Cấp trên sắp xếp tôi đi công tác, coi như cho tôi một cơ hội lấy công chuộc tội, thời hạn một tháng.

Tôi đồng ý.

Nếu là trước đây, tôi tuyệt đối sẽ không đồng ý rời đi lâu như vậy.

Vì Trình Tư Trạch luôn vừa chê món tôi nấu dở, vừa phàn nàn tôi đi rồi anh không có cơm ăn.

Còn tôi, dù chỉ đi công tác vài ngày cũng sẽ không kìm được mà nhớ anh, nghĩ xem anh có ăn uống tử tế không, nhà cửa có lại bừa bộn như một bãi chiến trường không.

Nhưng bây giờ, hình như không còn nữa.

Hóa ra những điều từng cho là khó lòng c/ắt đ/ứt, giờ đây dường như cũng không khó như mình tưởng.

Trước khi lên đường, tôi đã gửi bản thỏa thuận ly hôn đã in sẵn cho Trình Tư Trạch.

Đến thành phố công tác, tôi gặp Chu Diệc Hàn ở sảnh khách sạn.

Anh đưa theo đội ngũ cấp dưới, cũng đến đây để bàn bạc dự án.

Trùng hợp hơn nữa là, trong số cấp dưới của anh có một cô học muội kém chúng tôi hai khóa thời đại học, từng có thời gian qu/an h/ệ khá tốt với tôi.

Cô ấy biết chuyện cũ tôi từng thầm mến Chu Diệc Hàn.

Nay thấy anh ly hôn, liền nhiệt tình thường xuyên tổ chức tiệc, mời chúng tôi cùng ăn cơm.

Sau một hai lần, tôi thấy hơi bất lực, chủ động giải thích với cô ấy: "Chuyện giữa tôi và Chu Diệc Hàn đều là chuyện quá khứ rồi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm