Trong cốt truyện ban đầu.

Cha mẹ nuôi của Thẩm Diễn không muốn cậu thi đại học thuận lợi rồi bay xa khỏi tầm kiểm soát của họ.

Họ chỉ muốn dồn hết tâm huyết để vun vén cho đứa con trai ruột.

Thế là họ làm thủ tục thôi học cho Thẩm Diễn, bắt cậu bỏ học sớm đi làm ki/ếm tiền nuôi gia đình, giúp đỡ em trai.

Nhưng Thẩm Diễn không chịu, nhất quyết đòi quay lại trường tiếp tục học.

Cuối cùng, cậu bị cha nuôi đá/nh g/ãy hai chân rồi nh/ốt trong nhà.

Bắt cậu phải "nghĩ thông suốt" mới chịu chữa chân.

Sau khi Hứa Tri Tinh biết Thẩm Diễn bị cha mẹ nuôi giam giữ.

Cô ta nghĩ rằng báo cảnh sát cũng không ngăn được việc cậu bị thôi học.

Thế là cô ta tìm đến "tôi".

"Tôi" lúc đó vốn biết rõ Thẩm Diễn chán gh/ét mình.

Nên chọn cách để trợ lý Tần đứng ra làm người tài trợ, vừa đ/ấm vừa xoa, giải quyết êm đẹp cha mẹ nuôi cho Thẩm Diễn.

Nhờ đưa đi cấp c/ứu kịp thời.

Đôi chân của Thẩm Diễn không gặp vấn đề gì nghiêm trọng.

Còn "tôi" thì thường xuyên đến b/ệnh viện thăm cậu, qua lại nhiều lần, mối qu/an h/ệ giữa hai người cũng dần phá băng.

Hứa Tri Tinh sau khi nhận ra sự khác lạ giữa chúng tôi thì gh/en t/uông nổi lên.

Cô ta hoàn toàn quên mất thỏa thuận bảo mật đã ký với trợ lý Tần.

Tìm đến Thẩm Diễn để tiết lộ người tài trợ đứng sau chính là tôi.

"Chúc Kiểu Nguyệt đã tâm cơ giấu cậu... cậu, đừng để cô ta lừa."

Nói xong cô ta mới tự biết mình sai.

Không chỉ vì đã nhận tiền.

Mà còn sợ bị trợ lý Tần trả th/ù, cuối cùng chọn cách chuyển trường rời khỏi Hải Thành.

...

Tôi cứ ngỡ sau khi Thẩm Diễn biết chuyện.

Thứ chờ đợi tôi sẽ là sự gi/ận dữ, trách móc, hoặc là sự từ chối lạnh lùng hơn.

Nhưng không có gì cả.

Cậu ta cứ thế tựa vào giường b/ệnh, ánh nắng rơi trên gương mặt cậu ta.

Giọng điệu bình thản như đang nói một chuyện không liên quan: "Cậu làm bạn gái tôi nhé?"

Sau đó tốt nghiệp cấp ba.

Thẩm Diễn như ý nguyện đỗ vào Thanh Hoa, Bắc Đại, tôi đi du học và đề nghị chia tay.

Còn chu đáo chuyển nhượng cho cậu ta một căn nhà gần khu vực Thanh Bắc.

Mà căn nhà này lại có người em họ chưa từng gặp mặt của Thẩm Diễn sống ngay sát vách.

Tiếp đó chính là bị cưỡng đoạt, giam cầm, táng thân trong biển lửa...

Trong cốt truyện mà bình luận nói.

Tôi giống như một NPC thúc đẩy cốt truyện cốt lõi của Thẩm Diễn.

Xuất hiện khi cần thiết, biến mất khi không cần thiết.

Nhưng mà.

Tại sao chứ?

Tôi không phải NPC.

Tôi là Chúc Kiểu Nguyệt.

-

Hứa Tri Tinh sau này có tìm tôi để nói về "quá khứ".

Nhắc đến những chuyện này.

Giọng cô ta gấp gáp lại căng thẳng, như thể đã kìm nén quá lâu cuối cùng cũng tìm được lối thoát.

"Cậu cứ coi như những gì tôi nói là một giấc mơ đi, nếu không nói ra, tôi thật sự sẽ bị ép đến phát đi/ên mất."

"Thẩm Diễn hắn là một kẻ đi/ên, là một tên bi/ến th/ái." Khi nhắc đến cái tên này, cơ thể cô ta không thể kiểm soát mà khẽ run, trong mắt tràn đầy nỗi sợ hãi, "Hắn tốt nhất nên ở trong b/ệnh viện t/âm th/ần cả đời, đừng bao giờ ra ngoài làm hại người khác."

"Người từ đầu đến cuối hắn thích chỉ có mình cậu thôi. Thời niên thiếu là do lòng tự trọng quá cao, miệng cứng lòng mềm, cao ngạo không chịu cúi đầu nên mới không giữ được cậu; sau này khi có quyền có thế rồi, hắn trở nên bất chấp th/ủ đo/ạn, bất kể phải trả giá đắt thế nào cũng muốn giam cầm cậu bên cạnh, ngay cả khi biết cậu sớm đã chẳng còn thích hắn nữa."

"Người hại ch*t cậu hắn đã tìm ra, đối phương lại ngây thơ cho rằng tình yêu đích thực của Thẩm Diễn là tôi, còn lấy tôi ra u/y hi*p hắn. Nhưng kết quả thì sao, Thẩm Diễn căn bản không quan tâm sống ch*t của tôi, hắn trơ mắt nhìn tôi tắt thở, cho đến khi lấy được bằng chứng đưa đối phương vào tù, mới chịu ra tay..."

"Cho nên sau khi trọng sinh, tôi tuyệt đối không thể nào đi c/ứu hắn, tôi từng nghĩ có nên thông báo cho cậu giống kiếp trước, để trợ lý Tần đứng ra hay không. Nhưng mà... cậu cứ coi như tôi bao đồng đi, người đàn ông bi/ến th/ái như vậy, đến gần hắn chỉ có trở nên bất hạnh thôi."

Cô ta ngước mắt nhìn tôi, ánh mắt chân thành lại mang theo vẻ hối lỗi.

"Chúc tiểu thư, tuy cốt truyện đã thay đổi, nhưng tôi vẫn muốn nói một tiếng xin lỗi với 'quá khứ' của cậu."

"Chúc cậu tương lai mọi sự đều tốt đẹp, bình an vui vẻ, hạnh phúc an khang."

(Hết)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm