Nó ngẩng đầu lên, cơ mặt giãn ra trông thấy.

"Vậy em đi đây nhé--chiều nay còn có tiết học."

"Ừ."

Nó quay người bước đến cửa, rồi lại khựng lại.

"Anh."

"Hửm?"

"Cái người--cái người Cô Nương ấy--"

Nó hạ thấp giọng, nhìn quanh trái phải rồi hỏi: "Bà ấy--còn ở đó không?"

"Không còn nữa, đi rồi."

"Đi thật rồi sao? Sẽ không bao giờ--"

"Sẽ không bao giờ nữa."

Thẩm Quang Tông thở phào nhẹ nhõm, bước chân nhẹ nhàng hơn ba phần.

Rồi nó đẩy cửa bước ra--

Ngoài cửa là viện trưởng Tô đang đứng.

Ông lão g/ầy như que củi hơn sáu mươi tuổi đang ôm túi quẩy nóng từ hàng ăn sáng trở về, vừa vặn đụng mặt Thẩm Quang Tông.

"Ai đây?" Viện trưởng Tô liếc nhìn tôi.

"Em trai cháu."

"Ồ, đến thăm cậu à?" Viện trưởng Tô đá/nh giá Thẩm Quang Tông hai giây, rồi rút một chiếc quẩy trong túi đưa cho nó: "Ăn đi, anh cậu đang tuổi lớn, cậu cũng vậy."

Thẩm Quang Tông ngẩn người, nhận lấy chiếc quẩy.

Rồi nó nhìn viện trưởng Tô, lại nhìn tôi, bỗng nhiên nở nụ cười toe toét.

Không phải nụ cười hợm hĩnh như trước.

Mà là một kiểu--

Nói sao nhỉ.

Giống như nụ cười của một đứa em trai khi phát hiện ra anh mình đang được người khác chăm sóc--một nụ cười an tâm.

"Cháu cảm ơn ông ạ." Nó cúi chào viện trưởng Tô.

Lần này là cúi chào thật sự.

Rồi nó vừa cắn quẩy, vừa đeo cái cặp sách căng phồng, đẩy cửa kính của trung y quán, bước vào ánh nắng tháng Tư.

Tôi đứng sau quầy, nhìn bóng lưng nó in trên cửa kính ngày một xa dần.

Viện trưởng Tô đứng cạnh tôi, nhai quẩy, nói ú ớ:

"Em trai cậu khá đấy chứ."

"Ừ."

"Trước đây không tốt à?"

"Trước đây... trước đây nó không hiểu chuyện lắm."

Viện trưởng Tô hừ một tiếng, đẩy túi quẩy về phía tôi.

"Ăn đi. Đừng có nhìn mãi. Nhìn nhiều thì nó cũng chẳng cao thêm được đâu."

Tôi thu hồi ánh mắt khỏi cửa kính, cầm lấy một chiếc quẩy.

Cắn một miếng.

Nóng hổi. Giòn tan. Thơm phức.

Vết thương trên môi tôi đã lành từ lâu rồi.

Mọi thứ đều đã ổn cả.

【Chương Mười】

Một năm sau.

Tôi đang ở trong trung y quán cạnh b/ệnh viện trung tâm huyện, đã từ học việc lên thành trợ lý bốc th/uốc chính thức. Lương tháng tăng lên hai nghìn tám. Viện trưởng Tô đăng ký cho tôi một khóa giáo dục thường xuyên dành cho người lớn về Trung y, bảo rằng: "Bằng cấp là thứ không thể thiếu, nền tảng của cậu tốt, hãy thi lấy cái bằng."

Tôi đăng ký. Tan làm buổi tối thì đi học.

Ngày tháng bận rộn nhưng vững vàng.

Cuối mỗi tháng, Thẩm Quang Tông sẽ gọi một cuộc điện thoại.

Nội dung cuộc gọi luôn là ba việc:

Thứ nhất, báo cáo thành tích--điểm toán của nó tăng từ sáu mươi bảy lên tám mươi mốt, tiếng Anh từ năm mươi tư lên sáu mươi ba. Văn luôn ổn định ở mức bảy mươi mấy, bài văn nào cũng được thầy giáo khoanh đỏ khen ngợi.

"Thầy Trương bảo văn của em có tình cảm chân thực." Nó tự hào khoe trong điện thoại.

"Viết về cái gì?"

"Viết về anh."

"..."

"Em viết một bài văn tên là 《Anh trai tôi》, thầy Trương bảo thầy đọc mà phát khóc."

"Em viết cái gì?"

"Thì viết về chuyện anh làm đồng cờ thôi. Còn viết về ánh sáng trong từ đường đêm đó nữa--dù em không tận mắt nhìn thấy, nhưng em đã thấy từ trong chăn--luồng sáng đó chiếu từ cửa sổ nhà em vào, làm sáng rực cả căn phòng--"

"Được rồi, được rồi."

"Hì hì."

Việc thứ hai--trả n/ợ.

Nó làm thêm vào kỳ nghỉ hè--bốc hàng ở siêu thị trong trấn, mỗi ngày sáu mươi tệ. Cả kỳ nghỉ hè gom được hai nghìn tệ.

"Anh, trước mắt trả anh hai nghìn. Còn n/ợ anh bốn vạn năm nghìn sáu trăm."

"Không cần đâu--"

"Cần chứ. Em đã nói là tự mình trả mà."

"...Được."

Việc thứ ba--ba mẹ.

Việc này lần nào nó cũng để lại cuối cùng. Giọng sẽ thấp xuống.

"Ba--vẫn như thế. Không uống rư/ợu nữa, nhưng cũng không nói chuyện nhiều. Ngày nào cũng ngồi lì trong nhà. Đôi khi nửa đêm tỉnh dậy, đứng trước cửa phòng cũ của anh. Đứng hồi lâu."

"Mẹ--bà ấy dạo này bắt đầu đi giúp việc trong làng. Mùa thu hoạch thì giúp người ta bẻ ngô. Chân bà Trương không tốt, tuần nào bà ấy cũng qua dọn dẹp giúp."

"Bà ấy hỏi khi nào anh về."

Tôi không trả lời.

Thẩm Quang Tông cũng biết tôi sẽ không trả lời, nên nó chỉ nói xong những lời này rồi đổi chủ đề.

"Anh, em có phương pháp học từ vựng tiếng Anh hay lắm, anh nghe thử nhé--"

"Nói đi."

Nó luyên thuyên giảng giải ở đầu dây bên kia.

Nhịp điệu rất nhanh.

Giọng nói rất sáng.

Giống như một mầm non đang nỗ lực vươn mình dưới ánh mặt trời.

--

Hai năm sau.

Thẩm Quang Tông thi trung học phổ thông.

Nó đứng thứ ba mươi bảy toàn trấn.

Thứ ba mươi bảy không cao. Nhưng đối với một đứa trẻ hai năm trước còn được mười một điểm toán, chỉ biết quay TikTok mà nói--

Thế là đủ.

Đủ để vào trường cấp ba tốt nhất huyện.

Nó chụp ảnh giấy báo nhập học gửi cho tôi.

Dưới bức ảnh là một dòng chữ: "Anh, em vào cấp ba rồi. Lên kinh ứng thí đây."

Tôi trả lời một chữ: "Cút."

Rồi tôi gom một nghìn tệ chuyển cho nó.

"M/ua hai bộ đồng phục mới. Đừng mặc đồ vỉa hè."

Nó trả lời ngay lập tức: "Đây là lời thoại của em mới đúng chứ??? Anh tự lo cho đống quần áo anh đang mặc đi đại ca ơi!!!"

--

Ba năm sau.

Thẩm Quang Tông học lớp mười một.

Ban xã hội. Điểm tuyệt đối môn Lịch sử.

Nó bảo nó muốn thi đại học.

"Đại học gì?"

"Không biết. Nhưng em muốn học y."

"Học y?"

"Ừ. Chẳng phải anh đang làm việc ở tiệm th/uốc Đông y sao. Em thấy hay lắm. Chữa b/ệnh c/ứu người."

Tôi bật cười.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm