“Ninh Vương, ngươi cư/ớp vợ người khác, làm nh/ục em vợ! Trái luân thường đạo lý, không xứng đáng giữ trọng trách!”

“Trẫm hôm nay thu hồi hổ phù trong tay ngươi, đổi phong địa của ngươi thành Lĩnh Nam. Trẫm chỉ có thể trách ph/ạt ngươi như vậy mới dẹp yên được sự phẫn nộ của các thế gia và thần tử.”

“Haiz! Ngũ đệ, ngươi hồ đồ quá!”

Sau khi hổ phù bị thu hồi, Thẩm Hàn Sơn trở thành vị tướng hữu danh vô thực, bị người đời cười chê.

Hoàng đế ban khẩu dụ, lệnh cho hắn trong vòng ba ngày phải rời khỏi kinh thành.

Thẩm Hàn Sơn vội vã thu dọn hành lý, lôi kéo Hứa Diệu Vi với ánh mắt tràn đầy oán đ/ộc lên đường tới Lĩnh Nam.

Một buổi chiều nửa năm sau, tôi ăn một hơi hết mười hai quả quýt chua mà vẫn thấy chưa đủ.

Tạ Phù Vân sợ hãi tột độ, vội vàng mời thái y đến bắt mạch cho tôi.

Sau khi bắt mạch, thái y cười hớn hở nói: “Chúc mừng đại nhân, phu nhân không sao cả, người đã mang th/ai được ba tháng rồi.”

Tạ Phù Vân vô cùng xúc động, ngay tối hôm đó, chàng ban thưởng nửa năm tiền lương cho toàn bộ hạ nhân trong phủ chỉ để ăn mừng việc tôi mang th/ai.

Sáng hôm sau, khi Liên Ý đang múc cháo cho tôi, nàng thì thầm: “Phu nhân, Ninh Vương ch*t rồi, là do Ninh Vương phi gi*t.”

Bàn tay đang gắp bánh bao nhân măng tươi gạch cua của tôi khựng lại.

Liên Ý nói tiếp: “Ninh Vương phi không chịu nổi cuộc sống khổ cực ở Lĩnh Nam, nhiều lần tranh cãi với Ninh Vương, hai người không ít lần động thủ với nhau.”

“Sau đó Ninh Vương vô tình tiết lộ chuyện hắn đã bỏ th/uốc đ/ộc mãn tính vào người Ninh Vương phi, ả tức gi/ận cực độ, đã dùng mảnh sứ rạ/ch cổ Ninh Vương ngay trong đêm.”

“Ninh Vương phi vì mưu hại dòng dõi hoàng thất nên hôm qua đã bị áp giải về kinh, bảy ngày sau sẽ bị xử trảm.”

Tôi múc một thìa cháo bát bảo đưa vào miệng: “Ta biết rồi. Liên Ý, tin tức của ngươi thật linh thông. Ngươi cứ ra kho chọn lấy một chiếc vòng vàng mình thích đi, nếu quản gia có hỏi thì cứ bảo là ta thưởng cho ngươi.”

Liên Ý vui mừng hớn hở tạ ơn tôi.

Tối hôm đó, tôi một mình đi đến thiên lao.

Chỉ thấy Hứa Diệu Vi đầu bù tóc rối co quắp trong nhà tù âm u lạnh lẽo, đôi mắt ảm đạm không chút ánh sáng.

Khi nhìn thấy tôi, ả bỗng sững sờ.

Tôi vuốt ve cái bụng bầu ba tháng, mỉm cười dịu dàng với ả, ả như thể bị kích động cực độ, ngất lịm đi ngay lập tức.

Một lát sau, ả bỗng mở mắt, nhìn tôi với ánh mắt đầy oán đ/ộc: “Hứa Ngọc Đào! Dựa vào cái gì mà kiếp này ngươi lại có thể sống bình yên như vậy! Còn gả được người chồng như ý?”

“Ta đã hiểu ra rồi, Thái tử hay Ninh Vương, đều là lũ khốn nạn không thể dựa dẫm!”

“Kiếp sau, ta nhất định sẽ sống tốt hơn ngươi! Ngươi là con gái chính thất thì đã sao? Ta tuy là con gái vợ lẽ, nhưng tuyệt đối không cam tâm chịu thua kém người khác!”

Tôi nhướn mày: “Chị à, chẳng lẽ chị không biết, phàm là những tội nhân liên quan đến hoàng thất, sau khi ch*t đi, th* th/ể đều sẽ bị các cao tăng ở Hộ Quốc Tự lập đàn trấn áp, vĩnh viễn không được siêu sinh sao?”

Nói đoạn, tôi quay lưng bỏ đi.

Tiếng khóc gào k/inh h/oàng của Hứa Diệu Vi vang lên sau lưng tôi.

Tôi bước những bước nhẹ nhàng rời khỏi thiên lao, gió đêm thổi bay tay áo, hương thơm thoang thoảng lan tỏa.

Giờ đây tiền kiếp đã đoạn, nghĩ đến những ngày tháng sau này, mỗi ngày đều sẽ là một khởi đầu tốt đẹp mới.

(Hết)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm