“Nếu em muốn hợp tác, chuyển cổ phần cho Thanh Thanh, giữa chúng ta sẽ không có chuyện gì xảy ra cả. Em vẫn là bà Trần, sau khi Thanh Thanh sinh con sẽ bế cho em nuôi, mọi thứ vẫn như cũ. Nếu em không muốn--”

Anh ta ngập ngừng một chút, nhìn tôi đầy thương hại:

“Vậy chúng ta gặp nhau tại tòa, anh sẽ cho em biết, một luật sư đẳng cấp nếu muốn chiếm lấy công ty của em thì dễ dàng đến mức nào.”

Tôi chằm chằm nhìn vào đôi mắt anh ta.

Đôi mắt mà tôi từng rất yêu, nghĩ rằng trong đó chỉ toàn là hình bóng của tôi.

Giờ tôi mới nhìn rõ, trong đó chỉ toàn là sự toàn tính.

“Anh u/y hi*p tôi?”

“Anh đang cho em lời khuyên,” anh ta lùi lại một bước, khôi phục lại giọng điệu ôn hòa ấy, “Lạc Ngôn, em biết mà, anh chưa bao giờ muốn làm tổn thương em cả.”

Tôi không nói gì.

Anh ta cầm túi tài liệu, bước ra cửa, bỗng quay đầu lại:

“Phải rồi, chuyện của mẹ em, anh đã liên hệ với b/ệnh viện, chuyển bà sang một phòng b/ệnh mới. Chi phí em không cần lo, anh là con rể của bà, là chồng của em, anh sẽ sắp xếp. Cũng, có quyền sắp xếp.”

Trần Gia Mộc nói là làm.

Ngay cả khi tôi tìm ra mẹ đang ở đâu, xuất hiện trước cửa phòng b/ệnh, cũng có hai bảo vệ chặn tôi lại:

“Xin lỗi, cô Tống, anh Trần đã dặn rằng, nếu không có sự cho phép của anh ấy, không ai được phép vào phòng b/ệnh này.”

“Tôi là con gái của bà!”

“Chúng tôi biết, nhưng anh Trần là người giám hộ hợp pháp của bà.”

Tôi ch*t lặng.

Chuyện này từ bao giờ?

Tôi lập tức gọi cho Trần Gia Mộc, anh ta không nghe máy.

Tôi gửi tin nhắn, anh ta cũng không trả lời.

Mẹ tôi nghe thấy động tĩnh, bên trong phát ra tiếng ư ư.

Cơ thể bà đã rất yếu, những năm trước bị mẹ của Tống Thanh Thanh chọc tức, nên đã nằm liệt giường.

Những năm này, dù có dùng th/uốc đắt tiền để duy trì mạng sống cho bà, cơ thể bà vẫn suy kiệt dần, đã không thể rời xa máy thở nữa.

Thế mà tôi không biết bà lấy đâu ra sức lực, lại có thể từ trên giường bò dậy, di chuyển ra cửa phòng b/ệnh, vỗ vào cửa phòng, phát ra tiếng khóc ư ư.

Bảo vệ ngay lập tức gọi hộ lý vào, mẹ tôi bị cưỡ/ng ch/ế đấy lên giường, bà quay đầu nháy mắt với tôi, tôi bỗng nhận ra điều gì đó.

Tôi móc điện thoại ra, quay một dãy số:

“Luật sư Vương, tôi muốn ủy quyền cho anh làm một chuyện.”

“Chị Lạc Ngôn, chị nói đi.”

“Giúp tôi soạn thảo một bản thỏa thuận thu m/ua cổ phần, bằng mọi giá, thu gom cổ phần lẻ của công ty.”

Đầu dây bên kia im lặng một chút:

“Chị Lạc Ngôn, chị chắc chắn chứ?”

“Chắc chắn, ngoài ra, giúp tôi tra xem quyền giám hộ của mẹ tôi đã chuyển sang tên Trần Gia Mộc như thế nào, tôi cần biết trong đó có vi phạm quy trình hay không. Tuy nhiên, lúc này, có một việc quan trọng nhất, tại nhà tôi có một bản thỏa thuận ly hôn mà Trần Gia Mộc đã ký tên, anh lập tức đi công chứng ly hôn, sau khi có hiệu lực, lấy lý do hôn nhân không còn tồn tại, chuyển quyền giám hộ của mẹ tôi trở lại.”

Cái nháy mắt vừa rồi của mẹ tôi chính là lời nhắc nhở giữa hai mẹ con. Năm đó sau khi ly hôn với Hứa Thạc, trước khi kết hôn với Trần Gia Mộc, mẹ tôi đã ép Trần Gia Mộc ký một bản thỏa thuận ly hôn. Bà nói nếu sau này Trần Gia Mộc phụ tôi, tôi chỉ cần ký tên mình là có thể ly hôn.

Mẹ tôi nói, Trần Gia Mộc là luật sư đẳng cấp, chuyện liên quan đến hôn nhân thì không thể không cẩn thận.

Cơ thể mẹ tôi lúc đó đã rất tệ, Trần Gia Mộc vì muốn mẹ tôi an tâm nên đã ký bản thỏa thuận này, ôm tôi bất lực nói:

“Mẹ, sao mẹ lại như vậy. Con với Lạc Ngôn vừa mới kết hôn mà.”

“Mẹ, mẹ cứ yên tâm, đời này con sẽ không làm bất cứ điều gì làm hại Lạc Ngôn, bản thỏa thuận này vĩnh viễn không thể có hiệu lực.”

Ký xong bản thỏa thuận này, đêm đó mẹ tôi hôn mê nhập viện.

Tôi cũng bận chạy đôn, một bên chăm mẹ, một bên chiến đấu với hai mẹ con Tống Thanh Thanh, quá bận rộn khiến tôi quên bặng chuyện này.

Tôi cúp điện thoại.

Bước ra khỏi cổng b/ệnh viện.

Gó lạnh, thổi khiến toàn thân tôi r/un r/ẩy. Tôi kéo ch/ặt áo, lên xe.

Quay đầu nhìn lại, Trần Gia Mộc, chính ba năm ên ấm đã khiến anh quên mất, Tống Lạc Ngôn tôi rốt cuộc là người như thế nào.

Luật sư Vương làm việc rất hiệu quả, ba ngày sau, tôi nhận được giấy ly hôn.

Trần Gia Mộc chắc chẳng thể nào ngờ, bản thỏa thuận dỗ mẹ tôi ký năm nào, hôm nay lại trở thành đò/n chí mạng mà anh ta tự tay trao cho mình.

Tôi ngồi trong văn phòng, nhìn giấy ly hôn, giống hệ như tờ giấy ly hôn với Hứa Thạc cách đây vài năm.

Ngay cả con người anh ta cũng chẳng khác gì.

Điện thoại bên cạnh rung vô số lần.

Toàn là cuộc gọi của Trần Gia Mộc.

Tôi không nghe.

Cuối cùng, anh ta gửi một tin nhắn:

“Tống Lạc Ngôn, em làm thật đấy à?”

Tôi không trả lời, anh ta lại gửi thêm một tin:

“Bản thỏa thuận đó là do anh bị mẹ em ép ký, không có giá trị pháp lý, anh sẽ xin hủy bỏ.”

Tôi chằm chằm nhìn màn hình, cười lạnh lùng.

Luật sư đẳng cấp, ngay cả thỏa thuận mình tự ký cũng muốn lật lại án.

Tiếc là, năm đó mẹ tôi mời là đội ngũ công chứng tốt nhất Giang Thành, giấy trắng mực đen, chữ ký và dấu tay của anh ta không thiếu một nét.

Tôi trả lời một câu:

“Gặp nhau tại tòa, luật sư Trần.”

Câu nói này là vài ngày trước anh ta nói với tôi.

Giờ tôi trả lại y hệ cho anh ta.

Trần Gia Mộc đến nhanh hơn tôi tưởng, tối đến giờ tan làm, vừa xuống lầu, đã thấy xe của anh ta đỗ trước cửa công ty.

Anh ta dựa vào xe, tay kẹp một điếu th/uốc.

Nghĩ thật nực cười, hơn hai mươi năm quen biết, ba năm hôn nhân, vậy mà tôi chưa bao giờ biết anh ta biết hút th/uốc.

Anh ta nhìn thấy tôi, dập tắt th/uốc, bước tới.

“Lạc Ngôn.”

Tôi không dừng lại, tiếp tục đi thẳng về phía xe của mình.

Anh ta chặn tôi lại:

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm