Nhớ lại ba bản nhạc đã luyện tập không biết bao nhiêu lần.
Cũng nhớ lại vài tháng trước, anh rút chìa khóa từ tay tôi, nói Hứa Trừng không thích có đồ đạc của người khác ở đây.
Thế nên tôi lắc đầu.
"Không."
12
Tôi cứ tưởng mọi chuyện đến đây là kết thúc.
Nhưng Hứa Trừng rõ ràng không nghĩ vậy.
Nửa tháng sau, cô ta trực tiếp tìm đến studio.
Trần Quỳ không có ở đó, tôi đang ngồi sửa bản vẽ một mình.
Khi cô ta đẩy cửa bước vào, dáng vẻ đã g/ầy đi rất nhiều, câu đầu tiên cô ta nói là:
"Cô hài lòng rồi chứ?"
Tôi ngẩng đầu.
"Cái gì?"
"Đừng giả vờ nữa, Thiệu Mân hủy đính hôn, chẳng phải là điều cô muốn sao?"
Tôi thấy cô ta thật kỳ lạ.
"Tôi đã từ chối anh ấy rồi."
Hứa Trừng rõ ràng không tin.
"Cô mà chịu từ chối?"
Cô ta cười đầy mỉa mai.
"Người đã học theo tôi suốt năm năm, giờ nói với tôi là cô không cần anh ấy? Cô không thấy nực cười sao?"
Tôi đặt bút xuống.
"Vậy cô hy vọng thế nào?"
Cô ta sững người.
"Hy vọng tôi và anh ấy quay lại? Rồi cô có thể tự nhủ với bản thân rằng, không phải hai người không hợp, mà là tại tôi đã cư/ớp anh ấy đi?"
Sắc mặt cô ta trắng bệch.
Tôi chợt hiểu ra, Hứa Trừng cần tôi, thậm chí còn cần tôi hơn cả Thiệu Mân.
Chỉ cần tôi còn đứng đây, cô ta có thể đổ mọi thất bại lên đầu tôi.
Không phải năm năm đã thay đổi họ.
Không phải cô ta vẫn sống trong quá khứ.
Cũng không phải Thiệu Mân đã không còn thích cô ta của hiện tại.
Chỉ vì có một kẻ thế thân.
Là do thế thân bắt chước quá giỏi, quá th/ủ đo/ạn.
Đã cư/ớp mất vị trí vốn thuộc về cô ta.
Như vậy thì đơn giản hơn nhiều.
Hứa Trừng nghiến răng.
"Cô đừng đắc ý. Không có tôi, cô đến việc anh ấy thích gì cũng chẳng biết."
Tôi gật đầu.
"Đúng."
Cô ta sững sờ.
Tôi nhìn cô ta.
"Cho nên trước đây tôi cảm ơn cô, thật đấy. Không có cô, có lẽ tôi đã không thể nhanh chóng trở thành dáng vẻ mà anh ấy thích đến vậy."
Cô ta tức đến mức mặt đỏ bừng vì câu nói này.
Nhưng tôi lại bất chợt nhìn thấy ly cà phê bên tay cô ta.
Cà phê đen, không đường.
Lại nhìn chiếc áo khoác đen trên người cô ta, cùng với dòng tin nhắn cô ta gửi cho trợ lý trước khi vào cửa:
【Tôi ở trên lầu, có việc thì gọi điện, điện thoại vẫn mở.】
Tôi im lặng vài giây, đột nhiên bật cười.
Hứa Trừng nhíu mày.
"Cô cười cái gì?"
"Không có gì. Chỉ là tự nhiên thấy khá thú vị."
Tôi nhìn cô ta.
"Hứa Trừng, gần đây có phải cô cũng đang học theo tôi không?"
Cả người cô ta cứng đờ.
Tôi chỉ vào ly cà phê đen không đường bên tay cô ta:
"Trước đây cô có uống cái này không?"
Hơi thở của Hứa Trừng lập tức trở nên dồn dập.
Tôi lại nhìn chiếc điện thoại cô ta đặt trên bàn, màn hình sáng lên:
"Người trước đây cứ gi/ận là tắt máy, sao bây giờ lại bắt đầu gửi cho người ta tin 'Tôi đang ở đâu' rồi?"
Trên mặt cô ta không còn chút m/áu, vô thức úp ngược màn hình điện thoại xuống, như thể đó là thứ gì đó không thể để người khác nhìn thấy.
Tôi nhìn những động tác hoảng lo/ạn của cô ta, có chút cảm thán:
"Cô xem, những thứ này đều không phải là cô của ngày xưa."
"Là tôi."
Khoảnh khắc đó, cô ta như bị l/ột bỏ lớp ngụy trang cuối cùng trước mặt mọi người, đứng lặng đi không nói được lời nào.
Tôi bỗng thấy hơi thương hại cô ta.
Năm năm trước, cô ta chế giễu tôi, dù học giống đến đâu cũng chỉ là thế thân.
Năm năm sau, để giữ chân cùng một người đàn ông, cô ta vậy mà cũng bắt đầu học theo tôi từng chút một.
Đáng tiếc, tôi đã không còn muốn người đàn ông đó nữa.
Tôi nhìn cô ta.
"Cô xem, điểm nực cười nhất của chuyện này nằm ở chỗ đó."
"Hai chúng ta vì một người đàn ông, đều suýt chút nữa biến thành một người khác."
Nước mắt Hứa Trừng đột ngột rơi xuống.
Cô ta không m/ắng tôi nữa, xoay người bỏ đi.
Khi cánh cửa đóng lại, lần đầu tiên tôi cảm thấy.
Cuộc thi kéo dài năm năm này, cuối cùng cũng kết thúc rồi.
13
Sau đó Hứa Trừng lại ra nước ngoài.
Nghe nói trước khi đi, cô ta đã xóa hết mọi phương thức liên lạc với Thiệu Mân.
Lần này là thật, không đợi ai đi tìm.
Thiệu Mân cũng không tìm.
Chu Gia thỉnh thoảng vẫn nhắc đến anh ấy với tôi.
Nói anh ấy bây giờ rất ít khi tham gia tiệc tùng, nói có lần đi uống rư/ợu, người khác vô tình bật ba bản nhạc đó lên, anh ấy đã bảo người ta đổi ngay.
Còn nói anh ấy đã b/án cây đàn piano trong căn hộ đi rồi.
Tôi nghe xong chỉ thấy hơi lãng phí, cây đàn đó khá đắt tiền.
Trần Quỳ m/ắng tôi là kẻ không có trái tim.
Tôi lại thấy như vậy rất tốt.
Nửa năm sau, triển lãm mới của chúng tôi khai mạc tại Thượng Hải.
Ngày khai mạc, cô ấy lôi từ hậu trường ra một chiếc váy nhét vào tay tôi.
Màu đỏ, vô cùng chói mắt.
Tôi liếc nhìn cô ấy.
"Cậu cố tình à?"
"Đúng, mặc vào."
Sau khi tôi thay xong, cô ấy hài lòng.
"Thế này mới giống cậu."
Tối hôm đó có rất nhiều người đến.
Khi triển lãm sắp kết thúc, tôi nhìn thấy Thiệu Mân trong đám đông.
Anh không bước tới, chỉ đứng từ xa nhìn tôi một lúc.
Tôi cũng thấy anh, rồi dời tầm mắt đi.
Trần Quỳ nhìn theo hướng mắt tôi.
"Không qua chào một tiếng sao?"
"Không cần."
"Tuyệt tình vậy sao?"
Tôi cười.
"Làm gì có."
Trên sân khấu vừa hay có người chơi đàn, chơi được một nửa thì hơi sai nhịp.
Trần Quỳ huých tôi.
"Lên c/ứu viện đi?"
Tôi vốn định từ chối, cuối cùng vẫn bước tới ngồi xuống.
Vẫn là bản Jazz đó.
Nhiều năm về trước, tôi từng chơi cho Thiệu Mân nghe lần đầu tiên.
Anh bỏ ra ngoài nghe điện thoại giữa chừng, không nghe hết.
Hôm nay, anh đứng nghe từ đầu đến cuối.
Một bản nhạc kết thúc, tiếng vỗ tay vang lên.
Khi tôi đứng dậy, tôi không nhìn anh.
Trần Quỳ đợi tôi ở hậu trường, vừa gặp đã hỏi:
"Thế nào?"
"Thế nào là thế nào?"
Cô ấy cười đầy vẻ trêu chọc.
"Cái cuộc thi cậu nói ấy, chính chủ đã về rồi, xem thử cô ta có thắng được phiên bản mà cậu đã diễn suốt năm năm qua không."
Tôi sững người một chút.
Lời nói từ rất lâu rồi, đến chính tôi cũng suýt quên mất.
Tôi suy nghĩ một chút.
"Không biết."
"Hả?"
Tôi xách áo khoác bước ra ngoài.
Trần Quỳ đuổi theo.
"Rốt cuộc ai thắng?"
Tôi đẩy cửa.
Ánh đèn neon bên ngoài rất sáng.
Trên mặt kính phản chiếu vạt váy màu đỏ của tôi.
Lần này, tôi không nghĩ xem Thiệu Mân có thích hay không.
Cũng không nghĩ xem Hứa Trừng có mặc hay không.
Tôi ngắm nhìn một lúc, thấy rất đẹp.
Thế là mỉm cười.
"Không thi nữa."
"Tôi rút lui rồi."
(Hết truyện)