Sau khi bạn trai lại một lần nữa thất hứa, anh ta m/ua cho tôi một giao nhân bầu bạn.

Khi tôi đến nhận hàng, trước mắt tôi xuất hiện những dòng bình luận (đạn mạc):

【Tại sao lại là nữ phụ đ/ộc á/c đến đón nữ chính bảo bối của chúng ta? Đừng có ng/ược đ/ãi em gái bảo bối của bọn tôi đấy!】

【Đừng kích động, nữ phụ đ/ộc á/c chỉ là công cụ để đưa nữ chính đến bên nam chính thôi, nữ phụ sẽ sớm bay màu ấy mà.】

【Đúng vậy, vào cái ngày không thể nói rõ giữa em gái bảo bối và nam chính, nữ phụ vì gh/en tị mà chạy ra ngoài rồi gặp t/ai n/ạn xe cộ, sau đó nam chính sẽ vì chuyện này mà bắt đầu mối tình ngược luyến tàn tâm dài cả triệu chữ với em gái bảo bối.】

Tôi khựng lại, cúi đầu nhìn giao nhân đang rục rịch cử động.

Đạn mạc có phải bị m/ù giới tính không, đây rõ ràng là một giao nhân nam.

Giao nhân ngây thơ ngước mắt lên, chỉ vào Đàm Dực trên màn hình điện thoại của tôi.

"Chị ơi, thủy tộc chúng em không phân biệt nam nữ đâu ạ."

"Bây giờ em cũng đã lớn lên giống anh ta rồi, chị có thấy vui lòng không?"

1

Thấy tôi không đáp lại.

Uất Vụ tủi thân, vẫy vùng muốn lao tới ôm tôi.

Tôi theo bản năng lùi lại một bước.

Nước từ cái đuôi của cậu ta văng lên, làm ướt một mảng gấu váy của tôi.

Đạn mạc cuối cùng cũng nhìn rõ bộ dạng của giao nhân.

【Ôi trời, nữ chính với nam chính giống nhau đến bảy phần, chẳng lẽ đây là tướng phu thê trong truyền thuyết sao?】

【Chuyện gì thế này? Tôi không nhìn nhầm đấy chứ, em gái bảo bối vừa dễ thương vừa ngầu của chúng ta hình như là con trai.】

【Đúng thế, đã bảo là em gái bảo bối, sao lại biến thành giao nhân nam rồi?】

Lâm Khả cũng phát hiện ra con giao nhân này không đúng với đơn hàng.

Cô ấy vỗ trán, ngượng ngùng nói:

"Chị Tình Chi, chắc là nhân viên kho của bọn em phân loại nhầm, để lẫn con chưa phân hóa này vào rồi."

"Giao nhân chưa phân hóa khi nhìn thấy người mình thích lần đầu tiên sẽ chủ động phân hóa thành giới tính khác."

"Nhưng mà... điều này cũng chứng tỏ Uất Vụ rất thích chị."

Lâm Khả là sư muội nghiên c/ứu sinh của Đàm Dực.

Khác với Đàm Dực chuyên tâm nghiên c/ứu khoa học, cô ấy thích nuôi thú nhân hơn, sau khi tốt nghiệp đã v/ay vốn để mở xưởng thú nhân này.

Thề rằng sẽ tìm cho tất cả thú nhân những người chủ tốt.

Chỉ tiếc là kinh doanh không thuận lợi, công việc làm ăn bình thường.

Đàm Dực m/ua giao nhân cho tôi, một là để xin lỗi tôi.

Hai là cũng có ý muốn chăm sóc việc kinh doanh của sư muội.

"Anh đặt một con giao nhân từ xưởng của sư muội để bầu bạn với em, ừm, trông nó khá giống con Đóa Đóa trong game của em đấy."

"Sư muội nói nó rất ngoan, rất biết nghe lời, lúc anh bận, nó có thể cùng em đi bơi, chơi game, làm đẹp."

Xem ra, đạn mạc cũng có chút cơ sở.

Dù sao thì ý định ban đầu của Đàm Dực đúng là m/ua một con giao nhân nữ.

Tôi cụp mắt nhìn xuống.

Uất Vụ rõ ràng cũng hiểu lời Lâm Khả nói, nhận ra mình đã làm hỏng chuyện.

Cậu ta ủ rũ lặn xuống dưới.

Mái tóc dài ướt sũng dán vào gò má, trong mắt tràn ra một tầng ánh nước mỏng manh.

Đẹp đến mức kinh tâm động phách.

Đạn mạc lập tức chìm đắm trong nhan sắc của cậu ta.

【Gương mặt này của em gái bảo bối nhà chúng ta đúng là làm nam hay làm nữ đều xuất sắc.】

【Nếu không có trục trặc gì, nam chính chắc chắn sẽ rung động ngay lần đầu gặp em gái bảo bối.】

【Ủy viên tâm lý đâu, tôi không chịu nổi, nữ chính nhà chúng ta còn chưa xuất hiện đã bay màu rồi, thế này thì tôi xem cái gì?】

【Vậy các người nói xem nam chính có chịu đổi hướng không?】

Cái gì mà linh tinh thế này?

Tôi thấy hơi đ/au đầu.

Lâm Khả liếc nhìn sắc mặt tôi, hiểu ý nói:

"Không sao đâu chị Tình Chi, nếu chị thích thì cứ giữ lại, không thích thì đừng gượng ép."

"Hai ngày nữa là có giao nhân mới về, em sẽ đổi con khác cho chị."

Uất Vụ cắn môi, trên mặt lộ ra vẻ cầu khẩn.

Giọt nước mắt nơi khóe mắt trong veo như ngọc vỡ.

Tôi theo bản năng hỏi:

"Thế còn cậu ta thì xử lý thế nào?"

2

Lâm Khả gãi đầu.

"Giao nhân đã tự phân hóa rồi thì khá rắc rối, họ sẽ luôn muốn đuổi theo người đã khiến mình phân hóa, nên rất khó b/án lại."

"Thường thì họ sẽ đi làm chui ở chợ đen, đến thủy cung hoặc các triển lãm thú nhân."

"Nhưng trong nghề của bọn em, luôn có những rủi ro về hàng hóa."

"Chị Tình Chi, chị không cần bận tâm chuyện này đâu."

Đạn mạc lo sốt vó.

【Ý cô là muốn đưa em trai bảo bối đẹp như vậy, không, là em trai bảo bối, đi làm chui sao?】

【Đừng mà, nhan sắc như thế mà bị đem b/án thì đúng là tội á/c lớn nhất, đến lúc đó chắc chắn sẽ bị b/ắt n/ạt đến ch*t mất.】

【Hu hu, nữ phụ đ/ộc á/c ơi tôi c/ầu x/in cô hãy lương thiện, mang em trai bảo bối về nhà đi, tôi sẽ không bao giờ m/ắng cô nữa.】

【Lầu trên à, cậu nghĩ nhiều rồi, cô ta đã là nữ phụ đ/ộc á/c rồi thì làm sao có thể lương thiện thế được?】

Tôi khựng lại.

Đối diện với đôi mắt tràn đầy hơi nước của Uất Vụ.

"Cứ lấy cậu ta đi."

Lâm Khả rõ ràng thở phào nhẹ nhõm.

"Chị Tình Chi, chị yên tâm, Uất Vụ rất ngoan."

Cuối cùng, cô ấy nhìn tôi đầy cầu khẩn.

"Chỉ là, sư huynh đặt em giao nhân nữ, chị có thể tạm thời đừng nói với anh ấy là em làm sai không..."

Cô ấy cúi đầu ủ rũ.

Giống hệt vẻ thất vọng của Uất Vụ trong bể nước phía sau.

Tôi biết cô ấy đang lo lắng điều gì.

Đạo sư của Đàm Dực rất bận rộn.

Vì thế Lâm Khả mới bắt đầu theo Đàm Dực làm thí nghiệm từ năm nhất, nhưng cô ấy hơi vụng về, cẩu thả, thường xuyên bị Đàm Dực phê bình.

Bị m/ắng nhiều quá nên để lại bóng m/a tâm lý.

Đến mức tốt nghiệp rồi vẫn sợ sư huynh.

Thực ra, lúc nãy tôi nhất thời mềm lòng giữ lại Uất Vụ, nghĩ đến những lời đạn mạc nói, đã bắt đầu thấy hơi hối h/ận.

Nghe cô ấy nói những điều này.

Tôi như bị m/a xui q/uỷ khiến nói:

"Vậy cô cứ nói với Đàm Dực là tôi không cần giao nhân nữa, trả lại tiền đặt cọc cho anh ta đi."

"Tôi sẽ tự trả tiền cho cô."

"Nhưng cô đừng nói với anh ta là tôi đã mang giao nhân về."

Lâm Khả rõ ràng có chút khó hiểu.

Nhưng vẫn gật đầu.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm