Tôi ngồi bên cạnh nhìn.
Trời dần tối, dưới lầu có người đ/ốt pháo hoa, từ xa vọng lại tiếng chương trình Gala Xuân Vãn trên tivi.
Trước đây mỗi năm vào dịp này, mẹ tôi đều tất bật trong bếp.
Tôi bảo: "Ăn tạm cái gì đó là được rồi."
Bà nói: "Cả năm mới có một ngày này."
Tôi chê bà làm nhiều, chê bà cho nhiều dầu, chê bà gói sủi cảo x/ấu, chê bà mở tiếng tivi quá to.
Tôi cứ ngỡ năm sau vẫn sẽ còn.
Nhưng cái gọi là cuộc sống, chính là được tạo thành từ vô số những "năm sau vẫn sẽ còn".
Cho đến khi có một năm không còn nữa, mới biết những tiếng ồn ào, những phiền phức, những việc nhỏ nhặt lặp đi lặp lại đến phát chán trước kia, đã là niềm hạnh phúc trọn vẹn nhất mà một người có thể có được.
Sáng hôm sau, tôi nấu chè đậu xanh.
Nước sôi, hạt đậu dần tách vỏ.
Trong bếp tràn ngập hơi nóng.
Tôi chợt nhớ ra, hồi nhỏ mùa hè, sáng nào mẹ cũng nấu một nồi.
Cho đường trắng.
Đựng trong ca tráng men.
Tôi đi học về, uống vào mát lạnh.
Lúc đó thấy nó quá đỗi bình thường.
Bình thường đến mức tôi chưa bao giờ nghiêm túc ghi nhớ.
Nhưng thứ mà đời người thực sự không nỡ rời xa, hình như chưa bao giờ là những chuyện lớn lao.
Không phải là tốt nghiệp, không phải là thăng chức, không phải du lịch, không phải nhận giải thưởng.
Thứ cuối cùng còn sót lại, ngược lại đều là những điều này.
Một bát chè đậu xanh mùa hè, chiếc chăn đã phơi nắng mùa đông, ánh đèn phòng khách vẫn sáng khi nửa đêm tôi trở về.
Một câu hỏi đã nghe đến phát ngán: "Ăn cơm chưa?"
Tôi múc một bát chè.
Cho hai thìa đường, uống một hớp.
Quá ngọt.
Mẹ tôi sẽ không cho nhiều như vậy.
Bà luôn bảo ăn nhiều đường không tốt.
Tôi lại thêm chút nước vào, vị vẫn không đúng.
Tôi bỗng vô cùng muốn uống thêm một lần nữa món bà nấu.
Chỉ một lần thôi.
Nhưng tôi biết, không bao giờ còn uống được nữa.
Tôi gục xuống bàn khóc.
Không ai nghe thấy.
Khóc một lúc, nồi chè đậu xanh vẫn đang sôi ùng ục.
Tôi đứng dậy vặn nhỏ lửa.
Vì mẹ tôi trước đây luôn nói:
"Đang nấu đồ thì đừng có mà chỉ lo khóc."
Thực ra bà chưa từng nói câu này.
Là tôi đột nhiên cảm thấy bà sẽ nói như vậy.
27
Sau này có người hỏi tôi: "Sau khi mẹ mất, điều gì khiến bạn hối h/ận nhất?"
Tôi nghĩ rất lâu.
Tôi không hối h/ận nhất vì đã không đưa bà đi Bắc Kinh.
Cũng không hối h/ận nhất vì đã không m/ua cho bà nhiều đồ hơn.
Thậm chí không phải là vì trong cuộc điện thoại cuối cùng, giọng tôi không tốt.
Điều tôi hối h/ận nhất, là tôi luôn cho rằng chúng tôi vẫn còn thời gian.
Tôi nghĩ bà có thể đợi.
Đợi tôi bận xong, đợi tôi ki/ếm được tiền, đợi tôi tâm trạng tốt, đợi tôi có kiên nhẫn, đợi tôi không thấy phiền.
Đợi đến một ngày, tôi cuối cùng cũng chịu ngồi xuống, nghe bà kể lại những chuyện nhỏ nhặt mà tôi đã nghe đến tám trăm lần.
Con trai bà Vương ly hôn rồi, dưa chuột ở chợ tăng giá rồi.
Dưới lầu vừa mở một quán ăn sáng mới.
Con mèo hoang trong khu chung cư vừa đẻ bốn con mèo con.
Chậu hoa nhài ngoài ban công năm nay nở hoa rồi.
Đầu gối bà dạo này lại đ/au, bà muốn đi Bắc Kinh, bà nhớ tôi rồi.
Nhưng tôi luôn đợi.
Cho đến cuối cùng, không còn thời gian nữa.
Đúng một năm ngày mất của mẹ, tôi về thăm m/ộ bà.
Nghĩa trang nằm ở ngoại ô.
Hôm đó thời tiết rất đẹp, nắng to, bia m/ộ bị phơi đến nóng ran.
Tôi mang theo một bó cúc, còn có một chai nước cam bà thích uống lúc sinh thời.
Tôi ngồi cạnh bia m/ộ, cũng chẳng biết nói gì.
Một năm nay tôi sống cũng tạm ổn.
Được tăng lương, đổi nhà, c/ắt tóc ngắn.
B/ệnh dạ dày không tái phát nữa.
Bộ phận có sếp mới, rất đáng gh/ét.
Dưới lầu có quán mì mới mở, rất dở.
Tôi m/ua một chiếc máy rửa bát.
Nếu bà còn sống, chắc chắn sẽ nói là lãng phí tiền.
Tôi bỗng phát hiện ra, những chuyện này trước đây tôi chưa bao giờ thấy đáng để kể với bà.
Giờ lại vô cùng muốn kể.
Tôi kể từng chút một.
Kể rất lâu.
Đến cuối cùng, tôi nói:
"Mẹ ơi."
Nghĩa trang rất yên tĩnh.
Không ai trả lời.
"Giờ con mới biết, trước đây mẹ gọi điện cũng chẳng có việc gì cả."
Gió thổi qua.
Lá cây xào xạc.
"Mẹ chỉ là muốn nói chuyện với con thôi."
Tôi cúi đầu.
Sau một hồi lâu, lại nói:
"Con xin lỗi nhé."
Đây là lần đầu tiên tôi nghiêm túc xin lỗi bà.
Nhưng bà đã không còn nghe thấy nữa.
Tôi ngồi thêm một lúc.
Lúc chuẩn bị đi, đột nhiên nhớ ra điều gì đó.
Tôi quay lại nhìn tấm bia m/ộ.
Ảnh trong đó bà khoảng năm mươi mấy tuổi.
Là ảnh chụp lúc làm sổ hưu.
Bà không thích chụp ảnh.
Nên cuối cùng chúng tôi chỉ có thể dùng tấm này.
Bà nhìn vào ống kính.
Biểu cảm hơi cứng nhắc.
Lông mày bên cao bên thấp.
Trước đây tôi luôn cười bà không biết chụp ảnh.
Giờ nhìn thế nào cũng thấy đẹp.
Tôi đứng đó, đột nhiên nói rất khẽ một câu:
"Mẹ ơi, con rất nhớ mẹ."
Nói xong, nước mắt rơi xuống.
Gió vẫn thổi.
Cây vẫn xào xạc.
Đằng xa có người đang nói chuyện.
Không có bất kỳ phép màu nào.
Bà không trả lời tôi.
Trước đây tôi luôn cho rằng, điều tà/n nh/ẫn nhất là một người yêu bạn đến ch*t đi sống lại, còn bạn lại không yêu họ.
Hoặc hai người rõ ràng yêu nhau, nhưng lại không thể ở bên nhau.
Sau này tôi mới biết không phải.
Điều khó chịu nhất thực ra là--
Có một người yêu bạn một cách bình dị suốt nhiều năm trời.
Bà không ch*t vì bạn.
Không đỡ d/ao cho bạn, không đuổi theo xe trong mưa bão, không viết di thư.
Không nói những lời cảm động trời đất vào giây phút cuối cùng.
Bà chỉ hỏi bạn ăn cơm chưa mỗi ngày, trời lạnh bảo bạn thêm áo, m/ua thức ăn cho bạn khi bạn về nhà.
Bắt xe khách sáu tiếng đồng hồ đến thăm bạn khi bạn thất tình.
Bạn chê bà phiền, chê bà quản nhiều, chê bà không biết nói chuyện.