Hồi tôi và Thẩm Ký Bạch nghèo nhất.
Cả hai cùng lúc lên cơn sốt.
Trong nhà chỉ còn đúng một viên th/uốc hạ sốt, tôi lấy d/ao c/ắt đôi nó ra.
Phần lớn hơn tôi đưa cho anh ấy.
Phần nhỏ hơn, tôi tự mình nuốt chửng.
Ngày hôm sau, anh ấy hạ sốt.
Còn tôi sốt đến bốn mươi độ, được đồng nghiệp đưa vào viện.
Khi tỉnh lại, Thẩm Ký Bạch đang đứng ở hành lang gọi điện thoại, cửa không đóng ch/ặt.
Tôi nghe thấy đầu dây bên kia cười nói.
“Chị dâu sốt đến mức này rồi mà cậu vẫn không định nói cho cô ấy biết sự thật à?”
“Tiền trong quỹ cá cược đã lên đến ba mươi triệu rồi đấy.”
Thẩm Ký Bạch trầm giọng đáp:
“Sắp kết thúc rồi, ráng chịu thêm nửa năm nữa.”
Đối phương tặc lưỡi một tiếng.
“Cậu đúng là nhẫn tâm thật, đổi lại là vợ tôi mà sốt đến bốn mươi độ, tôi đã lộ tẩy từ lâu rồi.”
Thẩm Ký Bạch im lặng một lát, bỗng nhiên cười khẽ.
“Cô ấy không yếu đuối đến thế đâu.”
Tôi nằm xuống giường, chậm rãi nhắm mắt lại.
Hóa ra suốt ba năm qua, tất cả mọi người đều đang cá cược xem khi nào tôi sẽ phát hiện ra.
Chỉ có mình tôi, đang đặt cược vào việc khi nào chúng tôi mới có một tương lai tốt đẹp hơn.
1
Cuộc điện thoại ngoài cửa đã tắt.
Không lâu sau, Thẩm Ký Bạch đẩy cửa bước vào.
Có lẽ anh ấy vừa rửa mặt trong nhà vệ sinh.
Phần tóc trước trán vẫn còn ướt, đôi mắt cũng hơi đỏ.
Nhìn thấy tôi đã tỉnh, anh ấy rõ ràng thở phào nhẹ nhõm, bước nhanh đến bên giường:
“Em tỉnh từ lúc nào thế?”
“Vừa mới thôi.”
Anh đưa tay sờ trán tôi, động tác rất nhẹ nhàng:
“Còn khó chịu không?”
Tôi lắc đầu.
Thẩm Ký Bạch ngồi xuống cạnh giường, lấy ra một hộp cháo trắng từ trong túi ni lông:
“Bác sĩ nói em tỉnh rồi thì có thể ăn một chút.”
“Anh không dám m/ua gì khác, quán trước cổng b/ệnh viện này là rẻ nhất, sáu tệ một bát.”
Nói xong, anh lại như sợ tôi suy nghĩ nhiều mà bồi thêm một câu:
“Nhưng anh có thêm một quả trứng đấy.”
“Hôm nay không cần tiết kiệm hai tệ này đâu.”
Trước đây mỗi khi nghe thấy những lời này, tôi sẽ mỉm cười.
Những lúc khó khăn nhất, ngay cả suất cơm rang mười hai tệ chúng tôi cũng chỉ m/ua một phần.
Anh ăn nửa hộp đầu, tôi ăn nửa hộp sau.
Ai gắp nhiều hơn một miếng th!t, đều sẽ bị người kia đẩy trả lại.
Thế nhưng chỉ mười phút trước thôi.
Tôi vừa mới nghe thấy có người nói:
“Tiền trong quỹ cá cược đã lên đến ba mươi triệu rồi.”
Thẩm Ký Bạch đỡ bàn ăn nhỏ trên giường b/ệnh cho tôi, mở nắp cháo ra.
Sau đó lại lấy một quả trứng luộc từ trong túi ni lông.
Anh bóc vỏ trứng rồi đặt vào bát cho tôi:
“Ăn hết đi nhé.”
Tôi cúi đầu nhìn quả trứng.
Đột nhiên nhớ lại viên th/uốc hạ sốt tối hôm qua.
Cũng y như vậy.
Chỉ có một viên duy nhất.
Tôi dùng d/ao gọt hoa quả c/ắt từng chút một.
C/ắt không khéo, một bên to, một bên nhỏ.
Tôi đưa phần lớn hơn cho Thẩm Ký Bạch.
Lúc đó mặt anh vì sốt mà đỏ bừng, vẫn không chịu nhận:
“Em ăn phần lớn đi.”
Tôi lừa anh:
“Cân nặng của em nhẹ hơn, phần nhỏ là đủ rồi.”
Anh thế nào cũng không chịu.
Cuối cùng tôi phải làm mặt nghiêm, anh mới chịu nuốt viên th/uốc xuống.
Sáng nay anh đã hạ sốt.
Còn tôi thì bốn mươi độ.
Thẩm Ký Bạch thấy tôi cứ ngồi im không động đũa, tưởng tôi không có khẩu vị:
“Có phải vẫn còn buồn nôn không?”
Tôi ngẩng đầu lên:
“Ký Bạch.”
“Hửm?”
“Nếu như hôm qua trong nhà có nguyên một hộp th/uốc hạ sốt thì tốt biết mấy.”
Tay anh khựng lại một chút, chỉ một chút thôi.
Rất nhanh, anh cúi đầu khuấy cháo giúp tôi:
“Đợi có lương rồi m/ua.”
“Sau này nhà mình sẽ dự phòng thêm vài hộp.”
Anh nói tự nhiên đến thế.
Suýt chút nữa tôi lại tin rồi.
Đúng lúc này, cửa phòng b/ệnh bị người đẩy ra.
Một giọng nói mang theo tiếng cười vang lên trước:
“Chị dâu, tỉnh rồi à?”
Bàn tay đang cầm thìa của tôi khựng lại giữa không trung.
Giọng nói này, mười phút trước, tôi vừa mới nghe thấy.
Chính là người trong điện thoại.
Người đã nói:
“Chị dâu sốt đến mức này rồi mà cậu vẫn không định nói cho cô ấy biết sự thật à?”
Cũng là người nói:
“Đổi lại là vợ tôi mà sốt đến bốn mươi độ, tôi đã lộ tẩy từ lâu rồi.”
Người đàn ông xách một túi trái cây bước vào.
Chừng ba mươi tuổi.
Đầu đinh, mặc một bộ đồ bảo hộ màu xanh đậm đã giặt đến bạc màu.
Cổ tay áo thậm chí còn dính chút dầu máy.
Tôi biết anh ta.
Trần Phóng, thợ chính ở xưởng sửa xe của Thẩm Ký Bạch.
Ít nhất, Thẩm Ký Bạch vẫn luôn nói với tôi như vậy.
Ngày chúng tôi kết hôn, anh ta còn đến uống rư/ợu mừng.
Đã gửi một phong bì sáu trăm tệ.
Sau này khi tôi và Thẩm Ký Bạch chuyển nhà, cũng là Trần Phóng lái chiếc xe tải sắp hỏng đến giúp chúng tôi chở đồ ba chuyến.
Năm ngoái Thẩm Ký Bạch nói xưởng n/ợ lương.
Tôi thiếu một nghìn hai tiền thuê nhà, cũng là Trần Phóng cho chúng tôi v/ay.
Tôi vẫn luôn rất biết ơn anh ta.
Lễ tết không m/ua được gì quý giá, tôi cũng sẽ gửi cho anh ta một thùng sữa.
Trần Phóng đặt trái cây lên đầu giường:
“Sao lại sốt nặng thế này?”
“Lúc Ký Bạch gọi điện cho tôi, cậu ấy suýt thì phát đi/ên lên rồi.”
Anh ta nhìn về phía Thẩm Ký Bạch:
“Tôi đã bảo là hôm qua nên đưa đi viện sớm đi mà.”
Thẩm Ký Bạch cúi đầu không nói gì.
Trần Phóng thở dài, lấy một phong bì từ túi áo bảo hộ ra, nhét vào bên gối tôi:
“Mọi người trong xưởng góp lại đấy.”
“Không nhiều đâu, hai nghìn ba.”
Tôi nhìn cái phong bì.
Trần Phóng sợ tôi không chịu nhận, lại cười nói bổ sung:
“Chị dâu, chị đừng thấy nặng lòng.”
“Xưởng có hơn chục người, mỗi người góp một hai trăm, không đáng bao nhiêu đâu.”
Thẩm Ký Bạch cũng khuyên tôi:
“Nhận lấy đi.”
“Đợi sau này cuộc sống tốt hơn, chúng ta lại từ từ trả lại.”
Tôi không chạm vào.
Nụ cười trên mặt Trần Phóng dần trở nên mất tự nhiên:
“Sao thế?”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh ta:
“Anh Trần.”
“Ơi.”
“Anh kết hôn bao lâu rồi?”
Trong phòng b/ệnh bỗng nhiên yên tĩnh trong chốc lát.
Trần Phóng rõ ràng sững sờ.
Thẩm Ký Bạch là người cười trước: