Mẹ sắc mặt khó coi nhưng không dám thoái thác như trước nữa, chỉ sai người mang sổ sách đến, mở kho ra mặc cho các tộc lão kiểm kê.
Nhưng vừa kiểm kê, tôi mới phát hiện khế ước của hai cửa tiệm ban đầu chỉ còn lại một tờ, ruộng đất cha để lại cũng thiếu mất hơn hai mươi mẫu.
Tôi ngước mắt nhìn mẹ.
"Những thứ này đâu rồi?"
Sắc mặt mẹ cứng đờ một thoáng, rất nhanh lại khôi phục như thường, ngược lại còn lộ ra vẻ bất mãn.
"Chẳng qua là một cửa tiệm, vài mẫu ruộng, mẹ con ta với nhau, cần gì phải tính toán rõ ràng thế?"
"Kiến Đường, mẹ nuôi con khôn lớn đến chừng này, giờ trong nhà có chút khó khăn, chẳng lẽ chút thiệt thòi này con cũng không chịu được?"
Nói rồi, hốc mắt bà lại đỏ hoe.
"Giờ con gả đi tốt, lại có Cố tướng quân che chở, chẳng lẽ thực sự muốn dồn mẹ con vào đường cùng sao?"
Nếu là trước đây, nghe những lời này, tôi khó tránh khỏi cảm thấy mình quá so đo, trong lòng sinh ra áy náy.
Nhưng giờ đây, tôi đã sớm nhìn thấu chiêu trò lấy tình thân làm cái cớ, bắt tôi phải chịu thiệt để thành toàn cho người khác của bà.
Tôi vừa định mở miệng, vị tộc lão bên cạnh đã sa sầm mặt mày.
"Phu nhân, nhị cô nương hiện giờ là phụng chỉ thành hôn."
"Của hồi môn năm xưa đích thân Hầu gia chuẩn bị, đã có chúng tôi làm chứng, thì một món cũng không được thiếu."
"Nay tự ý dời dời điền sản cửa tiệm, nếu để Thánh thượng biết, e là danh tiếng nhà họ Thẩm cũng chẳng hay ho gì."
Sắc mặt mẹ lúc xanh lúc trắng, rốt cuộc không dám biện bạch thêm.
Sau khi mấy vị tộc lão bàn bạc, lập tức ra lệnh cho bà phải quy đổi giá trị điền sản, cửa tiệm đã chiếm dụng thành bạc để bù lại.
Lúc này mẹ mới quay sang nhìn tôi, giọng hạ xuống cực thấp, đã ẩn hiện sự đe dọa:
"Dù sao con vẫn là nữ nhi nhà họ Thẩm, sau này còn phải xuất giá từ nhà họ Thẩm."
"Hôm nay nếu thực sự làm quá đáng, thì mặt mũi của chính con cũng chẳng tốt đẹp gì đâu."
Nghe xong, tôi chỉ cười nhạt.
"Mẹ lại quên rồi."
Tôi cất thánh chỉ, bình thản nói:
"Thánh thượng đã đặc ân, con xuất giá từ Vương phủ."
"Không cần từ nhà họ Thẩm."
Mẹ không còn cách nào kh/ống ch/ế tôi được nữa, sắc mặt lập tức tái mét.
Bà không biết rằng, ngay từ ngày tôi rời nhà đến Bắc Cương, tôi đã không còn coi nơi này là nhà của mình nữa rồi.
14.
Ngày thành hôn, mười dặm hồng trang, tiếng trống nhạc vang trời.
Cố Chiêu Dã từ sáng sớm đã dẫn đội đón dâu đến trước cửa Vương phủ.
Trên con phố dài mười dặm, bách tính lũ lượt dừng chân.
Có người nhận ra Cố tướng quân trên lưng ngựa, cười nói chúc mừng:
"Cố tướng quân đại thắng trở về, lại cưới được mỹ nhân, đúng là song hỷ lâm môn!"
"Nghe nói Thẩm cô nương là quân y từng c/ứu vô số tướng sĩ, đúng là trai tài gái sắc, trời sinh một cặp."
Sau khi bái đường, nến đỏ ch/áy suốt nửa đêm.
Cố Chiêu Dã ngày thường trông điềm đạm, đến đêm tân hôn lại như biến thành người khác.
Tôi vốn còn cố gồng mình giữ bình tĩnh, về sau bị chàng hànhz hạz đến mức chỉ còn sức c/ầu x/in.
Ngày hôm sau tỉnh dậy, toàn thân bủn rủn, ngay cả ngón tay cũng lười cử động.
Tôi không nhịn được mà lườm chàng.
Chàng thì hay rồi, sắc mặt thản nhiên, còn ra vẻ nghiêm túc hỏi tôi:
"Có phải chỗ nào ta làm chưa tốt không?"
Tôi tức đến mức cầm gối ném chàng.
Chàng đỡ lấy cái gối, khẽ bật cười.
"Vậy lần sau ta sẽ nhẹ nhàng hơn."
Má tôi nóng bừng, không thèm để ý đến chàng nữa.
...
Thành hôn chưa được mấy ngày, trong kinh lại truyền ra lời đồn.
Nghe nói đích trưởng tử nhà họ Bùi là Bùi Cảnh Hành đi khắp nơi rêu rao rằng chàng ta vốn có hôn ước với tôi, là Cố Chiêu Dã ngang nhiên đoạt ái, cư/ớp mất thê tử của chàng ta.
Nhưng lời này truyền ra, chẳng có ai tin.
Trong kinh thành ai mà không biết, Bùi Cảnh Hành vốn có tư tình với trưởng nữ nhà họ Thẩm, sao có thể lại có hôn ước với thứ nữ nhà họ Thẩm được?
Kể từ ngày bị bẽ mặt tại bữa tiệc, Bùi Cảnh Hành vẫn luôn uất ức, không ít lần mượn rư/ợu giải sầu.
Sau đó một ngày, chàng ta say mèm cưỡi ngựa về phủ, giữa đường ngựa bị kinh hãi, hất chàng ta xuống.
Cả hai chân đều bị g/ãy.
Nghe tin này, tôi vô thức nhìn Cố Chiêu Dã.
Lại thấy chàng khẽ ho một tiếng, nhịn cười đến mức không chịu nổi.
Bùi Cảnh Hành dưỡng thương rất lâu, vẫn để lại tật đi khập khiễng, muốn tìm một mối hôn nhân tốt lại càng khó hơn.
Chàng ta lại bắt đầu nhắm vào chị cả.
Tuổi của chị cả cũng ngày một lớn, sau khi danh tiết h/ủy ho/ại hoàn toàn, không tìm được nhà tử tế nào, cuối cùng vẫn phải gả cho Bùi Cảnh Hành.
Đôi tình nhân thuở thiếu thời cuối cùng trở thành cặp đôi oán h/ận.
Bùi Cảnh Hành luôn cảm thấy với môn đăng hộ đối và tài năng của mình, vốn dĩ phải cưới được một người vợ tốt hơn.
Chàng ta chê chị cả tham phú phụ bần, lòng cao hơn trời, gả đi rồi cũng không chịu an phận. Chuyện ngày đó chị ta rơi xuống nước cầu c/ứu Cố Chiêu Dã càng trở thành trò cười trong miệng chàng ta, hễ một chút là mỉa mai chị ta không biết liêm sỉ, hòng leo cao.
Ngay cả đoạn tình cảm trước hôn nhân năm xưa cũng trở thành con d/ao sắc nhọn nhất mà Bùi Cảnh Hành đ/âm vào chị ta.
Sau này, chàng ta suốt ngày chìm đắm trong chốn lầu xanh, chưa đầy một năm đã nạp mấy phòng thiếp thất.
Mối hôn sự mà chị cả từng tốn bao tâm tư c/ầu x/in, đến cuối cùng, lại trở thành nơi chị ta muốn trốn thoát nhất.
15.
Một năm sau khi tôi và Cố Chiêu Dã thành hôn, triều đình xét xử một vụ án tham ô.
Vụ án này lần theo dấu vết, lại lôi ra được vài kẻ dùng tiền m/ua quan.
Chức quan mà em trai Thẩm Cảnh Hành từng mưu cầu cũng bị điều tra ra. May thay tội nó chưa đến mức t//ử h/ình, chỉ bị cách chức, đời này không còn cơ hội bước vào quan trường nữa.
Tin tức truyền về nhà họ Thẩm, mẹ nhanh chóng tìm đến tôi.
"Kiến Đường, giờ con có Cố tướng quân bên cạnh, có thể nói giúp Cảnh Hành một tiếng không?"
"Nó cũng chỉ là nhất thời hồ đồ, sau này không dám nữa đâu."
Tôi nhìn bà, bỗng thấy thật nực cười.
Năm xưa khi tôi kiên quyết giao của hồi môn cho tộc lão giữ, bà vẫn lén lút dời đi điền sản cửa tiệm trong đó, mang đi chạy chọt cho Thẩm Cảnh Hành.