"Tôi có thể nói rõ với anh, tôi không muốn nhìn thấy anh, nhìn thêm một cái thôi tôi cũng thấy buồn nôn."

Bùi Duẫn có chút ngơ ngác, anh ta không biết mình đã làm sai điều gì. Để níu kéo tôi, anh ta lại dùng chiêu bài quen thuộc, bắt đầu làm nũng yếu đuối để dỗ dành tôi. Nhưng lần này tôi không hề mềm lòng. Ánh mắt tôi lạnh lùng, nhìn anh ta như đang nhìn một đống rác.

"Bùi Duẫn, anh bao nhiêu tuổi rồi, không thấy bộ dạng làm nũng b/án manh của mình rất lố bịch sao?"

Bùi Duẫn bị câu nói của tôi làm cho sắc mặt trắng bệch đi vài phần. Anh ta biện minh cho mình: "D/ao D/ao, anh biết em vẫn đang gi/ận vì anh không dỗ dành em kịp thời. Nhưng lúc đó dì nói muốn đoạn tuyệt qu/an h/ệ với em, anh nghĩ cứ dỗ dành dì trước, hòa hoãn mối qu/an h/ệ mẹ con giữa hai người, rồi sau đó mới đến xin lỗi em..."

"Ngay khi từ Hải Nam trở về, anh đã đi khắp nơi nghe ngóng tin tức của em, khó khăn lắm mới biết được tình hình của em từ miệng bạn học. Anh vội vã chạy đến đây, chỉ là muốn c/ầu x/in em đừng ngó lơ anh nữa."

Con người ta khi cạn lời thật sự sẽ bật cười. Tôi day day thái dương: "Bùi Duẫn, anh thực sự ngốc hay là giả ngốc? Tôi đã nói với anh rất nhiều lần, mối qu/an h/ệ giữa tôi và mẹ tôi không tốt, tôi cũng không muốn có thứ tình cảm mẹ con gì với bà ấy nữa."

"Vậy mà anh hết lần này đến lần khác lấy danh nghĩa tốt cho tôi để đi thân cận với họ..."

Tôi nhìn thẳng vào mắt Bùi Duẫn, hỏi: "Anh rốt cuộc là thực sự tốt cho tôi? Hay là đang tận hưởng niềm vui khi được chị họ tôi săn đón?"

Bùi Duẫn vội vàng lắc đầu phủ nhận, anh ta vừa mới thốt ra chữ "Anh" đã bị tôi ngắt lời.

"Anh không cần biện minh, lẽ ra tôi nên nghĩ đến từ sớm, anh vì tận hưởng nên mới đồng ý kết hôn giả với chị họ, bà ngoại giả b/ệnh chỉ là cho anh một lý do hợp lý để chạy trốn thôi."

7.

Đôi môi Bùi Duẫn mấp máy, cuối cùng thốt ra một câu: "D/ao D/ao, anh biết em không tin tưởng anh, nhưng anh thực sự không tệ hại như em nghĩ đâu."

"Anh chỉ cảm thấy m/áu chảy ruột mềm, một cặp mẹ con ruột th!t sao lại có mối th/ù không thể hóa giải được chứ? Nếu thực sự đoạn tuyệt qu/an h/ệ, cả hai người đều sẽ hối h/ận đấy."

Đến bây giờ tôi mới hiểu, tôi và Bùi Duẫn thực sự không cùng quan điểm. Trước đây tôi thích anh ta tinh tế dịu dàng, nhiệt tình giúp đỡ người khác. Bây giờ tôi chán gh/ét anh ta tự cho mình là đúng, lo chuyện bao đồng. Hóa ra đây chính là cùng một nguyên nhân mà sinh ra yêu và gh/ét.

Tôi kéo bạn định rời đi, Bùi Duẫn lại không buông tha mà chặn đường tôi. Anh ta còn muốn nói thêm điều gì đó. Sầm Ứng bước tới chắn giữa chúng tôi, ra hiệu cho tôi và bạn đi trước.

Bùi Duẫn đột nhiên nói một câu: "Sầm Ứng, cậu không phải là muốn cư/ớp bạn gái người khác đấy chứ?"

"Hồi đi học cậu đã luôn lén lút nhìn tôi và D/ao D/ao qua lại, bây giờ bày ra bộ dạng này chẳng lẽ là tưởng tôi và D/ao D/ao cãi nhau, nên cậu có thể lên làm người thay thế?"

Sầm Ứng cười lạnh: "Tùy cậu nghĩ thế nào thì nghĩ."

Sầm Ứng vốn định quay người chào tạm biệt tôi, không ngờ Bùi Duẫn lại đột ngột ra tay. Người vốn luôn có tính khí tốt như anh ta lại ra đò/n nặng tay, đ/ấm thẳng vào mặt Sầm Ứng khiến nó sưng đỏ một mảng. Sầm Ứng sau khi phản ứng lại cũng lập tức đá/nh trả. Ngay cả cô bạn đi cùng cũng bị cảnh tượng này làm cho tỉnh cả rư/ợu. Cô ấy chọc chọc tôi, hỏi: "Có cần gọi xe c/ứu thương cho bọn họ không?"

Tôi nhíu mày: "Liên lạc với b/ệnh viện t/âm th/ần cho họ là hợp lý nhất."

Tôi không có hứng thú đứng xem hai người đàn ông đá/nh nhau giữa đêm khuya, nhưng cô bạn lại nổi hứng. Cô ấy vừa xem vừa livestream trong nhóm chat. Mấy người bạn học bàn tán sôi nổi, còn đặt cược xem ai sẽ thắng. đá/nh đến cuối cùng, cả hai đều bị thương. Nhưng Sầm Ứng thắng thế hơn một chút, vì Bùi Duẫn bị đá/nh đến mức nôn ra mấy ngụm m/áu.

Vì lý do nhân đạo, tôi bảo Sầm Ứng đưa Bùi Duẫn đến b/ệnh viện chữa trị. Mà Bùi Duẫn bị thương lại nhìn tôi đầy đáng thương, nhưng không nhận được bất kỳ phản hồi nào từ tôi. Sau khi Bùi Duẫn nhập viện, Sầm Ứng gửi cho tôi vài tấm ảnh. Trong ảnh, toàn bộ khuôn mặt Bùi Duẫn đều quấn băng gạc, chân cũng vì nứt xươ/ng mà phải đeo nẹp cố định. Nực cười là, chân của Bùi Duẫn không phải do Sầm Ứng đá/nh g/ãy. Mà là anh ta tự mình cậy mạnh nhất quyết phải đi bộ vào b/ệnh viện, rồi trượt chân trên bậc thang nên mới bị nứt xươ/ng.

Ngày hôm sau, cô bạn nhất quyết lôi tôi đến b/ệnh viện thăm b/ệnh. Cô ấy nói là quan tâm đến tình trạng b/ệnh của bạn học cũ, nhưng trên mặt lại mang vẻ hóng hớt hả hê. Tôi vốn chỉ định đi cho có lệ. Không ngờ vừa bước vào phòng b/ệnh đã bắt gặp chị họ đang khóc lóc trong lòng Bùi Duẫn. Tôi và bạn nhìn nhau, thậm chí muốn giúp họ đóng cửa lại. Thấy tôi đến, Bùi Duẫn lập tức làm bộ muốn đẩy chị họ ra. Nhưng chị họ lại khóc càng to hơn. Cô ta dùng giọng khàn đặc vì khóc nói: "Anh Duẫn, anh đừng quản người đàn bà không có trái tim như Cận D/ao nữa, cô ta căn bản là loại lăng nhăng, không hề chân thành muốn gả cho anh đâu."

Tôi gõ cửa: "Xin lỗi, là chúng tôi đi nhầm phòng sao? Chẳng lẽ đây không phải phòng b/ệnh mà là phòng khách sạn cao cấp?"

Bùi Duẫn lộ vẻ lúng túng, anh ta dùng sức đẩy chị họ ra, nói với tôi: "D/ao D/ao, chị họ Cận Diệu chỉ đến thăm b/ệnh thôi."

Tôi gật đầu: "Vậy chị ta đối với anh còn thân thiết hơn cả mẹ ruột, vừa nghe tin anh bị thương liền xuất hiện với tốc độ ánh sáng, người không biết còn tưởng chị ta là siêu nhân đấy."

8.

Xem ra, chị họ đi cùng Bùi Duẫn đến Kinh Bắc. Không biết hai người họ lại muốn giở trò gì, tôi cũng lười đoán. Chỉ vì lý do nhân đạo mà để lại cho Bùi Duẫn một giỏ trái cây thối. Tôi kéo bạn rời đi, Bùi Duẫn đứng dậy đuổi theo. Nhưng anh ta quên mất mình vừa mới bị nứt xươ/ng, chân vừa chạm đất đã đ/au đến mức ngã nhào. Đen đủi hơn là, chị họ vì muốn ngăn anh ta lại nên đã túm lấy áo anh ta từ phía sau. Điều này khiến Bùi Duẫn ngã ngửa ra sau, đầu đ/ập thẳng vào cạnh giường.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm