Tôi: "Cậu mà còn suy nghĩ nữa thì năm phút nữa chúng ta cũng không tới được lớp đâu."
"Khoan đã, tại sao điện thoại của cậu lại không sao?"
Tôi: "Cách chơi ở phía đối diện cần cấu hình cao hơn, còn mình thì chẳng có gì cả."
"..."
Vừa đến lớp, tôi mới phát hiện các chỗ ngồi khác đã có không ít học sinh ngồi sẵn.
Tôi gật đầu hài lòng.
Đúng rồi, chính là cái cảm giác muốn vắt kiệt sức lực của tất cả bạn học thế này.
Đây mới là trường học thực thụ!
Chiếc đồng hồ treo tường chỉ 6 giờ 59 phút, một nhóm người hớt hải lao vào lớp, người cuối cùng vừa kịp lúc chuông báo vào học lúc 7 giờ vang lên, còn chưa kịp thở phào.
Giây tiếp theo, giáo viên đã đứng sau lưng anh ta và vỗ vỗ vai.
Thần sắc lạnh lẽo.
"Em đi học muộn rồi."
Người chơi hoảng lo/ạn: "Không, em không có! Em vừa kịp lúc vào lớp, em không hề muộn!"
Giáo viên mặt đơ ra, mỉm cười.
"Vậy em cúi đầu nhìn xem nào?"
Ánh mắt anh ta di chuyển xuống chân, đột nhiên nhận ra, vì giáo viên bất ngờ xuất hiện, một nửa bàn chân của mình vẫn chưa bước vào lớp.
Giáo viên thở dài tiếc nuối.
"Tôi không thích những học sinh đi học muộn."
Thế là, trong tiếng thét đ/au đớn của người chơi.
Toàn thân anh ta bắt đầu tan chảy, từng chút một chảy vào trong chiếc bục giảng màu đồng cổ kia.
Các học sinh khác vẫn dửng dưng, chỉ có những người chơi khác là biểu cảm khác nhau.
Tô Duyệt Minh ngồi cạnh tôi, siết ch/ặt lấy tay tôi, giọng nghẹn ngào thầm thì.
"...Tiểu Tuyết, mình sợ lắm."
Tôi: "Sợ thì cũng là do cậu tự chọn thôi."
Cô ấy bị tôi chặn họng, không dám mở lời thêm, nhưng ánh mắt của giáo viên đã khóa ch/ặt lấy chúng tôi.
Ông ta chậm rãi nhếch môi.
"Tôi đã nói chưa nhỉ, tôi gh/ét nhất là những học sinh làm việc riêng trong giờ học?"
7
Tôi giơ tay lên.
"Thầy ơi, em không làm việc riêng."
Giáo viên nhếch mép cười, như đang nhìn một con kiến đang giãy ch*t.
"Nói dối không phải là phẩm chất mà một học sinh giỏi nên có."
Tôi lắc đầu: "Thầy chụp mũ em như vậy là không có đạo đức nghề giáo đâu, em phải đi báo cáo thầy với Sở Giáo dục."
Giáo viên ngẩn người, sau đó bật cười ha hả, ngay cả các người chơi và học sinh NPC cũng không nhịn được cười.
Đang ở trong game kinh dị mà đi nói chuyện Sở Giáo dục với BOSS, ai nghe mà không muốn cười chứ?
Nhưng tôi vẫn bình thản tự tại.
Giáo viên cười chán chê, gật đầu với tôi.
"Đừng nói đến Sở Giáo dục nữa, hôm nay nếu em có thể bước ra khỏi cổng trường, thầy không những tha thứ cho em, mà còn tặng quà cho em nữa."
Ánh mắt tôi sáng lên.
Đợi mãi chính là câu nói này.
Tôi nhếch môi, dõng dạc hô lớn.
"Thầy dạy dở quá, trả lại học phí cho em!"
Tiếng thông báo hệ thống vang lên ngay lập tức.
【Kỹ năng kích hoạt, khấu trừ thành công 320 năm tiền lương của giáo viên Giang Thư Đồng.】
"?"
Giang Thư Đồng không cười nổi nữa.
Ông ta chất vấn hệ thống đầy khó tin.
"Ngươi đi/ên rồi à? Sao ngươi có thể cho phép một kỹ năng nghịch thiên như thế tồn tại?"
Hệ thống đáp lại đầy lạnh lùng.
【Cho phép.】
Giang Thư Đồng mặt mày tái mét: "Cho ta một lý do."
Hệ thống im lặng một lát rồi mới lên tiếng lần nữa.
【Cô ấy là trẻ vị thành niên, ngươi không trả cho cô ấy, thì ta phải trả thôi.】
"..."
8
Tôi nghênh ngang bước ra khỏi cổng trường, phía sau là một đám người chơi đang dành cho tôi sự chú ý đặc biệt.
Giang Thư Đồng dùng chút liêm sỉ cuối cùng của một người thầy, nghiến răng cười hỏi tôi.
"Thân phận của em, là ai kiểm duyệt cho em vậy?"
Tôi giả vờ ngơ ngác.
"Hả? Thân phận nhập học của học sinh mới, chẳng phải đều do Người gác đêm kiểm duyệt sao?"
Giang Thư Đồng gật đầu hiểu rõ, mày mắt giãn ra.
"Hóa ra là con khốn đó."
"..."
Tôi cạn lời, đưa tay về phía ông ta.
"Thầy Giang, thầy còn nhớ mình đã hứa gì với em không?"
Giang Thư Đồng im lặng một chút, từ trong túi lấy ra một chiếc điện thoại.
Tôi: "?"
Giang Thư Đồng: "Trước khi khai giảng vốn còn một kh//âu nữa, thầy sẽ đăng nhiệm vụ giảng dạy vào trong nhóm, chỉ ai hoàn thành mới được vào lớp, nhưng thầy đếm đi đếm lại, cuối cùng vẫn thiếu mất một người."
Tôi chạm vào chóp mũi, hơi chột dạ.
Giang Thư Đồng nhét chiếc điện thoại vào tay tôi.
Ông ta niềm nở: "Điện thoại mới tặng cho em đấy, cầm cái điện thoại bàn phím của em cút đi."
"..."
Tiếng thông báo hệ thống vang lên.
【Đã nhận được một chiếc điện thoại cá nhân của Giang Thư Đồng, chú thích: Điện thoại mới m/ua dùng thích thật, có lẽ sẽ có công dụng không ngờ tới.】
Tôi vô cùng cảm động: "Thầy Giang, thầy bị trừ bao nhiêu năm lương như vậy mà vẫn còn tiền m/ua điện thoại sao?"
Giang Thư Đồng mỉm cười: "Đừng ép thầy t/át em."
Liếc mắt nhìn thấy Tô Duyệt Minh đang đứng cách đó không xa, tôi do dự mím môi.
Thực ra tôi không muốn quan tâm đến cô ấy.
Trước khi làm rõ được lý do tại sao trò chơi này kéo tôi vào, tôi không muốn gánh vác trách nhiệm của bất kỳ ai.
Hơn nữa tôi cũng không gánh nổi.
Nhưng...
Tôi ngước nhìn Giang Thư Đồng.
"Thầy Giang, nếu em muốn đưa một người đi..."
Giang Thư Đồng: "Không đúng quy tắc đâu nhé."
Tôi: "Vậy em giúp cô ấy thôi học."
Giang Thư Đồng gần như lập tức đưa ra đáp án, tóm lấy Tô Duyệt Minh đẩy về phía tôi, sắc mặt âm trầm đến mức như muốn nhỏ ra mực.
Ông ta gằn từng chữ.
"Cầm điện thoại bàn phím của em và người của em cút đi!"
9
【Chúc mừng người chơi Đường Sơ Tuyết, Tô Duyệt Minh vượt qua phó bản tân thủ 'Học viện Nam Dương', đá/nh giá hệ thống: Đã trả tiền của hắn rồi, thì không được trả của ta đâu nhé~】
Tôi xua xua tay: "Đừng khách khí, chuyện tiện tay thôi mà."
【...】
Tô Duyệt Minh vẫn còn đang ngẩn ngơ: "Đ, đây là vượt qua rồi sao? Nhưng mình có làm gì đâu chứ."
Tôi không dừng bước, tiếp tục đi về phía trước.