Khi vụ t/ai n/ạn xảy ra.

Giang Nghiên đã bảo vệ mẹ con Dương Tĩnh Di.

Còn tôi, vì cú va chạm mạnh mà bị sảy th/ai.

Sau chuyện đó, anh ta vô cùng hối h/ận.

Trong hai tháng tiếp theo.

Anh không chỉ tự tay nấu cơm cữ, mà còn chuyển địa điểm làm việc về nhà, chỉ để đích thân chăm sóc tôi.

Mẹ an ủi tôi: "Dù sao cũng là t/ai n/ạn, A Nghiên cũng không cố ý. Con cũng nên biết chừng mực, đừng gi/ận dỗi nữa."

Tối hôm đó, Giang Nghiên ôm lấy tôi, môi kề sát tai tôi thì thầm:

"Trăn Trăn, chúng ta sinh một đứa con gái đi, một đứa con gái giống em."

Nhưng tôi lại cảm thấy gh/ê t/ởm, không nhịn được mà buồn nôn.

Sắc mặt Giang Nghiên lập tức lạnh xuống.

1

Giang Nghiên chống người dậy, trong mắt thoáng hiện vẻ gi/ận dữ.

"Anh khiến em gh/ê t/ởm đến vậy sao?"

Tôi không đáp, sợ rằng chỉ cần mở miệng là sẽ nôn ra thật.

Nhìn gương mặt tái nhợt của tôi.

Giang Nghiên tặc lưỡi một tiếng, mặt không cảm xúc mặc chiếc quần mặc nhà rồi bước ra khỏi phòng ngủ.

Ngay khi tôi tưởng rằng anh sẽ không quay lại nữa.

Anh bưng một ly nước đưa cho tôi: "Uống đi."

Tôi sững người tại chỗ, không nhận lấy ly nước.

Anh sa sầm mặt: "Em chán gh/ét anh đến mức ngay cả một ly nước cũng không chịu uống sao?"

Tôi hoàn h/ồn, chỉ vào tủ đầu giường: "Không có, anh để đó đi, lát nữa em uống."

Giang Nghiên đột ngột bóp ch/ặt cằm tôi, trong giọng nói dường như ẩn chứa một chút tủi thân.

"Hai tháng nay anh đối xử với em còn chưa đủ tốt sao?"

Tôi suy nghĩ một chút.

Hai tháng nay anh quả thực đã làm rất tốt.

Đường đường là người nắm quyền tập đoàn Giang thị, vì tôi mà đích thân đi học nấu món ăn dinh dưỡng, khiến mười đầu ngón tay đầy rẫy vết thương.

Suốt nửa tháng nằm viện, anh túc trực chăm sóc tôi không rời nửa bước.

Sau khi xuất viện, anh còn vì tôi mà chọn làm việc tại nhà.

Các phương tiện truyền thông lớn không ngớt lời khen ngợi anh:

【Tổng giám đốc Giang thị vì vợ giấu mặt mà vào bếp!】

【Hào môn xuất tình chủng, đời này có được người chồng như tổng giám đốc Giang thật đáng giá!】

【Tổng giám đốc Giang cuồ/ng vợ lại đi học món mới.】

Ngay cả hôm nay khi đến nhà bố mẹ ăn cơm, mẹ cũng khuyên tôi:

"Trăn Trăn, đủ rồi con."

"A Nghiên đã hạ mình lấy lòng con như vậy, mẹ thấy dạo này nó g/ầy đi rồi."

"Dù sao nó cũng là chồng con, cứ giằng co thế này thì con được lợi gì? Nghe lời mẹ đi, nhân lúc nó còn đang cảm thấy có lỗi với con, xuống nước một chút thì chuyện này coi như cho qua."

"Hơn nữa chuyện đó nó cũng không cố ý, trong tình huống đó, người bình thường nào cũng sẽ bảo vệ đứa trẻ đã chào đời trước. Con còn có thể sinh thêm, con cũng nên biết chừng mực..."

Những lời này người xung quanh đã nói vô số lần, lúc đầu tôi còn phản bác.

Số lần nhiều lên, tôi cũng lười đáp lại nữa.

Buổi tối.

Giang Nghiên vừa tắm xong, phần thân trên trần trụi, chỉ quấn hờ hững chiếc khăn tắm ngang hông.

Lúc đó tôi vừa dưỡng da xong, đang nằm trên giường.

Không ngừng tự trấn an tâm lý.

Diệp Trăn Trăn, mày làm được mà. Giang Nghiên cũng không cố ý.

Không thể trách hết lên đầu anh ta được.

Khi lồng ngựk ấm áp áp sát lại, toàn thân tôi run lên.

Giang Nghiên tiếp tục phả hơi nóng vào tai tôi: "Trăn Trăn, chúng ta sinh một đứa con gái đi, một đứa con gái giống em..."

Dạ dày tôi lập tức cuộn trào, tôi đẩy mạnh anh ra.

Nằm gục bên mép giường nôn khan.

Tôi thất bại rồi.

Tôi trùm chăn kín đầu, dịch người sang phía bên kia rồi lẩm bẩm:

"Giang Nghiên, anh sang phòng ngủ phụ ngủ đi."

Tuy không nhìn thấy, nhưng tôi vẫn cảm nhận được có một ánh mắt đang nhìn theo sau lưng.

Nhưng không sao cả.

2

Sáng hôm sau.

Tôi từ phòng ngủ bước ra, vừa vặn chạm mặt Giang Nghiên đang làm bữa sáng trong bếp.

Anh mặc chiếc tạp dề màu hồng, những sợi tóc mái lấm tấm những giọt mồ hôi.

Trông có vẻ như vừa tập thể dục xong.

Thấy tôi, anh khẽ mỉm cười: "Đợi một chút, bữa sáng sắp xong rồi."

Anh dường như không bị ảnh hưởng bởi chuyện ngày hôm qua.

Vốn dĩ tôi còn định nói chuyện với anh.

Giờ đây lời đến bên miệng lại chẳng biết phải nói thế nào.

Cháo phồng tôm, sủi cảo chiên, mì rau củ, yến mạch táo đỏ, hoành thánh nhỏ...

Đây đều là những món Giang Nghiên học được trong hai tháng qua.

"Mau ăn thử xem, đây đều là những món anh đặc biệt làm cho em."

Nhìn bữa sáng quá mức phong phú trên bàn, tôi có chút đ/au đầu.

Giang Nghiên sau khi tập thể dục thường chỉ uống sữa, những thứ này anh căn bản sẽ không đụng vào.

"Em ăn không hết nhiều thế này..." Tôi còn chưa nói xong.

Khóa mật mã cửa chính đã bị người ta bấm mở.

Một bóng dáng nhỏ bé m/ập mạp chạy vào.

Nó ôm lấy chân Giang Nghiên, cọ cọ:

"Chú nhỏ, An An nhớ chú quá."

Giang Nghiên cong môi bế thằng bé lên, còn thuận thế xốc nhẹ.

"Thằng nhóc này, lại nặng lên rồi à?"

Đúng lúc này, một bóng hình thướt tha mới chậm rãi đi vào.

Cô ta thuần thục lấy một đôi dép lê màu hồng trong tủ ra thay.

Mím môi cười khẽ: "An An, mau xuống đi, thím nhỏ của con vẫn còn ở đó mà..."

Là mẹ con Dương Tĩnh Di.

Đây là lần đầu tiên chúng tôi gặp mặt kể từ sau vụ t/ai n/ạn.

Cô ta mặc một bộ Dior cao cấp, tay cầm chiếc túi Hermes phiên bản giới hạn.

Cả người toát lên vẻ rạng rỡ.

Đợi đến khi tôi kịp phản ứng, cô ta đã ngồi vào bàn ăn, như một bà chủ nhà mà chào hỏi:

"Trăn Trăn, mau qua ăn đi."

"An An qua đây, chú nhỏ làm món con thích này."

Đôi mắt An An sáng rực, bước đôi chân ngắn cũn chạy lại.

Giang Nghiên ôm trán cười khổ: "Hai mẹ con em gắn radar lên người anh đấy à?"

Dương Tĩnh Di liếc nhìn tôi, nở nụ cười đầy ẩn ý:

"Đương nhiên rồi, chẳng phải hôm nay anh cố tình hủy một dự án rất quan trọng chỉ để cùng An An đi tiêm phòng sao, chúng em chắc chắn phải đến sớm rồi."

Tay tôi đang kéo ghế bỗng khựng lại.

Cô ta nhấn mạnh chữ "rất quan trọng" cực kỳ rõ ràng, như sợ tôi nghe không rõ vậy.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm