Sau một hồi lâu không nhận được câu trả lời của tôi.
Diệp Thành lại bồi thêm:
"Chị đừng hiểu lầm, em chỉ là kh/inh thường việc dùng hôn nhân của chị gái mình để giữ vững vị thế ở công ty thôi, rồi sẽ có ngày em dùng chính thực lực của mình để đám già đó phải tâm phục khẩu phục."
Tôi bật cười thành tiếng: "Được, đừng để đến lúc chị thật sự ly hôn rồi, em lại chạy về khóc lóc với bố mẹ."
"Diệp Trăn Trăn, em chỉ mong chị được hạnh phúc."
11
Diệp Thành đưa tôi về nhà xong liền vội vã chạy đến câu lạc bộ tư nhân.
Tôi ôm trán, những lời hào hùng vừa rồi của nó hình như chỉ là thoáng qua như mây khói.
Mở cửa ra, phát hiện đèn phòng khách vẫn sáng.
Trên ghế sofa.
Giang Nghiên mặc bộ đồ ngủ màu xanh navy, cổ áo hơi mở, để lộ cơ bụng thấp thoáng.
Anh dùng một tay che mắt giả vờ ngủ.
Nghe thấy tiếng động, anh khẽ nhướng mi mắt.
Bốn mắt nhìn nhau...
Anh sững sờ: "Em không ở nhà à?"
Tôi "ừ" một tiếng, cúi đầu thay giày.
Giang Nghiên có chút ngượng ngùng: "Anh về thấy đèn tắt, tưởng em ngủ trước rồi."
Chú ý đến quần áo tôi bị ướt, anh khẽ nhíu mày.
"Đi đâu thế? Ướt dữ vậy."
"Nhà mẹ."
Tôi đáp xong liền định lên lầu tắm rửa.
Lúc lướt qua nhau thì bị anh nắm lấy cánh tay.
"Trăn Trăn, An An không sao rồi, chỉ là hơi... hạ đường huyết thôi."
"Xin lỗi, lúc đó anh quá lo lắng, không nên trút gi/ận lên em."
Tôi nhẹ nhàng đẩy tay Giang Nghiên ra, nghiêm túc nói:
"Giang Nghiên, chúng ta ly hôn đi."
"Anh không thấy mệt mỏi sao?"
"Em sao thế?" Giang Nghiên đặt tay lên trán tôi.
Như thể không nghe thấy lời tôi nói.
"Có cần thay bộ đồ khác trước không?"
Tôi lùi lại một bước: "Em nói nghiêm túc đấy, anh cũng suy nghĩ đi."
Nói xong tôi lách người lên lầu.
Ngâm mình trong bồn tắm một cách thoải mái, nằm trên chiếc giường lớn mềm mại rồi thiếp đi lúc nào không hay.
Trong cơn mơ màng.
Tôi dường như nghe thấy tiếng gõ cửa: "Trăn Trăn, chúng ta nói chuyện một chút..."
Tiếng rất nhỏ, tôi nghe không được rõ lắm.
Cứ tưởng là nghe nhầm.
Tôi trở mình, tìm một tư thế thoải mái rồi tiếp tục ngủ.
12
Ngày hôm sau, tôi bị tiếng chuông điện thoại của quản lý Lâm đá/nh thức.
Bà ấy nói người mới đến bàn giao đã tới.
Bảo tôi đến sớm một chút.
Cúp máy, tôi vệ sinh cá nhân đơn giản rồi xuống lầu.
Vừa xuống lầu, phát hiện Giang Nghiên vẫn đang ngồi ở vị trí hôm qua.
Anh dường như không ngủ ngon, quầng thâm mắt hiện rõ.
Tôi thấy trên bàn ăn có bữa sáng.
Tôi cầm lấy một chiếc sandwich rồi định ra cửa.
Tay vừa chạm vào tay nắm cửa đã bị người ta kéo lại.
Giang Nghiên ánh mắt âm u, giọng nói khàn khàn: "Trăn Trăn, anh đợi em cả đêm."
Tôi kinh ngạc quay đầu.
Giang Nghiên đợi tôi cả đêm, đi/ên rồi sao?
Tôi đề nghị ly hôn chẳng lẽ anh ta không nên vui mừng?
Như vậy anh ta có thể quang minh chính đại bên Dương Tĩnh Di, cũng có thể để An An gọi anh là bố.
Dù sao Dương Tĩnh Di và anh trai anh ta cũng đâu có kết hôn.
Tôi cử động, tay vẫn bị giam cầm.
Lạnh mặt: "Giang Nghiên, anh buông tay ra."
Giang Nghiên như không nghe thấy, nâng mặt tôi lên.
Từng chữ từng chữ nói:
"Anh suy nghĩ cả đêm rồi, em đề nghị ly hôn chẳng qua cũng vì Dương Tĩnh Di."
"Hôm nay nhân tiện anh giải thích rõ ràng một lần."
"Anh chăm sóc đặc biệt cho Dương Tĩnh Di, thuần túy là vì An An. Nó là đứa con duy nhất của anh trai trên thế giới này, anh không thể không quản."
"Lúc xảy ra t/ai n/ạn anh cũng nghĩ như vậy, không thể bỏ mặc An An không c/ứu để đi c/ứu đứa trẻ không nhìn thấy không chạm vào được đó."
"Nếu em thực sự bận tâm về Dương Tĩnh Di, anh sẽ đưa cô ấy ra nước ngoài, đón An An về bên cạnh chúng ta nuôi, em thấy thế nào?"
Đây là lần đầu tiên kể từ khi quen biết Giang Nghiên, anh nói nhiều như vậy.
Nếu là trước đây có lẽ tôi thật sự sẽ mềm lòng đồng ý với đề nghị của anh.
Nhưng bây giờ thì không.
Giang Nghiên, ngay cả cách giải thích của anh cũng cao cao tại thượng như vậy.
Cứ như thể anh lùi một bước, tôi là phải biết ơn lắm rồi.
Tôi hất tay anh ra: "Giang Nghiên, muộn rồi."
Giang Nghiên sững sờ, trong mắt thoáng qua vẻ hoảng lo/ạn.
Tôi nhân cơ hội mở cửa.
Cổ tay lại một lần nữa bị kéo lại: "Đi đâu? Anh đưa em đi."
Giọng anh mang theo chút cầu khẩn.
Khi tôi suýt chút nữa định buông lỏng thì nhạc chuông đ/ộc quyền của Dương Tĩnh Di vang lên.
Tôi liếc nhìn chữ "Bảo bối" nhảy múa trên màn hình.
Ngẩng đầu hỏi: "Không nghe máy à?"
"Đưa em đi trước."
Giang Nghiên tắt điện thoại, kéo tôi vừa định đi thì điện thoại lại reo lên.
Lần này là mẹ Giang.
"Nghe đi, lỡ như có việc gì thì sao."
Do dự một giây, Giang Nghiên nghe máy.
Theo thời gian trôi qua, sắc mặt anh dần trở nên đen kịt.
Cúp điện thoại, Giang Nghiên khó xử mở lời:
"Xin lỗi, anh không thể đưa em đi được rồi, b/ệnh viện có chút việc gấp cần anh xử lý."
Nằm trong dự đoán.
Tôi cũng không tính toán quá nhiều.
Chỉ là khi Giang Nghiên chuẩn bị ra cửa, tôi bồi thêm một câu:
"Thỏa thuận ly hôn tôi sẽ gửi vào email cho anh."
13
Đây là lần đầu tiên Giang Nghiên cảm thấy hoảng lo/ạn.
Ánh mắt quyết tuyệt của Diệp Trăn Trăn khi đề nghị ly hôn với anh không giống như đang giả vờ.
Anh bỗng nhiên cảm thấy có những chuyện không thể kiểm soát được nữa.
Anh thích sự ngoan ngoãn của Diệp Trăn Trăn.
Biết cô mang th/ai...
Anh từng mơ mộng, con cái sẽ giống anh nhiều hơn hay giống Diệp Trăn Trăn nhiều hơn.
Tốt nhất là một cô con gái.
Anh đã có thằng con trai quậy phá An An rồi.
Con gái của họ nhất định sẽ ngoan ngoãn đáng yêu giống như Trăn Trăn.
Khi xảy ra t/ai n/ạn.
Thực ra người đầu tiên anh lo lắng là Diệp Trăn Trăn.
Sau khi mang th/ai sức khỏe cô luôn không tốt.
Nhưng nghĩ đến việc An An là đứa con duy nhất của anh trai, anh quay mặt đi và bảo vệ An An cùng Dương Tĩnh Di.