Để chiều theo khẩu vị của cô ta, anh ta đã đưa người đầu bếp mà tôi quen dùng trong biệt thự cho Lâm Kiều Kiều.

Nghe tin Tần Hách m/ua vòng cổ cho một người phụ nữ khác, anh ta liền dùng số tiền lớn m/ua một chiếc vòng cổ kim cương đắt tiền hơn cho Lâm Kiều Kiều.

Đưa cô ta đi dự tiệc, dương oai diễu võ ngay trước mặt Tần Hách...

Sau khi Lâm Kiều Kiều xuất hiện, thời gian Thẩm Hi Từ về nhà ngày càng muộn.

Sau đó, anh ta thậm chí không về nhà suốt đêm này qua đêm khác.

Chỉ vỏn vẹn ba tháng.

Anh ta lại quay về bên cạnh Lâm Kiều Kiều như trước đây, trong lòng trong mắt chỉ có cô ta, xoay quanh cô ta như chong chóng.

Còn tôi, lại lùi về góc tối tăm không chút ánh sáng như bảy năm trước.

Tôi nhẫn nhịn hết lần này đến lần khác.

Cũng từng nổi gi/ận.

Thẩm Hi Từ nói:

"Giang Vận, em không ngoan rồi."

"Đã nói với em vô số lần, anh và Kiều Kiều là cố tình giả vờ thâm tình cho Tần Hách xem."

"Để kí/ch th/ích hắn, khiến hắn nhận ra sai lầm và c/ầu x/in Kiều Kiều tái hôn."

"Người anh yêu là em, đừng suy nghĩ nhiều."

Thẩm Hi Từ và Lâm Kiều Kiều suốt ngày quấn quýt bên nhau, diễn vở kịch tình thâm nghĩa trọng.

Ngay cả nam chính, nam thứ cũng tin họ là chân ái và ép tôi ly hôn.

Tôi nghĩ, chắc không phải là do tôi suy nghĩ nhiều đâu.

Trở về nhà.

Nhìn căn biệt thự trống trải, tâm trạng tôi vô cùng bình thản.

Tôi bước đến ghế sô pha rồi ngồi xuống.

Không bật đèn.

Ánh sáng lờ mờ m/ập mờ, bóng dáng những chiếc đèn đường bên ngoài chập chờn.

Không biết từ khi nào.

Tôi đã quen với việc Thẩm Hi Từ không có ở nhà.

Quen với việc ở một mình.

Trước ngày hôm qua, tôi vẫn còn buồn bã ủ rũ, lòng đầy tuyệt vọng.

Hôm nay bỗng nhiên đ/au bụng dữ dội, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

Tôi gọi điện cho Thẩm Hi Từ.

Anh ta lại nói Lâm Kiều Kiều bị sốt.

Nói rằng cô ta vừa ly hôn, đang là lúc yếu đuối nhất, bắt buộc phải ở lại chăm sóc.

Nghe tiếng tút tút trên điện thoại.

Lồng ngựk tôi như bị khoét một mảng lớn, gió lạnh thổi qua, lạnh lẽo thấu xươ/ng.

Cho dù tiểu thuyết đã kết thúc.

Chỉ cần nữ chính búng tay một cái, Thẩm Hi Từ sẽ không chút do dự bỏ mặc tôi mà quay về bên cạnh cô ta.

Vậy mà, sau khi nhận được hai trăm triệu, tôi lại không còn đ/au lòng nữa.

Tôi chợt vỡ lẽ.

Hóa ra, tình cảm của tôi dành cho Thẩm Hi Từ cũng chỉ đến thế mà thôi.

Thứ tình yêu từng ngỡ là khắc cốt ghi tâm, vậy mà tiền bạc lại có thể m/ua đ/ứt được.

Đã như vậy.

Chi bằng tác thành cho họ.

4

Tôi gọi điện cho Thẩm Hi Từ.

Tút tút tút.

Đầu dây bên kia bắt máy.

"Alo, tối nay anh về được không?"

"Kiều Kiều rất yếu, cần được chăm sóc..."

"Em bị viêm dạ dày ruột rồi."

Đầu dây bên kia im lặng một lát, quan tâm hỏi: "Viêm dạ dày ruột sao? Sao lại thế này? Em vẫn ổn chứ?"

Tôi mím môi.

Có rất nhiều lúc, tôi không hiểu nổi suy nghĩ của Thẩm Hi Từ.

Khi nữ chính không có mặt, anh ta sẽ cưng chiều tôi.

Ôn nhu chu đáo, cầu được ước thấy.

Khiến tôi lầm tưởng rằng mình là người nằm trong tim anh ta.

Chính vì thế, rõ ràng chỉ là để hoàn thành nhiệm vụ, tôi mới dần dần yêu anh ta, đá/nh mất trái tim mình.

"A Từ, em đ/au lắm, anh có thể ở bên em không?"

"Nhưng mà, bên phía Kiều Kiều không dứt ra được..."

Giọng Thẩm Hi Từ rất khó xử.

"Thực sự không dứt ra được sao?"

"Giang Vận, em không hiểu một người phụ nữ đã ly hôn yếu đuối đến mức nào đâu, anh thật sự sợ nếu rời đi, cô ấy sẽ làm chuyện dại dột."

Thì ra là vậy.

Tôi xoa bụng, sau khi uống th/uốc, cơn đ/au đã biến mất hơn một nửa.

Tôi mỉm cười rồi nói:

"Vậy thì thôi vậy, dù sao thì anh có về hay không cũng không quan trọng, em quen rồi."

"Nếu có thời gian, hãy về ký đơn ly hôn, sau này anh có thể mãi mãi ở bên Lâm Kiều Kiều."

Cúp điện thoại, bụng vẫn còn hơi khó chịu.

Thẩm Hi Từ là một người rất dịu dàng.

Mùa đông chân tôi rất lạnh.

Anh ta sẽ ôm chân tôi vào lòng, dùng thân nhiệt để sưởi ấm cho tôi.

Những ngày không có Lâm Kiều Kiều, anh ta đối xử rất tốt với tôi.

Chỉ là một khi Lâm Kiều Kiều xuất hiện, sự dịu dàng của anh ta chắc chắn sẽ dành cho cô ta.

Chắc giờ phút này, Lâm Kiều Kiều hẳn là đang được anh ta chăm sóc rất chu đáo nhỉ?

Không biết tại sao, dạ dày lại cuộn lên.

Đing đoong.

Điện thoại bỗng nhiên reo lên.

Tôi tiện tay cầm lên xem.

Quý Dã:

[Nhất thời không tìm được nhiều tiền như vậy, trước tiên chuyển cho cô năm mươi triệu làm tiền cọc.]

[Đợi gom đủ tiền sẽ chuyển nốt cho cô.]

[Tôi đã đủ tử tế rồi đấy, chuyển tiền trước, làm việc sau. Đừng có nghĩ đến chuyện quỵt n/ợ, nếu không số tiền này có thể cho cô, cũng có thể thu hồi lại.]

Tôi kiểm tra số dư thẻ ngân hàng.

Nhìn thấy hàng số 0 trên đó, bụng tôi lập tức không còn đ/au nữa.

Thậm chí còn cảm thấy bản thân mình có tội.

Thử nghĩ xem, Thẩm Hi Từ và Lâm Kiều Kiều tâm đầu ý hợp, tôi hà tất phải làm kẻ á/c này chứ?

Cứ dây dưa không buông với Thẩm Hi Từ, tôi thật đáng ch*t mà.

Một giờ sáng, tôi đang cuộn tròn trên sô pha ngủ.

Lối vào có động tĩnh, đèn bật sáng choang, đá/nh thức tôi dậy.

Tôi ngẩng đầu lên.

Thẩm Hi Từ bước vào nhà, mặc chiếc áo sơ mi màu be, tóc đen da trắng.

Sạch sẽ và đẹp trai như một quý tộc thời Trung cổ.

"Vận Vận, em không sao chứ?"

Ngay cả giày cũng chưa kịp thay, anh ta đã vội vàng bước đến bên cạnh tôi, cúi người nhìn tôi.

Trong đôi đồng tử đen láy phản chiếu bóng hình nhợt nhạt của tôi.

Thần sắc đầy vẻ quan tâm.

Giống hệt như mỗi ngày trong hơn một năm kết hôn vừa qua.

Cứ như thể, trong mắt và trong tim anh ta, chỉ có mình tôi.

"Chị Giang không sao chứ?"

Một giọng nói ngọt ngào c/ắt ngang sự thẫn thờ của tôi.

Lâm Kiều Kiều mặc chiếc váy trắng bước tới.

Dáng người mảnh khảnh, khuôn mặt tái nhợt.

Trông vô cùng yếu đuối như vừa khỏi b/ệnh.

Tôi ngồi dậy: "Sao cô lại ở đây?"

Lâm Kiều Kiều bỗng đỏ hoe mắt, cúi đầu nói:

"Chị Giang, em đến để xin lỗi."

"Em và A Từ trong sạch, chỉ là diễn kịch để chọc tức Tần Hách, không ngờ lại khiến chị đ/au lòng."

"Khiến hai người cãi vã đến mức ly hôn, đều là lỗi của em, em đi ngay đây."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm