Thái tử ham chơi nhưng bất tài.
Sau khi gả cho chàng, tôi sống kiếp góa phụ giữa đời thường suốt hai năm.
Hoàng thượng và Hoàng hậu đổ lỗi lên đầu tôi.
Tôi quyết định ra ngoài tìm cha cho đứa con tương lai.
Đích tử nhà họ Tạ bề ngoài ôn nhu đoan chính, thực chất là kẻ cặn bã phong lưu, tôi thích.
Phó thống lĩnh thân thể cường tráng, không biết mệt mỏi, tôi thích.
Thế tử Yến Vương mặt như trích tiên, thực chất là yêu nghiệt, tôi thích.
Trẻ con mới chọn lựa.
Đại nữ nhân đương nhiên là muốn tất cả.
Bốn năm tôi ôm hai đứa, con cái đủ đầy.
Sau khi Thái tử lên ngôi muốn trừ hậu họa.
Tôi mỉm cười: "Quên nói với chàng, cha của những đứa trẻ đều đến rồi."
Cửa điện mở rộng, ba vị quyền thần đồng loạt quỳ xuống: "Chúng thần nguyện phò tá ấu chúa lên ngôi."
1.
Sau khi gả cho Thái tử Tống Thần, tôi mới biết.
Năm xưa Tống Thần ăn chơi trác táng quá độ, làm tổn hại căn cơ.
Sớm đã tâm bất lực.
Chàng không biết rõ gốc gác nhà tôi.
Chỉ coi tôi là một tiểu thư thế gia bình thường dễ nắm thóp.
Chàng lập với tôi ba điều ước hẹn.
Chàng sẽ không nạp phi, nhưng tôi cần giữ bí mật cho chàng.
Tôi từng nghĩ hai người sẽ sống tốt với nhau.
Nhưng chàng vẫn chứng nào tật nấy, phát hiện bản thân không thể ở vị trí phía trên.
Ở phía dưới vẫn có thể tận hưởng khoái lạc.
Thế là chàng nuôi cả một viện nam sủng.
Bệ hạ và Hoàng hậu không biết sự tình bên trong.
Ngược lại còn vô cùng bất mãn với tôi.
Họ thúc giục Tống Thần nạp thêm phi tần, nối dõi tông đường cho hoàng thất.
Tống Thần luôn tìm cớ đổ lên đầu tôi.
Họ càng thêm chán gh/ét tôi.
Cuộc sống của tôi vô cùng khó khăn.
Cuối cùng một ngày nọ, tôi quyết định không nhẫn nhịn nữa.
2.
Tôi muốn tìm cha cho đứa con tương lai.
Suy đi tính lại, tôi có ứng cử viên đầu tiên.
Tạ Lâm An xuất thân từ danh môn vọng tộc hàng đầu trăm năm - Tạ thị Lang Gia.
Tôi đã gặp hắn vài lần ở nhà cha đẻ.
Người này dung mạo như trích tiên, phong thái như ngọc.
Chưa đầy hai mươi lăm tuổi đã nắm quyền Đô sát viện.
Trùng hợp là gần đây hắn chọc gi/ận Bệ hạ.
Bệ hạ đình chỉ chức vụ của hắn, hắn đang ở tạm tại một quán trọ suối nước nóng nơi ngoại ô.
Tôi cảm thấy đây là một cơ hội.
Tôi tự xin đến Thái miếu, cầu phúc cầu tự cho hoàng thất.
Bệ hạ và Hoàng hậu đang lo Thái tử không có hậu duệ, lập tức đồng ý.
Còn khen tôi biết suy nghĩ chu toàn.
Tống Thần chắc là chỉ mong tôi cút đi cho khuất mắt, cũng không ngăn cản.
Thế là tôi cứ thế dọn vào Thái miếu.
Sân sau Thái miếu có một cánh cửa nhỏ, chìa khóa nằm trong tay người của tôi.
Cầu phúc cần bốn mươi chín ngày.
Đêm đầu tiên, tôi để lại một người thế thân.
Rồi lẻn ra khỏi cửa nhỏ đi tìm Tạ Lâm An.
3.
Tuyết rơi suốt ba ngày ba đêm.
Ép trắng cả những mái hiên của kinh thành.
Ngoại ô càng thêm quạnh quẽ, trên đường chẳng thấy bóng m/a nào.
Đến quán trọ suối nước nóng, tôi đẩy cửa phòng ra.
Sương ấm ập vào mặt.
Làm tan lớp tuyết vụn trên vai tôi.
Những lớp rèm sa buông rủ bên hồ, bị hơi nước làm cho mềm nhũn.
Chỉ thấy người trong hồ để trần bờ vai.
Mái tóc đen dài xõa trên mặt nước, nhẹ nhàng lay động theo làn sóng.
Là Tạ Lâm An.
Nhưng trạng thái không đúng.
Đôi má ửng hồng bất thường, hơi thở nặng nề.
Cha tôi làm việc xưa nay luôn dứt khoát.
Biết tôi đến để "mượn giống", ngay cả công đoạn thăm dò cũng bỏ qua.
Trực tiếp đưa người đến trước mặt tôi.
Nghe thấy tiếng cửa, hắn không quay đầu lại.
Giọng khàn đặc ra lệnh: "Vào đây đỡ ta."
Hắn tưởng tôi là tiểu đồng hầu hạ.
Tôi bước trên bậc gỗ đi tới.
Ngồi xổm xuống, vươn tay đỡ lấy cánh tay hắn, chạm vào nóng hổi.
Hắn đột ngột ngẩng mắt lên.
Khoảnh khắc chạm vào ánh nhìn của tôi, đồng tử co rút lại.
"Cô là ai--"
Trong lúc hoảng lo/ạn, tay hắn mất kiểm soát, kéo ngược lại.
Tôi mất trọng tâm, ngã thẳng xuống hồ.
Nước b/ắn tung tóe.
Bộ váy màu nhạt lập tức ướt đẫm, dính sát vào người.
Vạt áo quấn lấy thắt lưng hắn, những sợi tóc vướng vào vai hắn.
Hơi nước lan tỏa, hơi thở hai người hòa vào nhau.
Toàn thân hắn cứng đờ.
Vội vàng lùi lại, lưng tựa ch/ặt vào thành hồ.
"Xin cô nương... mau chóng rời đi!"
Giọng nói căng thẳng, r/un r/ẩy không giấu được.
Tôi không lùi.
Đầu ngón tay ngược lại lướt dọc theo đường vai hắn.
Lướt qua xươ/ng quai xanh nhô cao, rơi xuống cơ bắp ngựk nóng hổi.
Cứng ngắc, khiến đầu ngón tay tôi tê dại.
"Ta là hồ tiên thành tinh trong đêm tuyết."
"Đặc biệt xuống núi để hái dương khí của chàng."
Thân thể hắn run lên.
Không còn đường lui, yết hầu chuyển động liên hồi.
"Cô, cô nương, đừng đùa..."
Miệng thì nói câu từ chối.
Cơ thể lại sớm thành thật phản ứng.
Tôi nhếch môi cười.
Công sức bỏ ra, không thể uổng phí.
Tôi tiến lại gần, chóp mũi lướt qua cằm hắn.
"Tạ công tử."
"Ta đến để giúp chàng đây."
Rèm sa bị vén lên khẽ đung đưa.
Những gợn sóng trên mặt hồ lan tỏa từng vòng.
Sương ấm bao lấy hơi nước, tràn qua đôi mày.
Đêm xuân này, chỉ mới bắt đầu.
4.
Tạ Lâm An ngủ rất say.
Đôi mày giãn ra, hơi thở dài đều đặn.
Cánh tay vẫn đặt trên gối, duy trì tư thế ôm ấp.
Chăn gấm nửa đắp, trên vai lưng toàn là dấu vết tôi để lại.
Tôi thay bộ váy sạch sẽ.
Lúc thắt đai lưng, ngón tay vẫn còn run.
Đi trên con đường đầy tuyết trở về xe ngựa, trong lòng tôi chỉ có một ý nghĩ:
Trước đây mình đã sống cái cuộc đời khổ sở gì vậy nè?
Suốt hai năm trời.
Canh giữ cái tên phế vật Tống Thần vô dụng kia.
Đêm đêm phòng không gối chiếc.
Giờ nhìn lại, hai năm đó đúng là sống hoài sống phí.
Ban ngày tôi tâm trí để đâu đâu.
Đến đêm tôi lại không nhịn được mà đi tìm Tạ Lâm An.
Tuyết đã tạnh, ánh trăng chiếu sáng rực cả mặt tuyết.
Giẫm lên kêu lạo xạo.
Đèn lồng của quán trọ suối nước nóng vẫn còn sáng.
Đẩy cửa vào, sương ấm vẫn ập vào mặt.
Bên hồ không còn tiểu đồng.
Tạ Lâm An đứng cạnh bậc gỗ.