“Mỗi bàn thêm một phần tôm hùm Úc và cua hoàng đế, rư/ợu cũng phải là Mao Đài.”
Nhân viên thu ngân kìm nén sự phấn khích, hỏi tôi: “Vậy mỗi bàn sẽ tăng thêm mười nghìn tệ, cô chắc chắn chứ?”
Tôi nhếch môi, gật đầu.
Đến lúc nhìn thấy hóa đơn, biểu cảm của bọn họ chắc chắn sẽ rất đặc sắc.
Vừa về đến nhà, điện thoại đã reo.
Tôi nhìn lướt qua màn hình, là tin nhắn từ mẹ tôi.
【Tình tình, con thật chu đáo, vậy mà lại gọi cho chúng ta những món ngon như vậy!】
【Được rồi, mẹ không trách con làm mình làm mẩy nữa, con cứ ở nhà gọi đồ ăn ngoài đi, chúng ta sẽ về sớm thôi.】
Chẳng bao lâu sau, nhóm chat gia đình bùng n/ổ.
Ngập tràn màn hình là ảnh và video, có người quay lại cảnh bàn tiệc đầy tôm hùm Úc và cua hoàng đế.
Dì cả gửi một tin nhắn thoại, bấm vào là giọng bà đầy ý cười:
“Tôm hùm này nhìn là biết không rẻ rồi, Tình tình, chúng ta tha thứ cho con.”
Cậu hai tiếp lời: “Đúng đấy, người một nhà làm gì có th/ù hằn qua đêm, Tình tình đột nhiên thay đổi tính nết, khá hiểu chuyện đấy.”
Tôi lạnh lùng nhìn những tin nhắn này.
Nhưng đúng lúc đó, điện thoại hiện lên một thông báo.
Tôi bấm vào, là lịch sử tiêu dùng của chiếc thẻ thành viên đó.
Năm mươi ba nghìn bảy trăm tám mươi tệ!
Tên cửa hàng là khách sạn đó, thời gian là đúng một giây trước.
Tôi nhìn chằm chằm vào hàng số đó suốt ba giây, rồi lướt xuống xem chi tiết.
Tôm hùm, cua hoàng đế, rư/ợu Mao Đài, món nào cũng khớp!
Những ngón tay cầm điện thoại của tôi siết ch/ặt lại.
Chuyện này là sao?!
Tôi vội vàng gọi cho mẹ, bà bắt máy rất nhanh.
“Alo? Tình tình à? Mẹ đang định hỏi con đây, sao trong thẻ con chỉ còn hơn năm mươi nghìn, làm mẹ phải bù thêm một vạn tệ, con nhớ chuyển lại cho mẹ đấy.”
Giọng bà nhẹ nhàng, thoải mái.
Trước mắt tôi tối sầm lại, đ/è nén cơn gi/ận, tôi r/un r/ẩy hỏi: “Sao mẹ có thể quẹt thẻ của con.”
Thẻ rõ ràng đang ở trên người tôi, bà đã dùng nó bằng cách nào?
Lòng tôi hoàn toàn chùng xuống.
“Ồ, con nói cái đó à.”
Giọng bà đầy sự đương nhiên: “Bây giờ chỉ cần đọc số điện thoại và mật khẩu thẻ là quẹt được rồi, mẹ biết mật khẩu của con mà.”
Tôi chỉ thấy nghẹt thở: “Sao mẹ biết mật khẩu thẻ của con?”
“Con bé này,” bà cười một tiếng, “Từ nhỏ đến lớn con có mật khẩu nào mà mẹ không biết? Thẻ ngân hàng, cũng chỉ dùng đi dùng lại mấy con số đó thôi. Mẹ làm sao quên được?”
Giọng bà nhẹ bẫng.
“Được rồi, số tiền này coi như quà mừng cho em gái con đi, không phải con vẫn chưa đưa phong bì sao? Vừa hay bù vào luôn. Mẹ không trách con làm lo/ạn trên sân khấu hôm nay nữa đâu, con nghỉ ngơi sớm đi.”
Cuộc gọi bị ngắt.
Tôi cầm điện thoại ngồi trên ghế sofa, màn hình vẫn đang sáng với lịch sử tiêu dùng đó.
Tôi nhìn chằm chằm vào hàng chữ, như thể muốn nhìn xuyên qua màn hình.
Tôi đột nhiên nhớ ra, ngày khấu trừ tiền trả góp nhà sắp đến rồi.
Ngay trong ngày mai hoặc ngày kia.
Căn nhà này là của mẹ tôi.
Mẹ tôi trả ba mươi nghìn tiền đặt cọc, nhưng tiền trả góp mỗi tháng hơn mười nghìn đều trừ từ thẻ của tôi.
Tôi đã trả gần một năm rồi, bà ấy sớm đã quên mất khoản n/ợ này.
Lúc này, tôi không chút do dự tìm đến thỏa thuận tự động khấu trừ trên ứng dụng, bấm hủy bỏ.
Màn hình điện thoại tối dần.
Vài tiếng sau.
Mẹ tôi đẩy cửa bước vào: “Về rồi à?”
Tôi không thèm để ý đến bà, bà đi đến trước mặt tôi, thông báo: “Mẹ suy nghĩ rồi, căn nhà này em gái và em rể con cần ở, con ở đây không tiện. Con mang đứa nhỏ… tìm chỗ khác mà ở trước đi.”
Lúc này tôi mới ngước mắt nhìn bà: “Dựa vào cái gì?”
“Dựa vào việc sổ đỏ đứng tên mẹ! Nói lời khó nghe một chút, Tri Cảnh bây giờ là em rể con, con ở đây, cúi đầu không thấy ngẩng đầu thấy, nhỡ đâu có hiểu lầm gì…”
Bà khựng lại một chút, ánh mắt dừng trên người tôi.
“Sợ con quyến rũ nó à?” Tôi nói thay bà.
Bà im lặng, tôi nói không sai.
Tôi đứng dậy cười: “Con và Lục Tri Cảnh đã ly hôn được một năm rồi, cũng là quen qua mai mối, sau khi ly hôn con cứ nghĩ gia đình mình và anh ta sẽ không còn liên quan gì, không ngờ trong nhà lại có người phản bội con.”
Tôi nhìn khuôn mặt tái mét của mẹ, tiếp tục nói: “Con trai con là con nuôi, lúc đầu mẹ đã hứa giúp con chăm sóc, không được nuốt lời.”
Mẹ tôi gi/ận đến mức lồng ngựk phập phồng dữ dội, bà c/ăm phẫn nói:
“Mẹ nuốt lời thì sao nào, em gái con mang th/ai rồi, mẹ phải giúp nó chăm cháu ngoại ruột. Đứa con này vốn là con nuôi, cũng chẳng liên quan gì đến mẹ, mẹ việc gì phải giúp con chăm?”
Bà chỉ vào đứa con trai trong nôi: “Một đứa nhặt về là đồ phá gia chi tử, còn muốn tốn thêm công sức của mẹ bao năm nay.”
Khi ba chữ “đồ phá gia” rơi xuống, tôi chỉ thấy mình khó thở.
Tôi siết ch/ặt tay, không nói một lời.
Lúc này, em gái mới từ ngoài cửa bước vào.
Nó cười nói: “Chị, chị cũng đừng trách mẹ. Bà lớn tuổi rồi, chăm một đứa trẻ đã đủ mệt rồi. Chị cứ dọn ra ngoài ở trước đi, đợi em sinh con xong rồi tính tiếp?”
Nó đưa tay định chạm vào con trai tôi, đầu ngón tay chưa kịp chạm tới đã bị tôi chặn lại.
“Đừng đụng vào nó!”
Tay nó cứng đờ giữa không trung, rồi rụt lại.
Nó đột nhiên đi vào phòng ngủ của tôi, kéo ra một chiếc vali đã đóng gói sẵn.
“Hôm nay mẹ nhân lúc chị đi làm, đã đóng gói hành lý giúp chị rồi, chị đi đi? Hay là để em gọi người tiễn chị?”
“Tôi dựa vào cái gì mà phải đi?” Tôi hỏi ngược lại, nắm ch/ặt lấy chiếc vali.
Nó hét lên: “Chị đừng làm thế!”
Mẹ tôi cũng vội vàng chạy đến giúp em gái.
Ngay khi chiếc vali của tôi sắp bị ném ra ngoài cửa, tôi dồn hết sức lực, một tay vung lên, giáng thẳng vào mặt bà.”