Là con dâu nhà họ Lục, trước khi mang th/ai, tôi không được phép ngồi vào bàn ăn.
Lục Diễn khuyên tôi nhẫn nhịn, đừng làm khó anh ấy trước mặt gia quy và bề trên.
Thế nên mỗi lần có tiệc gia đình, sau khi tự tay làm xong cả bàn tiệc, tôi đều chỉ có thể bưng bát ngồi xổm trong bếp ăn.
Cho đến Tết Trung thu năm nay, tôi thông báo tin mình đã mang th/ai, cứ ngỡ lần này cuối cùng cũng được ngồi vào bàn ăn.
Vậy mà Lục Diễn lại để cô trợ lý mới đến của anh ngồi vào cái vị trí đã để trống suốt năm năm qua bên cạnh mình.
Em chồng tôi không tán thành, lên tiếng:
"Anh, đây là tiệc gia đình, chỗ ngồi đều đã được sắp xếp cả rồi."
"Hơn nữa, đó là chỗ của chị dâu, anh để một người ngoài ngồi vào đó, không đúng quy củ đâu nhỉ?"
Lục Diễn lại nhíu mày:
"Anh mới là gia chủ nhà họ Lục, quy củ do anh quyết định, không đến lượt người khác xía vào."
Quay đầu nhìn thấy tôi vẫn đang đeo tạp dề đứng bên cạnh.
Lục Diễn hạ giọng khuyên nhủ:
"A Cẩn, người nhà của cô bé ấy đều không còn nữa, tự mình đón lễ lạt cũng tội nghiệp, đừng làm con bé thấy khó chịu."
"Trên bàn không còn chỗ, dù sao em cũng đã ngồi xổm trong bếp năm năm rồi, thêm một lần nữa cũng chẳng sao."
Nhìn dáng vẻ anh hết lòng bảo vệ cô trợ lý ấy.
Tôi đột nhiên thấy bản thân mình thật nực cười, người đã phải trải qua biết bao gian nan mới thụ tinh thành công.
Hóa ra cái vị trí tôi suốt năm năm không được ngồi, anh chỉ cần một câu nói là có thể giúp người ngoài có được.
Vậy thì cái danh Lục phu nhân này, tôi không làm nữa.
...
Lục Kiêu, cậu em chồng, vốn dĩ gh/ét nhất là các loại quy củ giáo điều.
Cậu ấy đứng dậy, nhìn cô gái bên cạnh Lục Diễn:
"Cô Kiều An đúng không? Chỗ bên cạnh anh tôi chỉ có chị dâu tôi mới được ngồi, dù có để trống cũng không đến lượt người ngoài, không phù hợp đâu."
"Vừa hay tôi còn có việc, đi trước đây, cô sang chỗ tôi mà ngồi."
Nghe vậy, mẹ Lục lườm cậu ấy một cái:
"Đừng có làm lo/ạn, mấy năm con mới về nước một lần, hôm nay là tiệc đón gió cho con, bỏ đi như thế là thế nào?"
Ai cũng biết, Lục Kiêu đang muốn mở đường cho Kiều An.
Thế nhưng cô ta lại như không hiểu, vành mắt đỏ hoe ngay lập tức:
"Xin lỗi, đều tại em không nên nói với Lục tổng là em nhớ bố mẹ, anh ấy thương em nên mới đưa em đến để cảm nhận sự ấm áp của gia đình."
"Là em làm phiền mọi người rồi, hay là em đi đây..."
Cứ như thể ai đã b/ắt n/ạt cô ta vậy.
Lục Diễn đặt tay lên vai cô ta, dịu dàng an ủi:
"Cứ yên tâm ngồi đó, có anh ở đây, không ai dám nói em phiền phức đâu."
Anh không thèm để ý đến Lục Kiêu, quay sang nhìn tôi:
"A Cẩn, An An nhát gan, ngồi cạnh anh để anh tiện chăm sóc con bé."
"Chỉ là một chỗ ngồi thôi mà, đừng vì chút chuyện nhỏ nhặt này mà tính toán, được không?"
Tôi lặng lẽ nắm ch/ặt vạt tạp dề.
Nhớ lại lần đầu tiên tham dự tiệc gia đình sau khi cưới, vì chưa nối dõi tông đường cho nhà họ Lục, tôi chỉ có thể vào bếp ăn.
Lục Diễn cũng dùng tông giọng này để khuyên tôi.
"A Cẩn, anh mới làm gia chủ, không thể dẫn đầu việc không tuân thủ quy củ, để người ta nắm thóp được."
"Đừng làm khó anh, được không?"
Hóa ra cái vị trí đó, dù tôi có ngồi hay không, cũng đều là sai.
Lục Kiêu cười mỉa mai:
"Không báo trước mà tự ý chạy đến tiệc gia đình nhà người ta, chiếm chỗ của nữ chủ nhân, thế này mà gọi là nhát gan sao?"
"Chị dâu, đi, chúng ta ra ngoài ăn, vừa hay Vivian nhớ chị, muốn gọi video cho chị đấy."
Chưa đợi tôi tháo tạp dề, Lục Diễn đã chặn đường tôi lại, ánh mắt đầy cảnh cáo:
"A Kiêu, anh biết em quen một cô bạn gái ở nước ngoài, nhưng đừng mang cái thái độ không phục tùng đó của cô ta về làm hư chị dâu em."
"Em có thể đi, nhưng A Cẩn với tư cách là Lục phu nhân, bỏ mặc khách khứa mà rời đi là không đúng quy củ, hơn nữa nhà họ Lục và vợ của anh, không đến lượt em quản."
Hai người họ là anh em cùng cha khác mẹ.
Sinh mẫu của Lục Diễn đã mất nhiều năm, mẹ Lục hiện tại là kế thất.
Cho dù không có chuyện tiểu tam gì, Lục Diễn vẫn không ưa cậu em trai này.
Chỉ là tôi không ngờ, có một ngày người bảo vệ tôi không phải là chồng mình.
Mà lại là cậu em chồng mà tôi từng thầm nghĩ là quá nổi lo/ạn.
Trước ánh mắt ngăn cản của mẹ Lục, Lục Kiêu không tiện làm anh ấy mất mặt trước đám đông.
Cậu ấy để lại một câu đầy ẩn ý:
"Cái quy củ nhà họ Lục này, hóa ra chính là đem mặt mũi của vợ mình ra mà giẫm đạp dưới chân, thật nực cười."
Sau khi cậu ấy đi, Lục Diễn phiền n/ão day day ấn đường.
Nhưng tiệc gia đình vẫn phải tiếp tục.
"A Cẩn, em đi làm thêm hai món nữa đi, An An thích ăn cá diếc kho và hải sâm sốt hành, tiệc gia đình thì phải ăn món mình thích chứ."
Ăn món mình thích.
Câu này, anh chưa từng nói với tôi.
Vì tôi không được lên bàn ăn, không cần thiết.
Tôi nhìn anh:
"Em đã nói với anh rồi, nghén rất nặng, không ngửi được mùi tanh của hải sản, để chú Vương làm đi."
Chú Vương là đầu bếp phụ trách cơm nước ở nhà cũ.
Vì nể tình tôi mang th/ai hai tháng, ngay cả những bậc bề trên khó tính nhà họ Lục cũng hiếm khi tỏ ra thông cảm, không ai yêu cầu ăn hải sản.
Lục Diễn biết rất rõ điều này, nhưng vẫn đưa ra yêu cầu đó.
Kiều An tủi thân lên tiếng:
"Lục tổng, thôi bỏ đi, em ăn đơn giản chút là được, đừng làm chị dâu mệt."
Biểu cảm trông như thể đang nhẫn nhục chịu đựng lắm vậy.
Lục Diễn nhíu mày:
"Không ngửi được thì đeo khẩu trang vào, cũng chẳng tốn bao nhiêu công sức."
"An An hiếm khi mới đến một lần, đừng để người ta nghĩ nhà họ Lục ng/ược đ/ãi khách khứa, không thể diện."
Đây là lần thứ ba trong tối nay anh dùng quy củ và thể diện để đ/è ép tôi.
Thế nhưng quy củ của anh, là tùy người.
Đám đông họ hàng bề trên đều đang nhìn, tôi vẫn gật đầu: "Được."
Hai món ăn, mất gần bốn mươi phút, tôi buồn nôn đến mười mấy lần.
Đã chẳng còn chút khẩu vị nào.
Tôi dựa vào cửa bếp, nhìn Kiều An ngồi vào cái vị trí tôi đã đợi suốt năm năm.
Lục Diễn ân cần gỡ xươ/ng cá cho cô ta, thổi bay hơi nóng của món hải sâm.
Thậm chí chẳng buồn nhìn tôi lấy một cái.
Trong lòng có thứ gì đó đột nhiên lạnh đi.
Tôi lấy điện thoại ra, gửi tin nhắn cho bác sĩ điều trị: