Nhưng tôi còn có việc quan trọng hơn phải làm. Ngay từ tối qua, tôi đã gọi điện cho quản lý, yêu cầu cô ấy lấy danh nghĩa tổ chức du lịch, teambuilding để đưa toàn bộ nhân viên sang thành phố bên cạnh, đồng thời thu giữ căn cước công dân của tất cả mọi người với lý do đặt phòng khách sạn. Giờ đây, khi tất cả đều nằm trong tầm kiểm soát, tôi chỉ cần thu lưới là xong.

Chỉ là, tôi chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì quản lý đã mang đến một tin sét đá/nh: "Chủ tịch, Hạ Thải bỏ trốn rồi."

Giọng cô ấy ở đầu dây bên kia gần như muốn khóc. Đến nước này thì đúng là "lạy ông tôi ở bụi này". Ba ngày mà Chu Tử Tự đòi hỏi chính là thời gian hắn tranh thủ để Hạ Thải chạy trốn. Trong khoảnh khắc, hình ảnh kẻ b/án hàng ở tiệm đồ hiệu cũ và tài khoản Alipay đứng tên Vương Hồng đã khớp nối với nhau. Đó chính là mẹ của Hạ Thải.

Sau khi trấn an quản lý nhà hàng, tôi không chút do dự mà báo cảnh sát. Xử lý xong những việc này, thái dương tôi gi/ật lên từng hồi. Một nỗi hoang mang sâu sắc hơn dâng trào: Tại sao Hạ Thải lại giúp Chu Tử Tự? Tại sao Chu Tử Tự lại làm vậy? Gia cảnh của hắn đâu đến mức thiếu thốn số tiền nhỏ nhoi đó.

Thế nhưng tôi không ngờ rằng, mẹ của Chu Tử Tự lại gọi điện cho tôi vào đúng thời điểm này. Vừa bắt máy, giọng bà ta đã mang theo vẻ lấy lòng đầy dè dặt: "Dụ Bạch, dì nghe Tử Tự nói tiệc đính hôn của hai đứa phải hoãn lại, chuyện này là thế nào vậy?"

Ngay lập tức, tôi hiểu ra rằng bà Chu vẫn chưa biết Chu Tử Tự đã bị lộ tẩy. Nhưng nghe giọng điệu của bà ta, tôi đoán bà ta đã biết nội tình. Vì thế, tôi bật thiết bị ghi âm, giả vờ gi/ận dữ: "Bà Chu, bà còn mặt mũi nào mà hỏi tôi?"

Thông thường, người lớn tuổi khi nghe những lời thiếu lễ độ như vậy sẽ m/ắng nhiếc hoặc phản bác ngay. Thế nhưng bà Chu lại càng chột dạ: "Dụ Bạch, mười năm tình cảm, không cần phải làm lớn chuyện thế đâu. Đàn ông mà, ba lòng năm dạ là chuyện bình thường. Dì đã giúp con quản lý nó rồi, ngay khi phát hiện ra chuyện của chúng nó, dì đã c/ắt hết tiền của nó. Chu Tử Tự chỉ là thấy cô gái kia đáng thương nên mới..."

Chỉ vài câu nói, tôi đã hoàn toàn lắp ghép được bức tranh toàn cảnh. Chu Tử Tự vất vả bày mưu tính kế moi tiền từ tôi và Thời Nhã, mục đích chưa bao giờ là vì bản thân hắn, mà là vì Hạ Thải.

Điểm chung duy nhất giữa hai người họ trong mắt tôi, chính là lần tôi tổ chức quyên góp cho bạn bè trong giới sau khi mẹ Hạ Thải bị b/ệnh ngất xỉu. Chu Tử Tự và bạn bè hắn quyên góp mười vạn, cộng thêm mười vạn của tôi đưa cho Hạ Thải. Tôi không ngờ chính lần đó đã khiến hai người họ "bắt sóng" được với nhau.

Từ đó, Chu Tử Tự như mắc b/ệnh "hiệp sĩ", liên tục gửi tiền và quà cho Hạ Thải. Tôi chợt nhớ có lần, Hạ Thải giả vờ ngây thơ đi đến trước mặt tôi, khoe đôi khuyên tai: "Chị Dụ Bạch, chị thấy đôi khuyên tai của em thế nào? Bạn trai em m/ua cho đấy, tận hơn trăm nghìn tệ cơ!"

Lúc đó tôi chỉ nghĩ cô bé này hư vinh nên khen đôi khuyên tai đẹp. Giờ nghĩ lại, tôi mới nhận ra cảm xúc vi tế trong mắt cô ta lúc đó, vừa đắc ý lại vừa pha chút hả hê.

Còn bà Chu, sau khi phát hiện con trai ngoại tình, phản ứng đầu tiên là che giấu và c/ắt nguồn tài chính của con. Cuộc hôn nhân giữa nhà họ Thẩm và nhà họ Chu là chuyện trọng đại, hơn nữa dù không có chuyện liên hôn, bà ta cũng không đời nào chấp nhận một nhân viên phục vụ làm con dâu. Đúng lúc gia đình Hạ Thải đang cần tiền gấp, thế là Chu Tử Tự bị c/ắt tiền đã tìm mọi cách moi tiền từ tôi và Thời Nhã.

Họ thông đồng nội ứng ngoại hợp, tiền ăn cộng với quà cáp đã moi được gần cả triệu tệ. Hay, thật sự là quá hay.

Khi đồn cảnh sát thông báo, tôi và Thời Nhã không chậm trễ một giây, lái xe đến đó ngay lập tức. Hạ Thải đeo c/òng tay ngồi một bên khóc lóc, mẹ cô ta là Vương Hồng ngồi bên cạnh không ngừng oán trách con gái vì chọn phải gã đàn ông vô dụng.

Còn Chu Tử Tự, vừa thấy tôi đã "phắt" một cái đứng dậy hét lớn: "Thẩm Dụ Bạch, tôi cảnh cáo cô, hoặc là rút đơn kiện, hoặc là mối qu/an h/ệ giữa chúng ta chấm dứt tại đây."

Tôi nhìn Chu Tử Tự đang nổi gi/ận đùng đùng vì người đẹp, bật cười: "Chúng ta còn qu/an h/ệ gì sao? Khi anh ngoại tình, lấy tiền của tôi nuôi nhân tình, thì chúng ta đã chẳng còn qu/an h/ệ gì nữa rồi."

Hạ Thải nghe thấy câu này của tôi thì khóc càng thảm thiết: "Chị ơi, người không được yêu mới là kẻ thứ ba."

Đối mặt với Hạ Thải, tôi không còn cảm xúc gì quá lớn, chỉ thấy sợ hãi thay cho chính mình: "Tôi thực ra khá cảm ơn cô, mười vạn tệ quyên góp lúc trước coi như giúp tôi giải hạn." Tôi liếc nhìn Chu Tử Tự: "Giúp tôi xử lý một gã đàn ông chẳng ra gì."

Chu Tử Tự đỏ bừng mặt, quát lên: "Mười năm tình cảm, cô không có chút luyến tiếc nào sao?"

Thời Nhã cư/ớp lời: "Anh lấy tiền của Dụ Bạch nuôi đàn bà, cậu ấy chỉ thấy may mắn vì mình chạy thoát sớm thôi."

Chu Tử Tự sững sờ tại chỗ, trong mắt tràn đầy vẻ hối h/ận: "Không... anh không muốn chia tay, anh chỉ thấy Hạ Thải đáng thương nên mới làm vậy. Hơn ba trăm nghìn cũng chỉ là tiền mấy bữa ăn, cần gì phải tính toán thế?"

Tôi không thèm đếm xỉa đến hắn, chỉ khẳng định rõ quan điểm không hòa giải, không rút đơn, sẽ truy c/ứu trách nhiệm hình sự của cả ba người. Nghe xong, Chu Tử Tự cuối cùng cũng sợ hãi. Hắn "bịch" một tiếng quỳ xuống trước mặt tôi: "Dụ Bạch, anh sai rồi, anh thực sự sai rồi. Đừng bỏ anh, đừng làm lớn chuyện, anh thật sự hối h/ận, anh yêu em."

Tôi nhìn gã đàn ông dưới chân mình, không nhịn được cười: "Anh không phải hối h/ận, anh chỉ là đang sợ thôi."

"Anh chỉ là nhất thời bị Hạ Thải che mắt, người anh yêu vẫn luôn là em. Cô ta đã dùng th/ủ đo/ạn nên anh mới thành ra thế này."

Nghe vậy, biểu cảm của Hạ Thải từ dịu dàng trở nên dữ dằn: "Chu Tử Tự, anh còn là đàn ông không? Không phải anh nói có chuyện gì anh sẽ gánh hết sao? Giờ thì anh phủi tay sạch sẽ quá nhỉ!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm