“Thật ra em không quan tâm việc anh không dành thời gian ở bên em, cũng chẳng quan tâm việc phải hy sinh thời gian của mình để chăm sóc gia đình, nhưng anh dựa vào đâu mà vừa tận hưởng sự hy sinh của em, vừa kh/inh thường em, rồi lại mang những điều tốt đẹp vốn thuộc về em đem cho người khác? Một người như anh, dựa vào đâu mà đòi hỏi em phải ở bên cạnh anh thêm lần nữa?”

Giang Lâm Xuyên cứng đờ tại chỗ, không nói được lời nào để phản bác. Tôi không đợi anh ta nữa, sải bước rời đi, để mặc anh ta đứng lại một mình.

Giang Lâm Xuyên không tìm đến tôi nữa, tôi cứ ngỡ mọi chuyện sẽ kết thúc như vậy, cho đến một ngày, một bài đăng hot xuất hiện trên trang chủ của tôi.

【Tin sốc! Tổng giám đốc của một công ty công nghệ nổi tiếng bỏ rơi bạn gái tám năm để ngoại tình với thực tập sinh trong công ty.】

Tôi nhấn vào xem, phát hiện nhân vật chính chính là Giang Lâm Xuyên và Cận Nhu. Người phơi bày sự thật không ai khác chính là Cận Nhu. Cô ta bị sa thải vì tắc trách, rời khỏi công ty của Giang Lâm Xuyên rồi cũng không tìm được việc làm khác, bèn quay lại đòi tiền anh ta. Nhưng Giang Lâm Xuyên thẳng thừng chặn số cô ta, thế là cô ta ôm tư tưởng “cá ch*t lưới rá/ch” mà phơi bày tất cả.

Khi còn ở công ty, Giang Lâm Xuyên chuyển khoản, m/ua túi xách hàng hiệu và trang sức cho cô ta là chuyện cơm bữa, còn thường xuyên vi phạm quy định, ép cô ta đi công tác cùng.

Phần bình luận đã có hàng ngàn lượt tương tác.

【Chẳng phải gã này trước đây còn xây dựng hình tượng thâm tình sao? Đúng là không biết x/ấu hổ!】

【Ả đàn bà kia cũng chẳng tốt đẹp gì, công khai đi cư/ớp bồ người khác.】

【Nói nhỏ thôi, tôi là nhân viên đã nghỉ việc ở công ty đó đây, mức độ m/ập mờ của hai người này khiến tôi lúc đó cứ tưởng ả kia mới là bà chủ, sau này mới biết là tiểu tam! Thật trơ trẽn.】

Những bài viết này treo trên hot search mấy ngày liền, cư dân mạng bắt đầu tự phát tẩy chay công ty của Giang Lâm Xuyên, khiến mấy dự án bị hủy bỏ. Giá cổ phiếu của công ty anh ta cũng tụt dốc không phanh, cuối cùng các cổ đông khác liên kết lại m/ua hết cổ phần, đuổi anh ta ra khỏi công ty, mọi chuyện mới tạm thời lắng xuống.

Không lâu sau, tôi nhận được tin từ lễ tân nói có một người đàn ông ở dưới lầu muốn gặp tôi. Tôi đứng trước cửa kính sát đất nhìn xuống, đó là Giang Lâm Xuyên.

Chỉ mới một thời gian không gặp, anh ta đã thay đổi rất nhiều. Trước đây anh ta luôn tràn đầy khí thế, nhưng giờ đây, dưới mắt anh ta là quầng thâm nhạt, cả người toát lên vẻ mệt mỏi.

Anh ta đứng đó giữa sảnh lớn người qua kẻ lại, ngước nhìn lên tầng tôi đang ở, ánh mắt kiên trì và đầy khao khát.

Khi tôi xuống lầu, Giang Lâm Xuyên lập tức ngước mắt nhìn lên, đáy mắt bừng lên tia sáng. Anh ta bước nhanh về phía tôi, giọng nói r/un r/ẩy khó kìm nén: “Mạt Mạt.”

“Anh có việc gì không?” Giọng tôi bình thản và xa cách.

“Chuyện trước kia chắc em cũng thấy rồi, anh đã nhận hình ph/ạt thích đáng. Anh đến Hải Thị là muốn làm lại từ đầu, sự nghiệp là thế, và với em cũng vậy.” Anh ta thận trọng nhìn tôi.

“Vậy sao? Nhưng tôi không muốn nữa.” Tôi dứt khoát quay người.

Giang Lâm Xuyên định đuổi theo, nhưng bị bảo vệ theo ý tôi ngăn cản và đuổi ra ngoài.

Anh ta gào lên phía sau: “Đợi ngày anh thành công, anh sẽ lại đến tìm em!”

Tôi không để tâm đến câu nói đó, những ngày sau đó, tôi hoàn toàn quay về với cuộc sống của chính mình. Tôi dồn hết tâm huyết vào công việc, liên tiếp giành được nhiều dự án quan trọng, từ nhân viên hoạch định bình thường thăng tiến lên Giám đốc dự án, lương bổng tăng gấp bội. Tôi chuyển ra khỏi căn hộ thuê chung với Tiểu Du, m/ua một ngôi nhà nhỏ của riêng mình, cắm rễ tại Hải Thị.

Ngoài cửa kính sát đất là ánh đèn lung linh khắp thành phố, gió đêm dịu dàng, năm tháng bình yên.

Lần cuối cùng nghe tin về Giang Lâm Xuyên là qua những mẩu tin tức ngành lẻ tẻ và từ miệng bạn bè người thân. Giang Lâm Xuyên đến Hải Thị khởi nghiệp lại, nhưng không biết là do ảnh hưởng của scandal trước đó hay do năng lực có hạn, anh ta liên tục thất bại. Cuối cùng, anh ta tiêu sạch số tiền tiết kiệm rồi lủi thủi quay về quê.

Ngày Giang Lâm Xuyên rời đi, anh ta nhờ người chuyển cho tôi một phong thư. Bên trong có một bức thư và một tấm thẻ ngân hàng, đó là số tiền tiết kiệm ít ỏi còn lại của anh ta.

Cuối thư anh ta viết: Chúc em từ nay về sau tiền đồ xán lạn, năm tháng bình yên.

Tôi mỉm cười. Tất nhiên là tôi sẽ bình yên, còn tôi và anh ta, đời này kiếp này không bao giờ gặp lại.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm