"Cô c/âm miệng cho tôi!"
"Rầm" một tiếng.
Cửa đóng lại, cuối cùng cũng yên tĩnh.
Tôi quay về phòng ngủ tiếp, giấc ngủ này thoải mái lạ thường.
Đến khi tôi mở mắt lần nữa thì đã là buổi chiều.
Rèm cửa vẫn kéo, trong phòng hơi tối.
Tôi xoay người, loáng thoáng cảm thấy bên giường có người.
Mở mắt ra nhìn, Trình Quyết đang chống một tay lên đầu, nhìn tôi.
Tôi bật dậy: "Sao anh vẫn còn ở đây?"
"Đợi cô tỉnh."
"Anh không đi làm à?"
"Hôm nay cuối tuần."
Tôi cầm điện thoại lên nhìn một cái.
Đúng là vậy thật.
Tôi xoa xoa đầu: "Anh ở đây suốt à?"
"Không."
"Vậy anh đi đâu?"
Trình Quyết hất cằm về phía bên ngoài: "Xử lý rác."
Tôi không hiểu, đi ra ngoài xem mới phát hiện trong nhà đã thay đổi.
Ở cửa ra vào thiếu một đôi dép lê, trong nhà vệ sinh thiếu một bộ đồ dùng vệ sinh cá nhân.
Trên ban công, quần áo Thẩm Sơ Ngôn hay mặc cũng không còn.
Tất cả mọi thứ liên quan đến Thẩm Sơ Ngôn đều biến mất.
Trước cửa đặt gọn gàng mấy thùng giấy lớn.
Tôi đứng tại chỗ nhìn một lúc.
Trình Quyết đi đến bên cạnh tôi: "Đây đều là đồ của anh ta phải không?"
"Ừ."
"Tôi đóng gói giúp cô rồi, có vứt không?"
Tôi nghĩ một lúc: "Không vứt, để anh ta tự đến lấy, phân loại rác phiền phức lắm."
Trình Quyết cười càng tươi hơn, tôi không quản mấy cái thùng đó nữa, cầm điện thoại lên.
Màn hình sáng lên, hơn bốn mươi cuộc gọi nhỡ, tin nhắn còn nhiều hơn.
Thẩm Sơ Ngôn từ tức gi/ận ban đầu, đến chất vấn, rồi đến cuối cùng rõ ràng đã bắt đầu hoảng lo/ạn.
【Rốt cuộc cô có ý gì?】
【Khương Tình, đừng làm lo/ạn nữa】
【Hôn lễ không phải trò đùa】
【Người đàn ông đó rốt cuộc là ai】
【Cô quen hắn từ bao giờ】
【Đêm qua hai người rốt cuộc đã làm gì】
【Nghe điện thoại đi】
【Khương Tình, tôi bảo cô nghe điện thoại!】
Kéo xuống dưới nữa.
【Tôi đã nói với Nhược Ninh rồi, sau này sẽ giữ khoảng cách, thế được chưa?】
Ngón tay tôi khựng lại một chút, tiếp theo lại là một tin nữa.
【Nhưng cô cũng nên xin lỗi cô ấy, cô ấy vẫn đang ở b/ệnh viện】
Tôi bật cười, đúng là Thẩm Sơ Ngôn quen thuộc thật.
Ngay cả đến lúc này, anh ta vẫn cảm thấy mình lùi một bước là sự ban ơn cho tôi.
Tôi nhấn vào một tin nhắn thoại, chỉ nghe nửa giây.
"Khương Tình, anh biết em chỉ là đang gh/en thôi..."
Tôi trực tiếp thoát ra, không nghe nữa.
Xóa và chặn mọi phương thức liên lạc.
Chặn xong tài khoản cuối cùng, tôi ném điện thoại lên ghế sô pha.
Trong phòng đột nhiên yên tĩnh hẳn, tôi nhìn quanh bốn phía.
Sau khi thiếu đi đồ đạc của Thẩm Sơ Ngôn, căn nhà trống trải hơn nhiều.
Nhưng không hiểu sao, tôi không thấy khó chịu chút nào.
Ngược lại, giống như một tảng đ/á đ/è nặng trong lồng ngựk bấy lâu nay, cuối cùng cũng được dời đi.
Tôi đi đến đẩy cửa sổ ra, cơn gió bên ngoài ùa vào.
Tôi hít một hơi thật sâu, cảm thấy thoải mái hơn nhiều.
【Hoàn】