Tôi cười khẩy, ba giây sau chậm rãi lên tiếng:
"Vì gia đình, con có thể nhẫn nhịn, con có thể hy sinh, nhưng nếu những người con yêu thương nhất lại tính kế con, coi con như cỏ rác, thì gia đình như vậy con không cần nữa."
Đầu dây bên kia cuống lên, vội vàng giải thích:
"Nhan Nhan, chúng ta không tính kế con, tất cả đều là bất đắc dĩ."
"Chị gái con bị b/ệnh t/âm th/ần, nhà hào môn nào dám lấy nó, con lại có ơn với nhà họ Trần, Nam Châu lại một lòng một dạ với chị con, chúng ta cũng chỉ là muốn để nó sau này có chỗ dựa thôi."
Tôi lười nghe tiếp, c/ắt ngang lời bà:
"Mẹ của Hách Thư Nhu, lòng bà còn có thể thiên vị hơn nữa không?"
"Bà biết chị gái bị b/ệnh t/âm th/ần, khó gả đi, vậy mà có thể không chút bận tâm, nói con bị t/âm th/ần, để Trần Nam Châu đưa tờ chẩn đoán lên màn hình lớn."
"Mẹ của Hách Thư Nhu, kiếp sau bà nên triệt sản đi, làm con của bà đúng là bi kịch lớn nhất."
Đầu dây bên kia im lặng như tờ.
Có lẽ bà không ngờ rằng, đứa con gái út vốn luôn ngoan ngoãn nghe lời lại có thể thốt ra những lời đ/ộc địa đến vậy.
Kể từ khoảnh khắc họ từ bỏ tôi, tình nghĩa giữa tôi và bà đã tận rồi.
Đầu dây bên kia đột nhiên bật khóc:
"Nhan Nhan, sao con có thể nói với mẹ như vậy? Cả lòng bàn tay và mu bàn tay đều là th!t, mẹ chỉ là xót xa cho chị con bị b/ệnh thôi mà."
"Bị b/ệnh?"
"Sáu năm trước khi nó chưa bị b/ệnh, con là lòng bàn tay hay là lớp da mu bàn tay?"
"Hai người đăng ký trại hè quốc tế cho nó, con cũng muốn đi, lý do là chỉ có một suất."
"Hai người đưa nó đi du lịch vòng quanh thế giới, lý do là con gái phải biết nhiều về thế giới rộng lớn, con không phải là con gái à?"
"Hai người nhớ nó dị ứng với gạch cua, nhưng lại đưa con ăn bánh bao gạch cua, quên mất con và nó là cặp song sinh cùng trứng."
...
Tôi kể lại từng chuyện cũ năm xưa.
Đầu dây bên kia từ im lặng chuyển sang x/ấu hổ, rồi sau đó là tiếng quát tháo chói tai:
"Chị gái con từ nhỏ đã ngoan ngoãn hiểu chuyện, biết lấy lòng bố mẹ, chúng ta thương nó nhiều hơn một chút thì đã sao?"
"Còn con, ngay từ nhỏ đã bướng bỉnh, vừa nghịch ngợm vừa hoang dã..."
Tôi chậm rãi đặt điện thoại xuống bàn, chuyển sang chế độ im lặng.
Tôi nhìn ánh hoàng hôn ngoài cửa sổ, nhẹ nhàng thở ra một hơi.
Tôi và cái tôi đầy nuối tiếc của quá khứ, cuối cùng cũng đã hòa giải, những thứ không nắm giữ được thì phải dứt khoát buông tay.
Thế giới rất rộng lớn, có rất nhiều điều đáng để theo đuổi, không việc gì phải vướng bận vào những người và chuyện mục nát.
9
Một tháng sau, chip của chúng tôi chính thức đi vào sản xuất.
Tuần đầu tiên sản xuất, đơn đặt hàng đã xếp lịch đến tận tháng sau.
Lệ Minh Triều cười không thấy mắt đâu, vỗ vai tôi nói:
"Hách Thư Nhan, tôi biết ngay là mình không nhìn nhầm người, Trần Nam Châu đúng là đã để sổng mất một báu vật rồi."
Nói rồi anh ta cười hả hê nhướng mày với tôi:
"Tập đoàn Trần thị sắp xong đời rồi, mấy chuyện bê bối của hắn khiến giá cổ phiếu tụt dốc không phanh, giờ đã xuống đáy, các cổ đông đều đang đòi bãi miễn Trần Nam Châu đấy."
Tôi "ừ" một tiếng, không bình luận gì.
Đúng như dự đoán, không có bằng sáng chế miễn phí của tôi, cộng thêm sự đ/ộc đoán chuyên quyền của Trần Nam Châu, việc tập đoàn Trần thị đi xuống là chuyện sớm muộn.
Lệ Minh Triều vẫn đang thao thao bất tuyệt về tình cảnh khốn đốn của nhà họ Trần thì trợ lý đẩy cửa bước vào.
"Tổng giám đốc Hách, ông Trần Nam Châu nhất quyết đòi lên gặp cô."
Tôi dửng dưng nhìn mẫu sản phẩm vừa ra lò, thản nhiên nói:
"Gọi bảo vệ đuổi đi."
Vừa dứt lời, Trần Nam Châu với trang phục xộc xệch, mắt đỏ ngầu đã xông vào.
Phía sau, bảo vệ hoảng lo/ạn quát tháo ngăn cản:
"Ông này, nếu ông không đi, chúng tôi sẽ báo cảnh sát đấy."
Trần Nam Châu vùng khỏi tay bảo vệ, lao đến trước bàn làm việc của tôi, giọng khàn đặc:
"Nhan Nhan, anh sai rồi, anh thực sự biết mình sai rồi, em giúp anh được không?"
"Tập đoàn Trần thị bây giờ không trụ nổi nữa rồi, chỉ cần em chịu đưa ra quyền sử dụng bằng sáng chế, chỉ cần em chịu hợp tác với chúng ta, là có thể c/ứu được Trần thị."
Trần Nam Châu bò trên bàn c/ầu x/in, không còn chút kiêu ngạo nào của vị thiếu gia hào môn ngày trước.
Khoảnh khắc hắn đưa tay định chạm vào tôi, tôi gạt phắt đi, ánh mắt lạnh lùng nhìn hắn:
"Trần Nam Châu, từ ngày hôn lễ, anh chỉ vào mặt tôi m/ắng lừa hôn, tuyên bố muốn h/ủy ho/ại sự hợp tác, chúng ta đã hoàn toàn kết thúc rồi."
"Chúng ta chỉ là người dưng, tại sao tôi phải cho anh sử dụng bằng sáng chế miễn phí, lại tại sao phải hợp tác với anh?"
"Anh thực sự bị chị gái em lừa, tờ chẩn đoán đó là họ cố tình để anh nhìn thấy."
"Anh chỉ là nhất thời sợ hãi, tưởng rằng em thực sự bị b/ệnh t/âm th/ần."
Tôi cười khẩy, nhìn Trần Nam Châu đang vội vã giải thích:
"Nửa năm trước, lúc anh và chị gái dan díu với nhau, chẳng lẽ anh biết tôi bị b/ệnh t/âm th/ần sao?"
"Trần Nam Châu, phản bội chính là phản bội, vô sỉ chính là vô sỉ, đừng tự biến mình thành kẻ vô tội như vậy."
"Vì anh đã chọn người mình thích, nguyện dùng mạng sống để bảo vệ cô ta, thì anh nên cùng cô ta luân hồi trong địa ngục, đây cũng coi như ông trời thỏa mãn lời thề của anh rồi."
Trần Nam Châu cứng đờ tại chỗ, rồi lại gào thét lao tới:
"Nhan Nhan, tình cảm sáu năm của chúng ta, lại là hôn sự do chính ông nội chỉ định, em không thể trơ mắt nhìn nhà họ Trần phá sản được."
"Nhan Nhan, chỉ cần em cho anh thêm một cơ hội, anh nhất định sẽ tổ chức cho em một hôn lễ long trọng, tuyên bố em mới là người anh yêu nhất."
Vừa dứt lời, Lệ Minh Triều đứng bên cạnh không hài lòng, bước lên một bước chắn trước mặt tôi, lạnh lùng nói:
"Ông Trần, mời ông rời đi, đừng làm phiền Tổng giám đốc Hách làm việc, nếu còn quấy rối vô lý, chúng tôi sẽ báo cảnh sát trực tiếp."
Trần Nam Châu còn muốn lao tới, Lệ Minh Triều đ/ấm thẳng một cú vào mặt hắn:
"Bảo vệ, có kẻ muốn tấn công Tổng giám đốc Hách, còn không mau lôi ra ngoài, báo cảnh sát xử lý."
Ngay lập tức, hai bảo vệ vây lại, đ/è Trần Nam Châu lôi ra ngoài.