Trong phòng trang điểm, mẹ chồng tôi, bà Tưởng Mỹ Lan, lấy ra một bộ quần áo mới tinh giục tôi thay.

“Thư Âm, đây là quần áo mới chúng ta m/ua cho con, từ đầu đến chân đều là đồ mới.”

Người trang điểm cầm chiếc áo Iót lên, khẽ “á” một tiếng rồi nhíu mày.

Tôi liếc nhìn, size S, nhỏ hơn size tôi mặc tận hai số.

“Mẹ, có phải m/ua nhầm rồi không, size này con không mặc vừa.”

Tưởng Mỹ Lan chẳng thèm đếm xỉa đến tôi, cứ thế gi/ật lấy chiếc áo Iót định tròng vào người tôi.

“Theo quy tắc ở quê, con phải mặc đồ không vừa vặn mới biết cung kính cha mẹ chồng, mới biết cách sống sao cho cẩn trọng.”

Nhìn chiếc áo Iót chật chội đến mức khiến tôi khó thở, tôi liếc nhìn Giang Nam Sênh đang đứng ở cửa.

Anh ta chẳng hề bận tâm, qua loa đáp: “Đây là tâm ý của mẹ anh, em nhịn một ngày thì có sao đâu?”

Tôi gi/ật lấy chiếc áo Iót ném thẳng vào mặt Giang Nam Sênh, lạnh lùng nói: “Muốn mặc thì anh tự mặc lấy.”

1.

Trong khoảnh khắc, bầu không khí trong phòng trang điểm hạ xuống điểm đóng băng.

Ánh mắt Tưởng Mỹ Lan nhìn tôi như muốn đ/âm những mũi đinh vào người.

Bà ta nhặt chiếc áo Iót lên, bất chấp sự kháng cự của tôi mà ép tôi phải mặc vào.

“Thư Âm, con dâu mới về nhà chồng đều phải hiểu quy tắc. Bộ này mẹ đã chọn rất lâu, chất lượng tốt, đặc biệt hợp với con.”

Tôi đẩy bàn tay đang cố cởi quần áo mình ra.

Nhìn chiếc áo Iót size nhỏ nhất với vẻ chán gh/ét.

Viền ren cứng đơ, đ/âm vào da th!t đ/au điếng, nhìn qua là biết ngay loại hàng chợ vài chục tệ.

Chất lượng kém đã đành, lại còn là size S, tôi căn bản không thể nào mặc vừa.

Nếu nghe theo bà ta, mặc chiếc áo này suốt cả ngày.

E là đến tối, tôi sẽ bị siết ch/ặt đến mức không thể thở nổi.

Thấy không khí căng thẳng, người trang điểm lấy ra chiếc áo Iót dự phòng đã chuẩn bị sẵn.

“Size chiếc áo này thực sự quá nhỏ, tôi có đồ dự phòng, hay là để cô dâu mặc tạm cái này.”

Tưởng Mỹ Lan gi/ật phắt chiếc áo trong tay người trang điểm, ném thẳng vào thùng rác.

“Cô là cái loại làm thuê, đừng có mà lo chuyện bao đồng.”

“Ngày con dâu mới về nhà, từ đầu đến chân, từ trong ra ngoài đều phải mặc đồ nhà chồng chuẩn bị.”

“Cầm cái thứ trong tay cô vứt đi cho xa, đừng có xen vào chuyện nhà chúng tôi.”

Cô gái nhỏ bị khí thế hung hãn như kẻ chợ của Tưởng Mỹ Lan làm cho kh/iếp s/ợ.

Khóe mắt cô ấy thậm chí còn rơm rớm nước mắt.

“Thư Âm à, giờ lành sắp đến rồi, hơn 200 vị khách trong sảnh tiệc đang chờ, con nhất định phải làm lo/ạn chỉ vì một bộ quần áo sao?”

Nghe ra sự bất mãn trong lời nói của bà ta, tôi mặc lại chiếc lễ phục của mình.

“Con làm lo/ạn? Lúc mẹ chuẩn bị quần áo, mẹ toàn chọn size nhỏ nhất mà con không thể mặc vừa, rốt cuộc là ai đang làm lo/ạn đây?”

“Muốn con mặc đồ mẹ m/ua lên sân khấu cũng được, vậy thì mẹ phải m/ua đúng size của con và là đồ mới.”

Tôi liếc nhìn chiếc đồng hồ trên tường, còn nửa tiếng nữa là đến giờ làm lễ.

Cách đây 1,5 km có một trung tâm thương mại, bây giờ đi m/ua vẫn hoàn toàn kịp.

“Không được, con nói đổi là đổi à, nhất định phải mặc bộ này.”

“Con gả vào nhà họ Giang không phải để làm chủ, mọi thứ đều phải theo quy tắc của nhà họ Giang chúng ta.” Những thớ th!t trên mặt bà ta co gi/ật, trông chẳng khác nào một bà mẹ chồng đ/ộc á/c.

“Sớm biết con là cái loại không biết nghe lời như vậy, mẹ đã cố tình chọn bộ này để con học lại quy tắc.”

“Để con biết thế nào là cung kính cha mẹ chồng, biết cách sống sao cho cẩn trọng.”

Bà ta chặn đường, không cho tôi đứng dậy.

Ra vẻ nếu tôi không mặc chiếc áo Iót này thì bà ta sẽ không bỏ qua.

“Giang Nam Sênh, anh nói xem, em nhất định phải mặc sao?”

Anh ta lười biếng đứng dậy từ chiếc ghế sofa ở cửa.

Thậm chí chẳng buồn nhìn chiếc áo Iót, anh ta thản nhiên nói: “Chỉ là một bộ quần áo thôi mà, em nhất định phải làm quá lên như vậy sao?”

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta: “Em làm quá? Giang Nam Sênh, nếu để anh mặc một bộ quần áo không vừa size suốt cả ngày, anh có chịu nổi không?”

Anh ta nổi gi/ận: “Tại sao lại bắt anh mặc? Đây là mẹ anh m/ua cho em, là em muốn gả vào nhà anh, em phải cung kính với bố mẹ anh, em phải sống cẩn trọng, thì liên quan gì đến anh?”

Nhìn thái độ thờ ơ, “ch/áy nhà hàng xóm bình chân như vại” của anh ta.

Lòng tôi nguội lạnh một nửa.

“Thư Âm à, Nam Sênh nói đúng đấy, là con muốn gả vào nhà họ Giang chúng ta, thì con phải tuân theo quy tắc của nhà này.”

Thấy tôi im lặng, bà ta lại đưa chiếc áo Iót đó ra.

Ánh mắt như muốn nói: Mặc đi, hôm nay con nhất định phải mặc.

“Quy tắc nhà họ Giang các người đúng không?”

“Tôi cứ không tuân theo đấy.”

2.

“Cái gì? Nam Sênh, con nhìn xem người vợ tốt mà con cưới về này, thật chẳng biết quy tắc gì cả.”

“Nếu hôm nay nó không mặc chiếc áo Iót này, không học được cách biết điều, e là mẹ và bố con phải chịu khổ rồi.”

Nói đoạn, khóe mắt bà ta đỏ hoe, nhìn chiếc áo Iót trong tay.

Giang Nam Sênh đùng đùng đứng dậy, cầm lấy chiếc áo Iót đ/ập mạnh xuống bàn.

“Mặc vào! Ngày đại hỷ, đừng có gây chuyện thêm nữa.”

Anh ta đứng từ trên cao nhìn xuống tôi, ánh mắt đầy áp lực.

“Không mặc! Quần áo không vừa người tôi sẽ không mặc! Quy tắc không đáng tuân thủ tôi sẽ không tuân thủ!”

Tưởng Mỹ Lan chỉ tay vào mặt tôi: “Lâm Thư Âm, tôi đã sớm biết cô là cái loại tính cách này rồi, không ngờ còn chưa bước chân vào cửa nhà họ Giang mà đã lộ nguyên hình rồi.”

“Tôi nói cho cô biết, hôm nay những bộ quần áo khác cô có thể không mặc, nhưng chiếc áo Iót này cô bắt buộc phải mặc trên người.”

Bà ta cầm chiếc áo Iót lên, túm lấy tay phải của tôi, cố sức muốn ép tôi mặc vào.

“Nam Sênh, con còn đứng ngây ra đó làm gì? Mau giúp mẹ một tay!”

“Ta nói cho con biết, ta sống bao nhiêu năm nay, gặp bao nhiêu kẻ không biết quy tắc, chẳng phải đều bị ta trị cho phục tùng hết sao.”

Bà ta dùng sức rất mạnh, chẳng mấy chốc, trên cánh tay tôi đã xuất hiện những vết hằn đỏ rực.

Người trang điểm giúp tôi cản bà ta lại, nhưng bị bà ta đ/á văng ra ngoài.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm