Khi trời gần sáng, cửa phòng b/ệnh bị đẩy ra.
“Thanh Thanh!”
Bố mẹ dìu nhau xông vào, trên quần áo vẫn còn đọng nước mưa. Mẹ nhìn thấy tôi trước, bước chân bỗng khựng lại.
“Kiều Nhiễm? Sao cháu lại ở đây?”
Văn Tranh theo bản năng chắn trước mặt tôi, quỳ sụp xuống.
“Bố, mẹ, là con không bảo vệ tốt cho Thanh Thanh.”
“Bác sĩ nói cô ấy bị thương quá nặng, rất có thể sẽ không tỉnh lại được nữa.”
Mẹ tôi vịn tường, hồi lâu mới thốt ra được một câu:
“Tiểu Văn, đứng lên trước đã, đừng quỳ ở đây, c/ứu người quan trọng hơn.”
Bố tôi r/un r/ẩy lấy trong túi áo ra một cuốn sổ tiết kiệm:
“Sáu mươi vạn này là chút tiền dưỡng già cuối cùng của bố mẹ, quầy đóng phí ở đâu? C/ứu Thanh Thanh trước đi.”
Văn Tranh đ/è nén tia sáng lóe lên trong mắt:
“Tiền hàng của công ty đều đang bị kẹt, con cũng đang lo không đủ tiền đặt cọc cho phòng hồi sức tích cực.”
“Bố, bố đưa sổ tiết kiệm cho con, con đi đóng ngay.”
Tay anh ta vừa đưa ra, tôi đã lên tiếng:
“Đợi đã.”
Tôi đặt tay lên bụng, cố tình nói lớn hơn:
“Nếu số tiền này dùng để c/ứu Hứa Thanh Thanh, bây giờ con sẽ đi bỏ cái th/ai này.”
Mẹ tôi mềm nhũn hai chân, bám ch/ặt lấy thành giường:
“Cái th/ai? Cháu vừa nói cái th/ai của ai?”
Tôi nhìn đôi mắt đỏ hoe của bà, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay:
“Tất nhiên là của con và Văn Tranh.”
Mẹ nhìn tôi đầy hoài nghi:
“Kiều Nhiễm, Thanh Thanh coi cháu như em gái ruột.”
“Mỗi lần cháu thất nghiệp, đều là nó tìm việc cho cháu, cháu gặp khó khăn gì, nó đều là người đầu tiên giúp đỡ!”
“Sao cháu có thể đối xử với nó như vậy?!”
Tôi không dám nhìn bà thêm nữa, chỉ biết ép bản thân phải lạnh lùng.
Văn Tranh vội vàng nắm lấy tay tôi: “Nhiễm Nhiễm, đừng nói lời gi/ận dỗi.”
Bố tôi r/un r/ẩy vì gi/ận dữ:
“Tự mày chọn đi.”
“C/ứu con gái tao, hay là giữ cái đứa con hoang của mày?”
Văn Tranh im lặng một lúc rồi lại quỳ xuống:
“Bố, Thanh Thanh dù có c/ứu được cũng chỉ có thể nằm liệt giường cả đời.”
“Đứa trẻ trong bụng Nhiễm Nhiễm mới là huyết mạch duy nhất của nhà họ Văn.”
“Sáu mươi vạn này, bố mẹ cứ giữ lấy mà dưỡng già đi.”
Bố tôi giơ tay t/át mạnh vào mặt anh ta: “Đồ súc vật!”
Mẹ tôi vịn tường, nước mắt rơi lã chã:
“Thanh Thanh cùng mày khởi nghiệp, thay mày đỡ rư/ợu, b/án cả trang sức để trả lương cho mày.”
“Là chúng ta m/ù mắt nhìn lầm người, Văn Tranh, mày thật sự không phải…”
Mẹ tôi đảo mắt rồi ngất xỉu ngay tại chỗ.
“Vợ ơi!” Bố tôi kêu lên một tiếng, vội vàng đỡ lấy bà.
Tôi bấm móng tay sâu vào da th!t, cố nhịn ý muốn đỡ lấy mẹ.
Bố, mẹ, con xin lỗi.
Bố tôi ôm mẹ, loạng choạng chạy ra khỏi phòng b/ệnh.
Văn Tranh vội vàng đứng dậy, giọng điệu có chút trách móc:
“Nhiễm Nhiễm, em vừa rồi quá kích động rồi.”
Tôi quay mặt đi: “Em không thích họ.”
“Được được được, không thích thì không gặp nữa.”
Văn Tranh dịu giọng, ghé sát vào hôn lên trán tôi:
“Em nghỉ ngơi cho tốt, anh đi xem họ thế nào, không thể để xảy ra án mạng được.”
Nghe tiếng bước chân Văn Tranh xa dần, tôi lấy điện thoại dự phòng ra, bấm vào một khung chat:
“Trưởng khoa Trần, sáng mai sắp xếp phẫu thuật giúp tôi.”
Gửi xong.
Trong phòng hồi sức tích cực bên cạnh, máy theo dõi nhịp tim phát ra tiếng kêu dài chói tai.
Bác sĩ và y tá nhanh chóng xông vào.
Qua lớp kính, tôi thấy bàn tay thuộc về cơ thể mình trên giường b/ệnh, ngón trỏ khẽ cử động.
Cùng lúc đó, lồng ngựk tôi đ/au nhói như bị kim châm.
Nửa giờ sau, bác sĩ bước ra khỏi phòng:
“B/ệnh nhân đã khôi phục phản xạ đ/au, cô ấy có thể tỉnh lại bất cứ lúc nào.”
Sáng hôm sau, mưa tạnh hẳn.
Văn Tranh mang theo bánh bao gạch cua nổi tiếng nhất thành Nam vào phòng b/ệnh:
“Nhiễm Nhiễm, ăn nóng đi em.”
“Trước đây em từng xếp hàng hai tiếng đồng hồ chỉ để ăn món này.”
Dầu cua vàng óng thấm ra túi giấy khiến dạ dày tôi cuộn lên buồn nôn.
Hứa Thanh Thanh bị dị ứng nặng với hải sản.
Năm đầu kết hôn, tôi chỉ ăn nửa cái bánh bao gạch cua đã phải nhập viện cấp c/ứu.
Từ đó về sau, trong nhà vẫn xuất hiện bánh bao gạch cua, Văn Tranh chỉ nói m/ua cho bản thân ăn, giờ mới hiểu, anh ta đều m/ua cho Kiều Nhiễm.
Tôi đẩy túi giấy ra: “Chị Thanh Thanh thật sự có thể tỉnh lại sao?”
Nụ cười của Văn Tranh cứng lại: “Bác sĩ chỉ nói là có khả năng thôi.”
“Anh Tranh, em sợ.” Tôi nắm lấy tay anh ta:
“Đêm qua em gặp á/c mộng, mơ thấy chị Thanh Thanh biến thành lệ q/uỷ đến đòi mạng em.”
“Chị ấy nói công ty này là chị ấy cùng anh gây dựng, tại sao tất cả lại rơi vào tay em.”
Sắc mặt Văn Tranh cứng đờ: “Mơ là ngược lại, đừng nghĩ linh tinh.”
“Nhưng em sợ.” Tôi đỏ mắt, nước mắt chực trào:
“Anh Tranh, bất động sản và cổ phần công ty đứng tên anh, liệu còn có tên chị Thanh Thanh không?”
“Lỡ bố mẹ chị ấy lại đến làm lo/ạn…”
“Em không muốn con chúng ta vừa chào đời đã mang tiếng x/ấu, lại còn phải chia gia sản với người khác.”
Văn Tranh im lặng, đặt đũa xuống, chân mày nhíu ch/ặt:
“Nhiễm Nhiễm, công ty đang trong giai đoạn then chốt, thay đổi cổ phần cần có thời gian.”
“Hơn nữa, Thanh Thanh vẫn chưa ch*t, nếu hành động quá lộ liễu sẽ gây nghi ngờ.”
Tôi không nói gì nữa, vén chăn định xuống giường:
“Em định đi đâu?” Anh ta kéo tôi lại.
“Đi ph/á th/ai.” Tôi bình thản nói:
“Nếu anh không thể cho em và con một tương lai ổn định, thì đứa trẻ này sinh ra cũng là chịu khổ.”
“Chi bằng phá đi sớm, em cũng được nhẹ lòng mà làm lại cuộc đời.”
“Em đi/ên rồi à!” Văn Tranh cao giọng, túm ch/ặt lấy cổ tay tôi.