Tôi muốn dựa vào năng lực của chính mình để trở về trụ sở, muốn đứng ở một vị trí đủ để sánh vai cùng ông ấy.

Tôi thậm chí từng mơ mộng rằng, đợi đến khi tôi thực sự trở thành một người ưu tú, liệu Lương Bách Chu có nhìn tôi bằng ánh mắt khác không.

Giờ nghĩ lại, những nỗ lực đó dường như ngay từ đầu đã chẳng đáng giá.

"Sao? Không chấp nhận được à?"

Tôi cắn môi, cố gắng khiến bản thân trông không quá thảm hại.

Đang định rời đi, Khương Nghiên Thư bỗng giáng cho tôi một cái t/át đ/au điếng.

Tiếng động vang dội khiến xung quanh lập tức im bặt.

"Chẳng qua là con gái của tiểu tam, dựa vào cái mặt mà leo được lên vị trí hôm nay."

"Mẹ cô năm đó chẳng phải cũng thế sao?"

Khương Nghiên Thư mỉa mai nhìn tôi.

"Dựa vào việc quyến rũ đàn ông đã có vợ để thăng tiến, sinh ra đứa con gái không thấy được ánh sáng là cô."

"Hai mẹ con các người, đúng là cùng một giuộc."

Má tôi đ/au rát.

Khương Nghiên Thư còn muốn nói thêm gì đó, Lương Bách Chu nhíu mày nắm lấy cổ tay cô ta.

"Lương phu nhân, đừng để tay bị đ/au."

Lương Bách Chu lập tức sai người lấy túi chườm đ/á, động tác thuần thục đặt lên mu bàn tay cô ta.

Từ đầu đến cuối, không thèm nhìn tôi lấy một cái.

Tôi nhìn bóng lưng thân mật của họ, bỗng thấy cái t/át đó cũng chẳng là gì nữa.

Ít nhất nó đã giúp tôi nhìn rõ mình rốt cuộc còn đang kỳ vọng điều gì.

Sau khi bữa tiệc tan, Lương Bách Chu chặn đường tôi.

"Ở bên ngoài, tôi vẫn phải giữ thể diện cho Lương phu nhân."

"Đừng gi/ận nữa, muốn bồi thường gì nào?"

Tôi nhìn ông ấy, bỗng nhớ lại tất cả những gì mình từng học vì ông ấy.

Học nhiệt độ của cà phê, học năm rư/ợu vang, học cách đặt tài liệu lên bàn trước khi ông ấy nhíu mày.

Những kỹ năng đó, đều là ông ấy từng chút một dạy cho tôi.

Ông ấy từng kéo tôi ra khỏi vũng bùn.

Nhưng lại chính tay nói cho tôi biết, tôi vĩnh viễn không xứng đứng bên cạnh ông ấy.

Tôi thu hồi ánh mắt.

"Một bộ trang sức. Và chiếc túi mới nhất."

Lương Bách Chu nhìn chằm chằm tôi hồi lâu.

"Em khác với trước đây rồi."

Tôi mỉm cười, "Con người rồi sẽ thay đổi thôi."

Giống như trước đây, tôi dốc sức muốn có tình yêu của ông ấy, những món trang sức, vòng cổ, túi xách ông ấy tặng, tôi khờ khạo tưởng rằng những con số đó là minh chứng cho việc ông ấy trân trọng tôi.

Giờ đây với những thứ này, tôi chỉ nhìn thấy giá tiền của chúng.

Chiều hôm sau, Lương Bách Chu bảo tôi đi cùng ông ấy tham dự một bữa tiệc tối.

Khi tôi đến đúng giờ, mới phát hiện Khương Nghiên Thư cũng đến.

"Tổng giám đốc Lương vội vàng thế sao? Chúng ta vẫn chưa ly hôn mà."

Lương Bách Chu không từ chối.

Thế là tôi bị bỏ lại ở một góc.

Tôi nhìn họ nâng ly rư/ợu len lỏi giữa đám đông, cũng nhìn họ sau đó bước vào sàn nhảy.

Ánh đèn chiếu lên hai người họ.

Họ xứng đôi vừa lứa, ăn ý, giống như một cặp vợ chồng thực sự hạnh phúc.

Tôi nâng ly rư/ợu, ngửa đầu uống một ngụm.

"Đây chẳng phải là cô Sở sao?"

Một giọng nói cợt nhả vang lên bên cạnh.

Tôi ngẩng đầu, nhìn thấy một người đàn ông trẻ tuổi, là kẻ ăn chơi khét tiếng trong giới.

Thiếu gia Chu nhìn chằm chằm tôi vài giây, bỗng cười.

"Trước đây chẳng phải cô b/án rư/ợu ở quán bar sao? Lúc đó tôi còn từng gọi cô đấy."

Nói rồi, hắn đưa tay định chạm vào mặt tôi.

Tôi nghiêng đầu né tránh.

"Xin hãy tự trọng."

Hắn vươn tay chặn đường tôi, ép tôi vào góc tường.

"Giả vờ thanh cao cái gì? Loại như cô chẳng phải đã bị người ta chơi nát rồi sao?"

"Buông ra."

Giọng nói quen thuộc vang lên, Lương Bách Chu nắm ch/ặt cổ tay hắn.

Chu Khải Trạch nhìn rõ là ông ấy, "Tổng giám đốc Lương, hiểu lầm thôi."

Hắn lùi lại hai bước một cách ngượng ngùng rồi quay người bỏ đi.

Lương Bách Chu nhìn chằm chằm tôi, trong mắt có lửa gi/ận, nhưng khóe miệng lại đ/è nén một tia mỉa mai.

"Sở Vãn Anh, em thiếu đàn ông đến thế sao?"

"Một người chưa đủ, còn muốn tìm người thứ hai?"

Tôi nhìn ông ấy, lồng ngựk bị thứ gì đó đ/âm vào.

"Chẳng tìm ai cả, chỉ là có kẻ tự mình đa tình mà thôi."

Tiệc tối kết thúc, tôi đang định rời đi thì bỗng nhận ra cơ thể có điều bất thường, tứ chi bắt đầu mềm nhũn.

Vừa nãy, ly rư/ợu đó có vấn đề.

Chu Khải Trạch bỗng bước tới.

"Để tôi đưa cô về, cô Sở."

Tôi cố đứng vững, đưa tay nắm lấy tay áo Lương Bách Chu bên cạnh.

"Rư/ợu... có vấn đề."

Lương Bách Chu cúi đầu nhìn tôi, trong ánh mắt có sự giằng x/é, cũng có sự thiếu kiên nhẫn rõ rệt.

Sau đó, ông ấy gỡ từng ngón tay tôi ra, đẩy tôi về phía Chu Khải Trạch.

"Chẳng phải thích tìm người khác sao? Tôi cho em cơ hội này."

Khoảnh khắc đó, tôi gần như không tin vào tai mình.

"Lương Bách Chu."

Ông ấy không quay đầu lại.

Chỉ che chở cho Khương Nghiên Thư đang s/ay rư/ợu, đưa cô ta rời đi.

Chu Khải Trạch đỡ lấy tôi, nụ cười càng sâu.

"Cô Sở, xem ra kim chủ này của cô cũng không cần cô nữa rồi."

Tôi nghiến ch/ặt răng, giẫm mạnh vào chân hắn.

Hắn đ/au điếng buông tay.

Tôi loạng choạng chạy về phía thang máy.

Nhưng tác dụng của th/uốc đến quá nhanh.

Chu Khải Trạch đuổi theo, giơ tay vung về phía tôi.

"Còn muốn chạy?"

Tôi nghiêng đầu né, vai vẫn bị quệt trúng, cơn đ/au khiến tôi tỉnh táo hơn vài phần.

Khi hắn lại lao tới, tôi vớ lấy vật trang trí bằng kim loại dưới đất, đ/ập mạnh vào mu bàn tay hắn.

Chu Khải Trạch hét lên thảm thiết rồi lùi lại.

Tôi chống tường đứng dậy, loạng choạng vẫy một chiếc taxi.

Khi về đến căn hộ, đã là rạng sáng.

Trên điện thoại có hơn chục tin nhắn của Lương Bách Chu.

"Em đi đâu rồi?"

"Sở Vãn Anh, em thực sự đi cùng hắn sao?"

"Em sao lại thấp hèn đến thế?"

"Ra giá đi, c/ắt đ/ứt với hắn."

Nhìn cổ chân sưng đỏ cùng vết bầm trên cánh tay.

Tôi bỗng hạ quyết tâm.

Làm xong phi vụ cuối cùng này, sẽ không bao giờ làm nữa.

Tôi bình thản gõ chữ:

【Ba mươi triệu.】

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm