Ngay sau đó, tôi gọi dịch vụ giao hàng, chuyển hơn mười quả "sầu riêng đặc chế" đến ký túc xá.
Đến cửa, tôi lập tức bật ghi âm điện thoại.
Sầu riêng vừa vào cửa, mắt của ba đứa Đào Tri Hạ sáng rực lên, giống như lũ sói đói nhìn thấy mồi.
"Ôi trời! Quyển Quyển, sầu riêng to thế này! Chắc là Musang King nhỉ?"
"Ngửi thôi đã thấy thơm rồi, chắc chắn là ngọt lắm đây!"
Tôi cố tình đặt sầu riêng ở vị trí dễ thấy nhất trên bàn, chậm rãi lên tiếng: "Đúng vậy, vỏ sầu riêng này là của Musang King đấy."
"Nhưng mà không phải để cho các cậu ăn đâu."
"Mình còn có việc dùng đến, các cậu đừng có đụng vào."
Sắc mặt ba đứa lập tức trở nên khó coi.
Vương Lôi còn chua ngoa nói: "Không ăn thì thôi, ai thèm ăn đồ của cậu chứ."
Trương Tĩnh cũng hùa theo: "Đúng thế, tưởng bọn này không m/ua nổi à?"
Nhìn vẻ mặt không phục của bọn họ, tôi nở nụ cười tươi.
"Không ăn là tốt rồi."
"Chỉ sợ các cậu tham ăn mà lén ăn vụng thôi."
Nói xong, tôi lấy một chiếc gối ôm mới m/ua trong túi ra, tiện tay ném lên giường.
"Các cậu cứ tự nhiên nhé, mình ra ngoài một lát, có chút việc."
Tôi vừa bước chân ra khỏi cửa, liền lẻn ngay vào phòng chứa đồ ở cuối hành lang.
Trong chiếc gối ôm vừa rồi có giấu một chiếc camera siêu nhỏ.
Trên máy tính bảng, mọi cử động trong ký túc xá đều hiện lên rõ mồn một.
"Tức ch*t mất! Cô ta cố tình đấy!"
Vương Lôi tức gi/ận đ/á một cái vào ghế, "M/ua nhiều sầu riêng thế này, cố tình làm bọn mình thèm!"
Trương Tĩnh cũng bất bình.
"Đúng vậy, loại người gì không biết, khoe khoang mình có tiền à?"
Đào Tri Hạ ngồi bên cạnh, giả vờ bất lực khuyên một câu: "Có lẽ Quyển Quyển thực sự có việc dùng đến thật."
Cô ta dừng lại một chút, rồi hạ thấp giọng.
"Nhưng m/ua nhiều thế này, một mình cô ta cũng ăn không hết."
"Hay là... chúng ta chia cho mọi người cùng ăn đi?"
Đôi mắt Vương Lôi và Trương Tĩnh sáng rực lên.
"Đúng đấy! Tri Hạ, ý tưởng của cậu hay thật!"
Trương Tĩnh vỗ đùi, "Lần trước cậu phát đống mỹ phẩm mẫu thử của nó, nó tức đến mức mặt mày xanh mét, mà có dám đá/nh rắm câu nào đâu?"
"Đúng thế!"
"Lần này cũng vậy, nó không dám làm gì bọn mình đâu!"
Trương Tĩnh cười lạnh: "Dù sao nó cũng chẳng dám lật mặt."
Cô ta lấy điện thoại ra, gửi tin nhắn vào nhóm của tầng.
"Đến phòng bọn mình ăn sầu riêng Musang King thượng hạng, Tri Hạ mời."
Chỉ vài phút sau, cửa phòng đã chật cứng người.
Đám đông vây quanh cái bàn, không đợi nổi liền tách vỏ sầu riêng ra nếm thử, mặt mày lập tức nhăn nhó lại thành một cục.
"Tri Hạ, sao vị này lạ thế?"
"Vừa đắng vừa thối, như bã th/uốc vậy."
"Không phải là quả hỏng chứ?"
"Các cậu thì biết cái gì!"
Vương Lôi cư/ớp lời, trước mặt mọi người đắc ý nhét một miếng thật to vào miệng.
"Đây gọi là sầu riêng Musang King chín cây thượng hạng, phải có vị đắng nhẹ của thảo dược mới là cực phẩm!"
"Đúng đấy!"
Trương Tĩnh cũng nhét một miếng lớn vào miệng, nói lắp bắp phụ họa.
"Đồ thiếu hiểu biết, ăn cũng không chặn nổi cái miệng các cậu à!"
Đào Tri Hạ cầm một miếng, thanh tao đưa vào miệng, như thể đang thưởng thức mỹ vị nhân gian.
"Musang King là thế đấy, càng nồng càng đắt."
Ba đứa chúng nó dẫn đầu ăn lấy ăn để, những người khác b/án tín b/án nghi, cũng đành phải nhắm mắt nuốt theo.
Miệng còn không quên khen Đào Tri Hạ hào phóng, khiến cô ta bay bổng lên tận chín tầng mây.
Trong máy tính bảng, ba đứa nhăn mặt nuốt xuống, còn phải giả vờ như mình là người sành ăn.
Tôi suýt chút nữa không nhịn được cười.
Đợi đến khi bọn chúng ăn đến mức đắc ý quên cả trời đất, tôi tính toán thời gian, đạp mạnh cửa phòng ký túc xá.
"Các người đang làm cái gì thế?!"
Trong phòng đột nhiên yên lặng như tờ.
Trương Tĩnh trong miệng vẫn còn miếng sầu riêng, hai má phồng lên, trừng mắt nhìn tôi không dám động đậy.
Chiếc thìa trong tay Vương Lôi cầm không chắc, rơi tõm vào vỏ sầu riêng.
Đào Tri Hạ bị tôi làm cho gi/ật mình.
Nhưng khi thấy tôi nhìn chằm chằm vào đống vỏ sầu riêng trên bàn, vẻ đắc ý trong mắt cô ta không thể giấu nổi nữa.
"Ôi chao, Quyển Quyển, cậu về rồi à."
Đào Tri Hạ lau miệng, chỉ vào đống vỏ sầu riêng lộn xộn trên bàn.
"Quên không nói với cậu, mình thấy cậu có nhiều sầu riêng quá, sợ để lâu bị hỏng nên mời mọi người cùng ăn."
Cô ta nở một nụ cười khiêu khích với tôi.
"Cậu sẽ không gi/ận chứ?"
Những người khác đồng loạt nhìn về phía tôi, trong mắt ít nhiều mang ý xem kịch vui.
Tôi nhìn khuôn mặt dính đầy vết vàng ố của bọn chúng, cố nhịn cười, giả vờ vẻ khó xử.
"Mình... không phải sợ các cậu ăn."
Tôi hít sâu một hơi, giả vờ lo lắng.
"Mình chỉ sợ... sợ các cậu ăn vào hỏng người thôi."
Vương Lôi nghe vậy, lập tức vỗ bụng, cười lớn không chút bận tâm.
"Nực cười! Ăn sầu riêng mà cũng hỏng người được sao?"
"Nói cho cậu biết Lý Quyển Quyển, hôm nay đống sầu riêng này, đừng nói là hỏng người, có ch*t cũng không liên quan đến cậu!"
"Đúng! Không liên quan đến Quyển Quyển!"
Đám đông hùa theo.
Tôi nhìn bộ dạng tự tìm đường ch*t của bọn chúng, cuối cùng không nhịn được mà bật cười.
"Nhưng thứ ở trong đó, không phải là sầu riêng đâu."
Trong ký túc xá lập tức im phăng phắc.
Tất cả mọi người đều đứng hình tại chỗ, động tác trong miệng đều dừng lại.
Sự đắc ý trên mặt Đào Tri Hạ cũng đông cứng.
"Thế... thế đó là cái gì?"
Tôi nhìn quanh khuôn mặt k/inh h/oàng của bọn chúng, mỉm cười nhẹ.
"Thứ ở trong đó ấy à..."
"Đều là sầu riêng đặc chế thượng hạng đấy!"
"Cậu vừa... nói cái gì?"
Những kẻ vừa mới nhai ngon lành, sắc mặt từng người một thay đổi.
Vương Lôi nhìn chằm chằm vào hộp "sầu riêng" đó, vẻ đắc ý trên mặt sụp đổ hoàn toàn.
"Nhân... Trung... Hoàng?"
"Đó chẳng phải là... cái thứ đó sao?"